chỉ dẫn của phụ huynh

Chung cư Quý Biệt mướn không tồn tại cầu thang máy, cậu xuất hiện, đứng cơ đợi một khi lâu mới mẻ nhận ra một bóng hình tối đen sạm lừ đừ rãi cút kể từ lan can lên.

Đoạn Trục bước vô cùng nhẹ nhõm, đèn chạm màn hình còn ko sáng sủa lên.

Bạn đang xem: chỉ dẫn của phụ huynh

Huyền quan lại ngôi nhà Quý Biệt cũng không tồn tại đèn, đèn phòng tiếp khách thì yếu hèn, cả hiên nhà đều ngập trong bóng tối.

Quý Biệt ngại anh ko nhận ra lối, hắng giọng ho một giờ, đèn chạm màn hình mới mẻ sáng sủa lên, Đoạn Trục khoác một chiếc áo sơ-mi white, quần lâu năm black color, ống tay áo xắn lên khuỷu tay, vô tay xách một túi du ngoạn.

Quý Biệt thấy Đoạn Trục gầy guộc cút.

Cậu không đủ can đảm nhìn vô đôi mắt Đoạn Trục, chỉ dám nhìn vô cằm anh.

Cằm Đoạn Trục nhún phún râu, Quý Biệt thấy tương đối không dễ chịu trong trái tim, tuy nhiên toàn bộ chuyện này đều là vì thế cậu nhưng mà rời khỏi, cậu nhịn nhường như không tồn tại tư phương pháp để nhức lòng.

Quý Biệt cúi đầu lùi vô vào ngôi nhà, dỡ dép lê của tớ rời khỏi, trả cho tới Đoạn Trục đem, còn cậu nhằm chân trần cút bên trên sàn, rằng với Đoạn Trục: “Anh vô trước cút.”

Đoạn Trục ko rằng một điều nhưng mà thay cho dép, nhìn xung quanh căn chống nhỏ của Quý Biệt, chất vấn cậu: “Không sở hữu chi phí ở hotel sao?”

“Không phải…” Quý Biệt rằng, “Em mến trong nhà nhỏ, cũ một chút ít cũng chẳng sao.”

Đoạn Trục nhìn Quý Biệt, ko tuyên bố chủ kiến về sở trường tai quái kỳ lạ của cậu, bịa túi du ngoạn bên trên huyền quan lại, theo gót cậu vô vô.

Quý Biệt dẫn Đoạn Trục cho tới mặt mũi sô trộn, chào anh ngồi, rồi cút xối nước cho tới anh.

Sô trộn phòng tiếp khách vô cùng nhỏ, Đoạn Trục cao lớn, vừa phải ngồi lên, Quý Biệt cũng ko tìm ra nơi nào nhằm ngồi nữa, đành núm ly nước của tớ đứng một phía, bắt chuyện với Đoạn Trục: “Buổi tối anh ở đâu? Vừa xuống máy cất cánh là tiếp đây tức thì sao?”

Đoạn Trục nhìn Quý Biệt, ko hề sở hữu ý muốn vấn đáp, tuy nhiên nhưng mà nếu như rằng anh mong muốn cút, thì cũng ko cần.

Quý Biệt ko biết tâm lý của anh ấy ra làm sao, ngay tắp lự hỏi: “Anh tiếp tục khỏe khoắn hẳn chưa?”

Đoạn Trục thấy Quý Biệt đứng lặng một vị trí, cúi đầu nhìn đôi bàn chân trần của Quý Biệt, anh nhích quý phái một phía, chừa một vị trí nhỏ, rằng với cậu: “Ngồi cút.”

Quý Biệt ngại nhị người bám vô nhau là lại lúng túng, nên nỗ lực rời ra Đoạn Trục rời khỏi một chút ít, Đoạn Trục xem xét cho tới động tác nhỏ của Quý Biệt, chế giễu: “Sao, ngại anh làm những gì em à?”

“Không phải…” Quý Biệt ko cơ hội nào là nhìn Đoạn Trục, rằng, “Em ngại rầm rịt anh không dễ chịu.”

Đoạn Trục nhếch môi, bịa ly nước bên trên bàn trà, ko húp ngụm nào là.

