chiêu diêu truyện

Nhóm đọc/download: 0 / 1

Số đợt đọc/download: 2961 / 38

Bạn đang xem: chiêu diêu truyện

Cập nhật: 2018-10-03 16:21:05 +0700

Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem vấn đề ebook

Chương 56

Ta trơ đôi mắt nom bản thân năm cơ cưỡng ép Mặc Thanh, nằm trong hắn hít tình cảm mãnh liệt.

Từ khi mới nhất chính thức tớ rét nhạt nhẽo hắn càng về sau lại kể từ từ thân thuộc, thân thích răng môi triền miên, hiện nay rõ ở trước mặt mũi tớ.

Kỳ lạ là, tớ rõ rệt ko ghi nhớ rõ rệt chuyện này, tuy nhiên rất có thể từ những hình hình họa này cảm hứng được xúc cảm ko thể thưa năm cơ, mềm mại, êm ấm nhưng mà trầm lặng, dịu dàng dây dính với nhau, tương đối chút hấp tấp vàng cướp đoạt cho nhau, ngươi giành giật tớ giành, dốc không còn toàn lực trêu đùa đối phương, đoạt lấy đối phương, thực hiện hắn thay đổi ko thông...

Mà ở đầu cuối, nhập hình hình họa tớ chính thức thay đổi khó khăn...

Ta chính thức ham muốn hít thở bầu không khí, tuy nhiên hắn không tồn tại buông tớ đi ra...

Hắn ko hề như là với tè xấu xa xí xấu hổ thùng ít tiếp xúc với người khác, thời điểm hiện tại còn đem theo gót tính xâm lăng, giam cầm tớ, khẩn cấp cho ham muốn lệ thuộc nhập tớ để lấy dưỡng chất cần mang đến sinh mệnh hắn, hắn vứt quăng quật sự trầm đem, hắn quăng quật rơi sự yếu đuối mọn, tương tự như là hài tử rốt viên được mang đến kẹo nhập lễ mừng năm mới tết đến, ko thể chờ đón muốn hương thụ tức thì.

Ta rất có thể cảm biến được dục vọng của hắn, hắn ham muốn nuốt viên kẹo này nhập vào bụng, lắc trở thành của tớ, chỉ kinh tương đối chậm rãi một chút ít, tương đối chậm rãi một chút ít thôi, viên kẹo này sẽ bị người không giống cướp mất, nhưng mà bên cạnh đó, hắn cũng rất kinh, kinh ăn kết thúc viên kẹo này, về sau sẽ ko có nữa. Cho nên hắn lại sử dụng toàn bộ phương án ham muốn ăn viên kẹo này lâu rộng lớn, thưởng thức cẩn trọng rộng lớn, làm cho tuyệt vời của hắn tự khắc sâu sắc rộng lớn.

Ta nom hắn hít tớ, kể từ khi mới nhất chính thức mặt mũi đỏ chót tim nhanh chóng, càng về sau ko chớp đôi mắt, cho đến giờ đây, nom đi ra vài ba phần nhức lòng.

Ta tương đối trách cứ hắn, thương hiệu tiểu xấu xí này, thực hiện chuyện gì rồi cũng khiến người tớ nhức lòng! Trên người hắn dính kìm à? Vì sao nhìn thôi cũng rất có thể thực hiện mang đến lòng người nhức nhối.

Cũng ko biết điên loạn hít bao lâu, tớ thấy tức thì khi cơ tớ ko thở được, chính vì vậy đầu ngửa về hâu phương, thuận thế muốn đẩy Mặc Thanh đi ra.

Ta nằm úp mặt bên trên ngực Mặc Thanh, chống đầu, đôi mắt say lờ ngờ mung lung lại nom thẳng vào hắn.

Mặc Thanh nằm trong tớ nom trực tiếp nhập đôi mắt nhau, nhập giây phút lặng thinh, cực kỳ mất mặt bất ngờ xoay đầu chuồn, hắn đang được rời né tớ, rời né góc nhìn của tớ, ham muốn giấu mặt mũi chuồn, tớ ngang ngược xoay đầu hắn trở lại: “Tránh cái gì?”

Gương mặt mũi Mặc Thanh ko thể di chuyển, tuy nhiên góc nhìn vẫn đang được trốn tránh: “Ta...” Hắn giới hạn một chút ít, trở ngại phun đi ra cái từ mà bản thân ngán ghét bỏ, “Ghê tởm.”

Hắn thưa hắn kinh tởm...

Hắn tởm tởm hàm ấn bên trên mặt mũi hắn.

