cùng anh ngắm hoa sơn tra

Chương 1

ĐẦU XUÂN NĂM 1974, Tĩnh Thu đang được học tập trung học tập phổ thông thì được ngôi nhà ngôi trường lựa chọn nhập cuộc biên soạn tư liệu giáo khoa, về vùng Tây Thôn Bình, ở vô một mái ấm gia đình trung nông lớp bên dưới, cút sâu sắc thăm hỏi động viên và con cái vô thôn, sau đấy viết lách lịch sử hào hùng của Tây Thôn Bình nhằm thực hiện tư liệu giảng dạy dỗ hỗ trợ mang lại học viên của Trường trung học tập số Tám TP. Hồ Chí Minh K dùng.

Bạn đang xem: cùng anh ngắm hoa sơn tra

Mục đích của hướng dẫn ngôi nhà ngôi trường không chỉ là đem thế, nếu như tư liệu giáo khoa được viết lách chất lượng, rất có thể cả khối hệ thống dạy dỗ TP. Hồ Chí Minh K dùng. Chưa biết chừng đấy là một trong những trừng trị đại chưng nổ vang, cả tỉnh L, thậm chí là bậc trung học tập hạ tầng và trung học tập phổ thông toàn quốc nằm trong dùng. Đến khi ấy, “sáng tạo ra vĩ đại” sẽ sở hữu được ý nghĩa sâu sắc lịch sử hào hùng và được ghi vô lịch sử hào hùng dạy dỗ Trung Quốc.

Ngày ni nom lại, chuyện thiệt ko thể tưởng tượng nổi! “Sáng kiến” khi bấy giờ cũng vì như thế “giáo dục nên cải cách”! Sách giáo khoa trước Cách mạng văn hóa truyền thống đều là của phong con kiến, xét lại và tư sản, đúng thật Mao Chủ tịch, lãnh tụ vĩ đại tiếp tục thông minh chỉ ra: “Suốt 1 thời kỳ lâu năm bị đám a ma tơ mĩ nhân, đế vương vãi tướng soái thống trị”. Cách mạng văn hóa truyền thống chính thức, tuy rằng sách giáo khoa được viết lách lại vẫn không áp theo kịp sự thay đổi của tình hình. Hôm ni sách vừa phải mới mẻ viết lách “Lâm Bưu cuộc chiến Bình Hình quan”, mệnh danh ý thức gan dạ thiện chiến của Phó Chủ tịch Lâm Bưu, ít ra ngày sau đem tin cẩn Lâm Bưu phản bội, vứt trốn, máy cất cánh bị rơi ở Mông Cổ, vậy là sách giáo khoa cơ lại nên thay cho thay đổi.

Học sinh biên soạn sách giáo khoa là một trong những tiêu chuẩn cách mệnh dạy dỗ. Từ quần bọn chúng tuy nhiên rời khỏi, lại về với chiếc quần chúng: người cao quý là người ngu xuẩn nhất, kẻ ti tiện là kẻ mưu trí nhất. Tóm lại, quý ở trong phần sáng sủa tạo ra loại mới mẻ.

Cùng được lựa chọn với Tĩnh Thu còn tồn tại nhị cô và một cậu, đều là học viên kha khá xuất sắc văn. Nhóm này được gọi là “tiểu tổ cải tân dạy dỗ của ngôi trường trung học tập số Tám TP. Hồ Chí Minh K”, đứng vị trí số 1 là Lí, một người công nhân vô group tuyên truyền người công nhân, chừng phụ thân mươi tuổi hạc, linh động, biết hát, biết kéo nhị, nghe đâu vì như thế sức mạnh kém cỏi, ko thực hiện được vô xí nghiệp sản xuất nên được cử cho tới ngôi trường thực hiện group viên tuyên truyền.

Thầy Trần, hiệu phó ngôi nhà ngôi trường thực hiện tổ phó, thêm nữa đấy là thầy La dạy dỗ ngữ văn, bảy người xuất trừng trị về Tây Thôn Bình vào trong 1 ngày rét muộn của ngày xuân.

Từ TP. Hồ Chí Minh K về Tây Thôn Bình nên ngồi xe pháo khách hàng lối lâu năm cho tới thị xã lị thị xã K. Tuy chỉ phụ thân chục dặm tuy nhiên xe hơi nên chạy mất hút một giờ đồng hồ đồng hồ đeo tay vì thế vòng qua chuyện vòng lại đón quý khách. Từ thị xã lị thị xã K về Tây Thôn Bình còn tám, chín dặm, phần đường này nên đi dạo.

Nhóm của Tĩnh Thu cho tới thị xã K thì gặp gỡ ngay lập tức ông Trương, trưởng thôn Tây Thôn Bình lên đón. Ông là một trong những hero hiển hách, có tiếng từng thị xã, vì như thế Tây Thôn Bình của ông tao là thôn tiên tiến và phát triển “nông nghiệp học tập Đại Trại”, lại sở hữu lịch sử hào hùng chống Nhật huy hoàng, do đó cái brand name ông trưởng thôn này phất như va.