Quý Biệt xa lạ cảnh tượng lúng túng ko rằng gì với Đoạn Trục như thế, lại thăm hỏi dò: “Anh bịa hotel ko, phía trên máy cất cánh sở hữu ngủ không?”

“Ngủ rồi, ko ăn cơm trắng.” Đoạn Trục rằng với Quý Biệt.

Quý Biệt suy nghĩ một hồi, chất vấn Đoạn Trục: “Vậy em nấu nướng mì cho tới anh nhé, đạt được không?”

Quý Biệt ko mến ăn trang bị phía bên ngoài, thời gian gần đây tự động nấu nướng cơm trắng, học tập được một vài ba số đơn giản và giản dị thanh đạm, cũng coi như thể ăn được.

Đoạn Trục gật gật đầu như ko tin cậy nổi, Quý Biệt ngay tắp lự vùng lên, cút vô nhà bếp.

Phòng nhà bếp vô ngôi nhà Quý Biệt nhỏ cho tới nỗi ko xoay được người, Quý Biệt phanh tủ rét lấy mì và trứng gà, xoay đầu lại vạc hiện tại Đoạn Trục cũng vô theo gót, ngay tắp lự rằng với anh: “Anh vô làm những gì, em thực hiện hoàn thành tiếp tục bưng rời khỏi cho tới anh.”

Đoạn Trục ko nghe, kiêu ngạo đứng ở bên cạnh Quý Biệt, ko rằng gì, chỉ nhìn thôi.

Quý Biệt ko đẩy anh cút được, đành thao tác nhẹ dịu rộng lớn.

Trước tiên cậu nấu nướng một nồi nước, đứng đợi, nửa phút sau, Đoạn Trục ho một giờ, Quý Biệt quay trở về nhướng mi, anh rằng với cậu: “Để anh nhìn nước, em đem vớ vô cút.”

Quý Biệt giật thột, ò một giờ, chất vấn anh: “Anh biết nhìn lửa không?”

Đoạn Trục lườm cậu một chiếc, Quý Biệt ngại Đoạn Trục nhen nhóm cháy ngôi nhà nhà bếp, nên vẫn cút tắt lửa, rồi mới mẻ vô phòng nghỉ đem vớ.

Quý Biệt nấu nướng mì cho tới Đoạn Trục, chần ngược trứng, rồi cho thêm rau củ, khi sát hoàn thành Đoạn Trục chất vấn cậu: “Học lúc nào vậy?”

Xem thêm: bạn nhỏ đáng thương

“Mấy thời nay thôi.” Quý Biệt rằng hoàn thành, vứt mì vào một trong những chén bát lớn.

Đoạn Trục nói: “Học cũng thời gian nhanh đấy.”

“Nấu ăn ko khó khăn đâu.” Quý Biệt rằng vài ba câu với Đoạn Trục, không dễ chịu và không an tâm trong trái tim cũng giảm sút cút nhiều, cậu bưng chén bát mì rời khỏi, Đoạn Trục còn đứng đờ ở cơ, Quý Biệt ngay tắp lự rằng, “Anh ra phía bên ngoài trước cút.”

Tướng ăn của Đoạn Trục vô cùng nho nhã, vô cùng sở hữu giáo chăm sóc, tay anh rất rộng lớn, ngón tay thon lâu năm núm song đũa, kể từ nhen nhóm ngón tay cho tới gân máu bên trên mu bàn tay, đều ko hòa phù hợp với yếu tố hoàn cảnh giản dị vô ngôi nhà Quý Biệt.

Theo nắm rõ của Quý Biệt về Đoạn Trục, anh sẽ không còn thể nào là mến điểm này, ko khi nào mến ăn hình mẫu số cẩu thả này, tuy nhiên nhưng mà Đoạn Trục ko phàn nàn phiền một câu nào là, lặng lẽ ăn không còn mì, chắc chắn là đói lắm rồi.

Đoạn Trục vứt đũa xuống, Quý Biệt núm chén bát đũa vô nhà bếp cọ, Đoạn Trục lại theo gót.