“Nơi này tởm tởm?” Tay của tớ bưng lấy mặt mũi hắn, nhìn ngó má trái má nên của hắn, tức thì tiếp sau đó tha bổng mang đến đầu hắn, cọ lên lồng ngực của hắn, làm cho bản thân treo bên trên người hắn, hắn hấp tấp vàng bao phủ lấy tớ, ko làm cho tớ lộn xộn, nhằm rời rớt vào nhập trận pháp hâu phương.Nhưng môi của tớ gần kề khuôn mặt hắn, chính vì vậy tớ nom hắn, nhẹ dịu hít xuống hàm ấn dưới mắt phải của hắn: “Ánh đôi mắt ngươi rất đẹp như sao vậy.”

Mặc Thanh bị câu nói. này lắc động, ngẫm suy nghĩ một lát, tiếp sau đó trầm tự ti nhận tớ nhẹ dịu hít qua chuyện từng ấn ký bên trên mặt mũi hắn.

“Môn công ty...” Thanh âm của hắn ko giấu quanh được khàn khàn nằm trong trầm thấp, “Ngươi biết tớ là ai không?”

“Biết.” Ta một vừa hai phải thưa câu nói. này, một vừa hai phải kéo vạt áo của hắn, nhưng mà hắn không tồn tại phản kháng, “Là tè xấu xa xí được tớ cứu vớt nhiều năm trước đó, nom coi cửa chùa – Mặc Thanh... Mặc Thanh...”

Giống như thể rốt viên ko nhịn được, Mặc Thanh giữ gáy tớ, ôm eo tớ, ôm cả người tớ, xoay người đè xuống, địa điểm thay đổi ngược, tớ té từ bậc thang xuống khu đất, nhưng mà hắn chống bên trên người tớ.

Ta thấy gáy tớ được tớ che trong lòng bàn tay, đầu của tớ tháo lui về hâu phương, làm mặt sau tay hắn va nhập bậc thang, va ko nhẹ nhàng, tuy nhiên hắn ko kêu một giờ đồng hồ.

Đúng khi áo của hắn đã trở nên tớ cởi tan tác, tớ nằm dưới hắn, cũng ở nhập ngực hắn, híp đôi mắt cười cợt, tớ ôm cổ của hắn, tương tự như là đang được đùa chất vấn hắn: “Ngươi biết tớ là ai không?”

Hắn tĩnh lặng chớp đôi mắt một chiếc, cúi người, dán môi lên môi tớ, kêu ca nhẹ: “Chiêu Diêu... Lộ Chiêu Diêu.”

Ta ôm lấy hắn, điên loạn hít rộng lớn trước, hắn chính thức hương thụ, cẩn trọng va nhập nhiều chỗ rộng lớn, tháo mở nhiều điểm cấm kỵ rộng lớn.

Ta nom hắn ngày càng lắc cứ vị trí dữ thế chủ động, cũng nom hắn áp dụng bên trên bậc thang ko mang đến tớ nửa đường bỏ chạy ra sao...

Một tối lãng phí đàng.

Ta coi đến mặt mũi đỏ chót cho tới đem tai, trọn vẹn ko ngờ tớ đã thao tác làm việc như thế, và có cỗ dáng vẻ này. Ta ấn lên trái tim nhảy bùm bùm, yên ổn lặng thiệt lâu, nhịp tim mới nhất vững vàng vàng.

Trong hình hình họa tớ ngủ thiệt say, Mặc Thanh mặc xiêm áo tạo điều kiện cho ta, tâm lý một khi lâu, mới nhất lặng lẽ, đem theo gót vài ba phần cẩn trọng, ôm tớ vào nhập ngực hắn, hắn nom trận pháp trước mặt mũi theo lần lượt thay cho thay đổi từ lửa mạnh đến băng tuyết, nhìn đến ngẩn người, sờ sờ đầu tớ, con cái đôi mắt êm ấm.

Ta nom hắn nhập hình, nằm trong mình ngủ trầm nhập ngực hắn, trong tim cảm nhận thấy... Thẩm Phán Quỷ thị tuyệt ko công bằng!

Từ vạc hiện nay nhập trường hợp này, người lấy được thoải mái lớn số 1 kinh rằng cũng ko nên là ta!

Mặc cho dù lúc chính thức là tớ có ý đồ vật cưỡng ép Mặc Thanh, rồi tiếp sau đó cưỡng ép cho tới 1/2, tớ mệt rũ rời không tồn tại ý muốn cưỡng ép nữa, tuy nhiên thời điểm hiện tại Mặc Thanh bị hỏa tấn công, chính vì vậy hắn ko mang đến tớ tạm dừng, ngược lại cưỡng ép ta! Xem toàn cỗ quá trình, rõ rệt là Mặc Thanh dữ thế chủ động nhiều hơn nữa cơ mà!