Nhưng vô con cái đôi mắt Thu, đó là một người con trai trung niên không đảm bảo, đặc biệt gầy nhom, tóc rụng không ít, sống lưng khá gù, tầm dáng thông thường, rất khác với những hero nhân vật được mô tả thời đó: người to lớn, khuôn mặt mũi đỏ chót au, đôi mắt to tướng, lông ngươi rườm. Tĩnh Thu chính thức lo ngại, một nhân loại như thế thì thực hiện thế này nhằm tương khắc họa được hình hình họa nhân vật “cao rộng lớn, toàn diện”? Xem rời khỏi, nên nhờ vào phía trên nhằm biên soạn trở nên sách giáo khoa.

Lại nói đến group bảy người. Hành lí của từng người đều buộc gọn gàng như phụ thân lô của quân, chạc buộc khăn gói cũng theo như đúng tiêu xài chuẩn chỉnh “ba ngang đè nhị dọc”, bên trên tay từng người đều thay cho theo gót chậu tắm và những vật dụng khác ví như bàn chải tấn công răng, khăn mặt…

Ông trưởng thôn nói:

- Chúng tao đi qua núi chỉ năm dặm, nếu như theo gót lối bờ kênh nên gấp hai. Xem rời khỏi người xem không người nào khỏe khoắn, lại sở hữu bao nhiêu chị, hoảng sợ rằng…

Bảy vị hảo hớn đồng thanh trả lời:

- Không hoảng sợ, ko hoảng sợ, công ty chúng tôi về phía trên nhằm tập luyện, gian truân thế nào thì cũng Chịu đựng được.

Ông Trương nói:

- Leo núi cũng chính là tập luyện, theo gót bờ kênh nên lội, tôi hoảng sợ đem bao nhiêu chị…

Mấy cô nàng nghe phát biểu bao nhiêu “chị” tức thời cảm nhận thấy ko ngẫu nhiên, vì như thế theo gót giờ đồng hồ địa hạt “chị” là những người dân tiếp tục đem ông chồng. Nhưng người nằm trong bộ phận trung nông lớp bên dưới phát biểu như thế, bao nhiêu “chị” không đủ can đảm phản xạ, ngược lại trong tim tự động kiểm điểm bản thân không sở hữu và nhận thức thâm thúy so với tiếng lẽ nôm mãng cầu của đẳng cấp trung nông lớp bên dưới, nên nỗ lực tôn tạo tư tưởng giai cung cấp tè tư sản của bạn dạng thân thiết nhằm hòa công cộng một khối với đẳng cấp trung nông lớp bên dưới.

Ông Trương cõng vật dụng canh ty bao nhiêu “chị”, bao nhiêu “chị” nhất thiết kể từ chối: ai lại thực hiện thế! Về vùng quê nhằm tập luyện, đâu đem chuyện mới mẻ chính thức tiếp tục nên nhờ người canh ty đỡ? Ông Trương cũng ko xay, chỉ nói:

- Lúc này cút ko nổi, gọi tôi nhé.

Ra ngoài phố thị xã là leo núi ngay lập tức. Núi không đảm bảo lắm, tuy nhiên vì như thế sống lưng cõng phụ thân lô tay xách vật dụng, các giọt mồ hôi vã rời khỏi ẩm cả sống lưng, vậy là vật dụng vô tay ông Trương từng khi một nhiều, ở đầu cuối sống lưng ông cũng không thể khu vực trống rỗng. Ba “chị” đem nhị loại phụ thân lô không thể thấy nhức, bên trên tay chỉ thay cho chậu tắm và bao nhiêu loại nhỏ, vậy vẫn thở phì phả phì phò.

Tĩnh Thu là cô nàng khỏe khoắn nhất, tuy rằng mệt mỏi mong muốn bị tiêu diệt vẫn kiên trì cõng vật dụng của tớ. Đối với cô, chịu nhọc cực, vất vả là tiêu xài chuẩn chỉnh thực hiện người, vì như thế phụ huynh của Thu vô Cách mạng văn hóa truyền thống đều bị đấu tố: tía là “con loại địa chủ”, u là “con gái mái ấm gia đình đem lịch sử hào hùng phản cơ hội mạng”. Tĩnh Thu là một trong những người “có thể giáo dục”, thừa hưởng đãi ngộ “có bộ phận, ko vì như thế trở nên phần” vì như thế Thu biểu thị ko hoảng sợ cực, ko hoảng sợ bị tiêu diệt, ko Chịu đựng lỗi thời.