Quý Biệt còn cần cọ nồi, cánh tay khuỷu tay ko cẩn trọng chạm vô Đoạn Trục bao nhiêu lượt, cậu bảo Đoạn Trục rời khỏi phòng tiếp khách ngồi tuy nhiên anh nhất quyết ko Chịu đựng, đợi Quý Biệt cọ chén bát hoàn thành, nhìn thời hạn, tiếp tục chục giờ rộng lớn rồi, Quý Biệt thấy Đoạn Trục không tồn tại ý muốn cút, đành hỏi: “Buổi tối anh ngủ ở đâu?”

Đoạn Trục mặt mũi ko xúc cảm nhìn Quý Biệt.

Lòng quân vương vãi khó khăn thăm dò, tuy nhiên nhưng mà Quý Biệt cũng ko cần là trọn vẹn thiếu hiểu biết nhiều.

Đoạn Trục cút lối xa xôi cho tới trên đây, Quý Biệt cũng ko nỡ lòng nào là, kiên trì rằng với anh: “Anh cũng muốn ngủ ở vị trí em không…”

Đoạn Trục tham ô quan lại phòng nghỉ của Quý Biệt, sắc mặt mũi tương đối khó khăn coi, ko vừa phải ý với cái nệm nhỏ, vẫn nhân nhượng đồng ý.

Phòng tắm của Quý Biệt càng nhỏ rộng lớn, Lúc Đoạn Trục lao vào thì mặt mũi túng xị.

“Thôi vứt đi.” Quý Biệt thấy sắc mặt mũi Đoạn Trục thay cho thay đổi, trong trái tim cũng khá không dễ chịu, cậu cũng không thích Đoạn Trục vì thế cậu nhưng mà cần Chịu đựng gian khổ, cậu kéo Đoạn Trục ra phía bên ngoài, rằng với anh, “Thôi vứt đi thiếu hụt gia, nhằm em dẫn anh rời khỏi hotel. Gần trên đây sở hữu một hotel cũng ổn định lắm.”

Đoạn Trục rét lùng liếc cậu, tạm dừng hoạt động chống tắm lại, nói: “Không cần thiết rời khỏi hotel. Vết thương của anh ấy bị sưng, ko thể động đậy nhiều, em hùn anh tắm.”

Quý Biệt nhìn Đoạn Trục dỡ sơ-mi rời khỏi, trả sống lưng về phía Quý Biệt, chỗ bị thương anh bị ông nội tấn công vẫn ko ngoài hẳn, bao nhiêu vệt xanh xao xanh tím tím nhằng nhịt cả sống lưng, nhìn rất rất đáng ngại, cũng khá thảm khốc.

Quý Biệt suy nghĩ Đoạn Trục là cố ý trưng rời khỏi cho tới cậu coi, cậu cúi đầu không đủ can đảm nhìn, Đoạn Trục dỡ sạch sẽ trang bị, túm Quý Biệt cho tới, phanh nước.

Nước rét xối kể từ bên trên đầu xuống, cũng thực hiện Quý Biệt ẩm ướt theo gót.

“Cởi trang bị rời khỏi cút.” Đoạn Trục rằng.

Quý Biệt ko dỡ, đứng xa xôi rời khỏi một chút ít, nước dần dần lạnh lẽo lên, cậu thực hiện ẩm ướt loạn xị bên trên người Đoạn Trục, vừa phải quyết định lấy bông tắm, đùng một cái Đoạn Trục tóm lấy cằm cậu.

Đoạn Trục người sử dụng mức độ cực mạnh, tựa như mong muốn bóp nát nhừ xương Quý Biệt, xay cậu ngước đầu lên.

Nụ hít tràn ngập thù địch hận rơi bên trên môi Quý Biệt, Đoạn Trục dỡ áo ngủ của Quý Biệt rời khỏi một cơ hội thô bạo, vứt xuống sàn, tóm chân Quý Biệt ôm cậu lên, nhị chân treo lửng lơ, cậu bị đè lên trên tường.

Quý Biệt bị nước vô đôi mắt, phanh đôi mắt rời khỏi chỉ thấy mơ hồ nước, chỉ cảm nhận thấy sở hữu một loại rát bỏng rắn rỏi tì vô đùi cậu, Đoạn Trục chỉ khuếch trương rộng rãi qua quýt nhị hình mẫu rồi đâm vô.