Sau khi tớ mời mọc rượu đã và đang say khướt tay mượt vô lực rồi, này với tục tằn dã man!

Chỉ vì thế mà tấp tểnh tội mang đến tớ, tớ ko phục!

Trước ko phục sau ko phục, tớ không tồn tại phương án tìm hiểu người kết tội tớ để lý luận, chỉ nom nhập hình Mặc Thanh ôn tồn sau dư vang mới nhất vận động, vẫn ôm tớ thiệt chặt, cho tới khi sắc trời gần sáng rõ, bên trên núi hình như với người trở lại tìm hiểu.Mặc Thanh nom tớ một chiếc, thần sắc mỉm cười cợt, tức thì tiếp sau đó lấy một thứ nhập ngực hắn đi ra đi ra, treo bên trên cổ tớ.

A...

Vật cơ...

Đó là khối tè ngân kính!

Ta ko biết kể từ đâu cho tới, tè ngân kính này vừa rất đẹp vừa quỷ dị thích hợp với thẩm mỹ và làm đẹp của tớ, qua không ít năm tớ luôn luôn đem theo gót nó, cũng ko từng nghĩ sẽ vứt quăng quật. Hóa đi ra... Là khi cơ Mặc Thanh kéo ra treo lên mang đến tớ sao?

Đó là đồ của hắn!

Khó trách cứ... Ban đầu ở Kiếm Mộ, tớ thưa ham muốn lưu tín vật nên fake mang đến hắn, hắn ko nhận, ngược lại bảo tớ lưu giữ gìn cẩn thận.

Thì đi ra là như vậy!

Xem thêm: truyện cá mực hầm mật

Hắn ôm ngang tớ lên, đặt tại bên trên bậc thang cao mười thước, tức thì tiếp sau đó tháo lui lịch sự một phía, đứng ở sau thông thường thờ, tương tự như trước phía trên, hắn trầm đem không nhiều thưa, lẳng lặng ấn núp nhập góc.

Tư Mã Dung đem người kể từ bên trên núi xuống tìm, bắt gặp tớ bên trên bậc thang, Tư Mã Dung ngay tức thì sai người đem tớ quay trở lại, nhưng mà hắn một vừa hai phải xoay đầu, bắt gặp Mặc Thanh, cũng cười cợt chào hỏi Mặc Thanh.

Mặc Thanh chỉ trầm đem gật đầu, không còn thảy đều bị Mặc Thanh lặng lẽ giấu quanh chuồn, ko người này vạc hiện nay.

Ta ngủ ngất xỉu, ngủ mất nửa mon, đợi đến khi tỉnh lại, quên toàn cỗ chuyện đã trải sau tía ngày say mèm, chuyện ko cẩn thận bị gương ghi lại.

Lạc Minh Hiên bị tiêu diệt, tuy nhiên cuộc sống đời thường của tớ vẫn còn đó nối tiếp, cuộc sống đời thường ko cần báo thù oán, tớ mù mịt, lại tấp tểnh tiềm năng cho bản thân, tớ ham muốn xây dựng trường phái lớn đệ nhất quỷ đạo, sau này ham muốn ngồi lên vị trí Ma vương vãi, nhất thống thiên hạ, đứng ở ngọn núi tối đa thiên hạ.

Ta chính thức bề bộn với việc làm, nam giới chinh bắc chiến, xung đột mỗi lúc càng rộng lớn với Thập đại tiên môn.

Sau đợt thứ nhất rời khỏi ngoài, quay trở lại trước cửa chùa, tớ ngắm nhìn và thưởng thức Mặc Thanh đứng dưới thông thường thờ, tuy nhiên đúng vào lúc Bắc Sơn công ty mặt mũi cạnh đang được nói chuyện với tớ, tớ hấp tấp vàng vấn đáp hắn, cũng không tồn tại nom Mặc Thanh quá lâu.

Mặc Thanh cũng quy củ, chỉ trầm đem đứng ở một phía, như là như trước đó cơ đợi từng một đợt tớ về núi vậy, đứng ở địa điểm hắn nên ở, ko tiếng ồn ào, ko phách lối, ko giờ đồng hồ động, giống như một toàn cảnh.

Lặng lẽ đợi tớ lướt qua chuyện ở bên cạnh hắn.