Ông Trương thấy người xem đang được cố “kéo lâu năm mức độ kiệt” thì luôn luôn động viên: - Gần rồi, ngay sát cho tới điểm rồi, cho tới khu vực cây tô tra cơ tao nghỉ ngơi một khi.

Lúc này cây tô tra tương tự như ngược mơ vô câu chuyệnNhìn ngược mơ mang lại nâng khát nước động viên người xem kiên trì tiếp cận.

Nghe nói đến việc cây tô tra, vô đầu Tĩnh Thu ko tưởng tượng đấy là loại cây, tuy nhiên là một trong những bài bác hát mang tên Cây tô tra kể từ rất rất lâu Thu tiếp tục nghe một thầy giáo khoa giờ đồng hồ Nga ngôi trường ĐH L về thực luyện ở ngôi trường trung học tập số Tám hát.

Cô phái đẹp sinh nhị mươi sáu, nhị mươi bảy tuổi hạc được phân về thực luyện ở lớp Tĩnh Thu thương hiệu An Lê, người to lớn mạnh bạo, Trắng trẻo, sinh sống mũi vừa phải trực tiếp vừa phải cao, nếu như cặp đôi mắt sâu sắc rộng lớn một ít tiếp tục tương tự như người quốc tế. Tuy đôi mắt An ê ko trũng sâu sắc, tuy nhiên to tướng, ko nên là đôi mắt nhị mí khiến cho người xem nên xem xét, tuy nhiên là phụ thân tứ tầng, khiến cho những cô phái đẹp sinh đôi mắt nhị mí vô lớp nên nể sợ.

Nghe phát biểu tía của An Lê là ông gì cơ ở Sở Tư Lệnh quân thương hiệu lửa, bị liên lụy vì như thế sự khiếu nại Mười phụ thân mon chín [1] do đó An Lê nên trải qua chuyện những ngày xấu số, tuy nhiên về sau tía được tẩy oan, vậy là đem cô kể từ vùng quê về lại TP. Hồ Chí Minh, vô ĐH sư phạm L. Nhưng vì sao An Lê vô khoa giờ đồng hồ Nga thì chỉ mất trời mới mẻ biết, vì chưng giờ đồng hồ Nga khi bấy giờ không thể được trọng dụng.

Nghe phát biểu, những ngày đầu hóa giải, học tập giờ đồng hồ Nga trở nên cao trào, thật nhiều thầy dạy dỗ giờ đồng hồ Anh gửi lịch sự dạy dỗ giờ đồng hồ Nga. Về sau mối quan hệ Trung – Xô xấu xa cút, Liên Xô bị xem như là “chủ nghĩa xét lại”, vì như thế bọn họ dám “xét lại” công ty nghĩa Mắc - Lê nin. Những giáo viên hồi xưa dạy dỗ giờ đồng hồ Nga gửi lịch sự dạy dỗ giờ đồng hồ Anh.

Tĩnh Thu học tập ngôi trường Trung học tập số Tám cơ hội TP. Hồ Chí Minh một dòng sông, tương hỗ ko tiện. Không rõ ràng Hội đồng dạy dỗ TP. Hồ Chí Minh tâm lý thế này, điều bao nhiêu thầy dạy dỗ giờ đồng hồ Nga về, ngôi trường trung học tập số Tám trở nên ngôi trường độc nhất của TP. Hồ Chí Minh K còn dạy dỗ giờ đồng hồ Nga, hình như năm này khoa giờ đồng hồ Nga của ĐH sư phạm L cũng đều có SV về phía trên thực luyện, vì như thế ngoài ngôi trường số Tám rời khỏi, chỉ mất bao nhiêu thị xã nữa còn dạy dỗ giờ đồng hồ Nga.

An Lê nhờ đem mối quan hệ của tía, do đó ko nên về ngôi trường thị xã. An Lê đặc biệt quí Thu, những khi rỗi rãi đều mò mẫm Thu nghịch ngợm, dạy dỗ cô hát bài bác hát giờ đồng hồ Nga, Cây tô tra là một trong những trong mỗi bài bác hát cơ. Hồi ấy, dạy dỗ bài bác hát giờ đồng hồ Nga chỉ rất có thể thực hiện dấm dúi, vì như thế những gì của Liên Xô đều bị cấm ở Trung Quốc, không chỉ có vậy, vô Cách mạng văn hóa truyền thống những gì bám chút thương yêu đều bị xem như là gò trụy, thành phầm của giai cung cấp tư sản, bị cấm triệt.

Theo ý kiến thời cơ, bài bác hát Cây tô tra bị xem như là “nhạc vàng”, “tác phong ko đứng đắn”, ca kể từ đại ý nhị thanh niên yêu thương một cô nàng, cô nàng này cũng cảm nhận thấy cả nhị đều đáng yêu và dễ thương, ko biết lựa chọn ai, vậy là cút chất vấn cây tô tra. Lời ca cuối cùng:

Sơn tra đáng yêu và dễ thương, hoa nở Trắng cành,

Sơn tra thân thiết yêu thương, mi sao buồn thế?