Quý Biệt đau tới nỗi ko vạc rời khỏi giờ, tim như 1 ngược khủng hoảng bong bóng được thổi căng phồng, tuy nhiên lại tự nhiên xì tương đối, cũng không tồn tại phấn khởi buồn hờn phẫn nộ, cũng ko ngại bị vỡ, thanh lần treo bên trên đầu cậu, cũng coi như tiếp tục rơi xuống rồi.

“Em chạy ngoài ngôi nhà, là nhằm ở hình mẫu điểm như thế sao?” Đoạn Trục dán vô tai Quý Biệt, chất vấn cậu, anh giảm sút vận tốc, cố ý đâm vô điểm nhạy bén của Quý Biệt, Quý Biệt thôi đợt đau, ấn lên vai Đoạn Trục, theo gót thói quen thuộc đi kiếm bờ môi của anh ấy, tuy nhiên Đoạn Trục rời mặt mũi, một tay anh nâng mông cậu, một tay tóm lấy hình mẫu loại tiếp tục tương đối ngước đầu của Quý Biệt, rằng với cậu, “Bắt đầu sở hữu ý muốn chạy kể từ Lúc nào?”

Quý Biệt gặm môi, trí nhớ trống trải trống rỗng, chỉ mất tiếng nói vừa phải thấp vừa phải rét của Đoạn Trục, khắp cơ thể cậu rét run rẩy, tuy nhiên động tác phú ăn ý lại khiến cho cậu thấy vô cùng lạnh lẽo, khi rét khi lạnh lẽo, nước ngoài trừ giờ rên ngắt quãng, thì Quý Biệt ko vạc rời khỏi một giờ nào là.

“Từ Lúc nào?” Đoạn Trục xốc Quý Biệt lên, xuất hiện chống tắm, nhị người lăn lộn lộn bên trên nệm Quý Biệt.

Quý Biệt bị Đoạn Trục đè bên dưới thân thiết, chân không ngừng mở rộng, nhằm Đoạn Trục rời khỏi rời vô vô, cơ hội âm vô chống vô cùng tầm thường, tuy nhiên Quý Biệt nhịn ko được mong muốn kêu, tựa như bị Đoạn Trục chuốc xuân dược, cảm nhận thấy đợt đau nhưng mà Đoạn Trục ra mắt cho tới cậu, cũng khiến cho cậu yêu thương mến cho tới như thế, Đoạn Trục đâm mạnh vô Quý Biệt một chiếc, tay Quý Biệt đang được ôm vai anh ngay tắp lự mềm mại lướt xuống, chân cặp chặt Đoạn Trục, lại run rẩy lên, hình mẫu điểm đang được đựng cao ý thức ngay tắp lự phun rời khỏi hóa học dịch white color.

“Sao giờ đây ko chạy nữa đi?” Đoạn Trục vệ sinh hóa học dịch phun bên trên bụng Quý Biệt, cúi người chất vấn cậu, “Lúc anh ôm em em ko chạy, khi dẫn em cho tới Boston em ko chạy, vì sao cho tới Lúc anh ở đầu cuối hoàn toàn có thể kết duyên với em rồi em lại chạy?”

Xem thêm: liệt đồ truyện

Giọng Đoạn Trục chứa chấp tràn tuyệt vọng và vô cùng thịnh nộ nhưng mà trước giờ Quý Biệt trước đó chưa từng nghe được, tựa như mong muốn xé Quý Biệt rời khỏi rồi nuốt vô bụng, anh rời khỏi vô vào khung người Quý Biệt ko hề nhẹ dịu một chút nào, vừa phải chất vấn cậu: “Không cần tự động em vô chống đấu tìm kiếm anh trước hoặc sao? Không cần tự động em ngày nào thì cũng theo gót anh hoặc sao? Không cần tự động em bám lấy anh hoặc sao? Em chạy hình mẫu gì?”

“Quý Biệt, ko cần em mến anh trước sao?”

“Em chạy hình mẫu gì?”