Ta nín thinh, cũng chính vì thời điểm ngày hôm nay qua chuyện hình hình họa này tớ Note hắn rộng lớn. Vì vậy tớ bắt gặp khi tớ lại gần hắn, nhập hắc bào lớn thông thoáng lòi ra một hai con mắt nhỏ, nom chằm chằm tè ngân kính treo trước vùng ngực tớ.

Ngay tiếp sau đó góc nhìn dịu dàng, giống như với bao nhiêu phần sung sướng nho nhỏ.

Hắn tiếp tục nom coi trước cửa chùa, vẫn nom coi cho tới ngày tớ chuồn Kiếm Mộ, mới nhất rốt viên xuất hiện nay trước mặt mũi tớ.

Mà ni ngẫm lại, khi cơ, hắn thiệt sự ham muốn cứu vớt tớ, chẳng qua chuyện là ko ngờ lúc Vạn Quân tìm hiểu tuốt thoát ra khỏi vỏ, sức mạnh lại kinh xịn vì vậy...

Sức mạnh của Vạn Quân tìm hiểu khai đấm liệt địa, lật tung toàn bộ núi đá nhập Kiếm Mộ, chỉ trừ điểm Mặc Thanh bắt tìm hiểu, những khu vực không giống biến thành một miếng đá vụn, phần sót lại của tay chân đã trở nên cụt mọi nơi.Ta nom Mặc Thanh đứng phía trên đá vụn, toàn bộ cơ thể đều là huyết bắt tìm hiểu, tuy nhiên thấy thần thức của hắn tiếp tục tương đối mơ hồ nước, chỉ bắt chặt tìm hiểu nhập tay, nhưng mà hắn xoay người nom lại, sau sống lưng là một miếng láo lếu độn, thần sắc nhập con cái ngươi tương tự như bị xé nát nhừ, hắn lảo hòn đảo xuống Kiếm Mộ, đem mang đến mũi tìm hiểu Vạn Quân tìm hiểu kéo lê bên trên mặt mũi khu đất, ở nhập một bầu trời tĩnh mịch, bước lên áp lực, ko biết đang được tìm hiểu tìm kiếm vật gì.

Trước cơ, tớ ko lúc nào đứng ở góc độ này tâm lý, cũng chính vì khi cơ lúc rút tìm hiểu thoát ra khỏi vỏ, Mặc Thanh làm thịt lầm tớ, trong tim của hắn tiếp tục suy nghĩ ra sao.

Hắn thưa sau khoản thời gian Thập Thất thông tin tớ bị tiêu diệt, gào khóc rộng lớn nửa mon, góc nhìn chuẩn bị khóc loà.

Vậy hắn thì sao?

Cho là bản thân làm thịt tớ, sau khoản thời gian lấy được Vạn Quân tìm hiểu, lên làm Môn chủ Vạn Lục Môn? Hắn suy nghĩ như vậy nào? Hắn đã từng gì?

Vậy nhưng mà hình hình họa trước đôi mắt tớ lại dừng lại ở thời tự khắc này.

Toàn bộ hình hình họa bỗng tối thui, giống như tính mạng của tớ kết thúc giục tại đó, sau một cái chớp đôi mắt, lại là 1 trong hình hình họa khác xuất hiện nay ở trước mặt mũi tớ, tớ bắt gặp động băng tuyết động quật, bắt gặp tớ bị để tại vị bên trên tường băng, nửa người chìm vào tường băng, còn với cùng 1 người đang dần ngồi xếp bởi vì bên trên mặt mũi khu đất trước thân thích thể đầy băng của tớ, dìm tụng kinh văn. Hẳn là...

Cầm Thiên Huyền?

Sao lại là hắn? Là hắn tiến công một trận ở Kiếm Mộ kết thúc, đem thân thích thể của tớ thoát ra khỏi đá vụn, tiếp sau đó bịa đặt nhập đấm động này sao?

Tiếp đó, hình hình họa trọn vẹn mất tích.

Có một hồn quỷ của cửa hàng địa phủ xuất hiện nay tức thì trước mặt mũi tớ, tè quỷ thô gầy guộc quơ quơ nanh vuốt trước mặt mũi ta: “Ai ai! Xem kết thúc rồi đó! Xem kết thúc rồi thì trả gương lại mang đến ta!”

Hắn fake tay ham muốn kéo gương bên trên tay tớ, tớ ngay tức thì cúi đầu liếc đôi mắt nom lần cuối, tuy nhiên chỉ thấy được một hàng biên chép ở đầu cuối —

Cầm Thiên Huyền đem tử thi Lộ Chiêu Diêu rời khỏi Kiếm Mộ.

Sau cơ, không tồn tại tiếp sau đó. Mang chuồn đâu cũng ko phân tích.

Nhưng nhập gương sử dụng nhì chữ “thi thể”, điều này phân tích, tớ đã chết ở Kiếm Mộ, tuy nhiên vì thế sao lúc này Tử Du trải qua đầy đủ loại quan lại niệm, lại thưa tớ là sinh hồn chứ?

Sinh hồn minh chứng thân thích thể của tớ còn có sự sống, tớ còn sinh sống.

Đây rốt cuộc là...

Mặc kệ ra sao, lúc này coi như đã tìm kiếm ra đầu nguyệt lão, tớ rất cần phải đi tìm kiếm Cầm Thiên Huyền, chỉ cần tìm kiếm ra hắn, thân thích thể của tớ ở điểm này, lúc đầu vì sao hắn lại thực hiện vì vậy, lúc này vì sao tớ lại trở thành cỗ dáng vẻ này, có lẽ tất cả đều sẽ có được đáp án.

Ta ngay tức thì cất cánh đi ra khỏi cửa hàng Địa phủ.

Việc cấp cho bách hiện giờ là tớ nên đi tìm kiếm Chỉ Yên trước, nhập vào nường, trao thay đổi kỹ càng với Mặc Thanh mới nhất là chuyện đúng đắn.

Ta cất cánh qua chuyện phía trước, thư sinh xua đuổi theo gót hâu phương ta: “Lộ cô nương...”

Ta tâm lý một chút ít, dừng bước, xoay đầu chất vấn hắn: “Ngươi thương hiệu là gì?”

“A? Ta... Ta thương hiệu là Tào Ninh, tự Minh Phong.”

“Ngươi đợi nhé, trở về sẽ tìm hiểu người hoá vàng mã mang đến ngươi, trả hết những số tiền nợ mang đến ngươi.”

“Lộ... Lộ cô nương!” Hắn lại gọi tớ, tương tự như hạ quyết tâm rất rất rộng lớn, nói với tớ, “Thật đi ra thì... những số tiền nợ cơ cũng ko cần thiết, tớ rất có thể nói với mẫu thân thích của tớ, ngươi... ngươi ko cùng tớ viết lục thư, vậy...”

Ta xoay đầu lại liếc hắn một cái: “Phải viết lách lục thư, tớ cũng phải trả nợ, tớ ham muốn gả cho 1 người không giống.”

Không nom hắn nữa, tớ xoay người rời chuồn, thoát ra khỏi Quỷ thị được một đoạn, tớ ham muốn cất cánh cho tới ngọn núi cao nhất của núi Trần Tắc còn cơ hội một quãng, thiệt ko suy nghĩ cho tới một vừa hai phải va đất đã va nên Chỉ Yên đang được khóc tìm hiểu tớ.

Hốc đôi mắt nàng đỏ chót bừng, thanh âm đều khóc khàn: “Đại Ma Vương, Đại Ma Vương, ngươi rốt cuộc ở điểm nào? Ngươi chớ ko nói gì đã mất tích...”

Ta cất cánh bên trên vị trí, nom nường một thời gian, kêu một tiếng: “Này, phàn nàn gì đó?”

Chỉ Yên xoay đầu, bắt gặp tớ, mặt mũi tràn trề không đủ can đảm tin tưởng, tức thì tiếp sau đó chợt té nhào tới, trong cả ly hồn cũng quên, thẳng té nhào lên bên trên người tớ, đương nhiên rồi, nường chỉ xuyên qua chuyện thân thích thể của tớ là nhào cho tới đại thụ sau sống lưng tớ.

Xem thêm: thần ấn vương tọa truyện tranh

“Ngươi không tồn tại biến đổi mất!” Nàng cũng ko tức, chỉ ôm cây, nối tiếp khóc kêu, “Ngươi không tồn tại mất tích, thiệt sự là vượt lên trước chất lượng, thiệt sự là vượt lên trước tốt!”

Ta bị nường thực hiện mang đến phiền lòng, bên cạnh đó, trái khoáy tim cũng giá áp: “Đừng khóc. Ta không vấn đề gì.”

“Ừ.” Nàng vệ sinh hết nước đôi mắt, giống như ghi nhớ đi ra vật gì cơ, giành giật thủ ly thân thích, “Ngươi nhập vào thân thích thể của tớ trước đã! Ngươi mau quay trở lại tìm hiểu Lệ Trần Lan, hắn tìm hiểu ngươi sắp điên rồi!”