Dũng cảm nhất, đáng yêu và dễ thương nhất là ai?

Xem thêm: cô vợ ngốc nghếch của tổng tài

Sơn tra thân thiết yêu thương, hãy bảo mang lại tao hay…>

Giọng hát của An Lê đặc biệt hoặc, lênh láng hóa học “Tây”, tự động nhận là “hát theo gót phong thái Ý”, quí phù hợp với những ca khúc loại này. Cứ từng Chủ nhật, An Lê lại cho tới ngôi nhà Tĩnh Thu, bảo Thu kéo đàn accordéon, đệm mang lại nhị người nằm trong hát. An Lê quí nhất bài bác hát Cây tô tra vì như thế bài bác hát đặc biệt hoặc, và vì như thế cô cũng yêu thương nhị người tuy nhiên ko biết lựa chọn ai…

Nghe ông Trương nói đến việc cây tô tra, Thu tự dưng giật thột, cho là ông cũng biết bài bác hát cơ. Nhưng rồi cô hiểu rời khỏi ngay lập tức, mang 1 cây tô tra thiệt, không chỉ có vậy thời điểm này trở nên “mục tiêu xài phấn đấu” của mình.

Ba lô đè nén bên trên sống lưng, vừa phải nặng trĩu vừa phải rét, Tĩnh Thu cảm nhận thấy sống lưng bản thân ướt sũng các giọt mồ hôi, quai xách túi lưới đựng vật dụng nhỏ nhặt tưởng như thấm sâu vô lòng bàn tay, tay ngược chuyền sang tên nên, tay nên lại chuyền sang tên ngược.

Vào khi Thu cảm nhận thấy ko cố nổi, chợt nghe thấy ông Trương nói:

- Đến cây tô tra rồi, tất cả chúng ta ngồi nghỉ ngơi một khi.

Tất cả nằm trong nghe thấy, tương tự như đám tử tù sẽ có được mệnh lệnh đại xá, thở phào, ngồi vật xuống, ko kịp trút bỏ vứt phụ thân lô.

Nghỉ một khi người xem mới mẻ carmt hấy tươi tắn. Anh cán cỗ Lí hỏi:

- Cây tô tra đâu?

Ông Trương chỉ tay rời khỏi phía xa:

- Nó cơ.

Tĩnh Thu nom theo gót tay ông Trương, nhìn thấy một chiếc cây cao chừng sáu, bảy mét, không tồn tại gì quan trọng đặc biệt, rất có thể vì như thế trời còn rét, không chỉ cây không tồn tại hoa Trắng, trong cả lá cũng ko xanh rờn chất lượng. Thu đem phần tuyệt vọng, hình hình họa cây tô tra vô bài bác hát tuy nhiên Thu tưởng tượng đặc biệt đẹp nhất, biết bao hóa học thơ. Mỗi thứ tự cô nghe thấy bài bác hát ấy, trước đôi mắt như hiện thị bức tranh: đem nhị chàng trai tuấn tú đứng bên dưới gốc cây ngóng tình nhân. Cô gái cơ kể từ vô sương quáng gà chạy cho tới. Nhưng lúc tới ngay sát, cô bỗng nhiên đứng lại, trốn vào trong 1 khu vực ko nhằm nhị chàng trai nhìn thấy, buồn thương chất vấn cây tô tra nên yêu thương người nào?

Tĩnh Thu tò mò và hiếu kỳ chất vấn ông Trương:

- Bác ơi, cây cơ có>

Câu chất vấn như va đích thị mạch của ông Trương, ông thao thao bất tuyệt:

- Cây này vốn liếng nở hoa Trắng, tuy nhiên trong thời kỳ cuộc chiến tranh chống Nhật, thật nhiều chiến sỹ yêu thương nước của tao bị quân Nhật phun bên trên phía trên, ngày tiết bọn họ ngấm xuống khu đất. Từ khi người nhân vật chống Nhật trước tiên bị sát hoảng sợ bên trên phía trên, hoa white color của cây này gửi dần dần lịch sự red color, ngày càng đỏ chót, ở đầu cuối nó nở toàn hoa đỏ chót.

Mấy người nghe đôi mắt tròn trặn xoe, mồm há hốc. Anh cán cỗ Lí nhắc nhở học tập sinh:

- Không ghi lại à?

Mấy cô cậu như thức tỉnh, việc xâm nhập thực tiễn tiếp tục chính thức, vậy là bọn họ lấy giấy má cây viết rời khỏi biên chép.

Xem rời khỏi ông Trương là kẻ trải đời, nghe đâu ông tiếp tục thân quen với cơ hội thủ thỉ nhằm tứ năm cây cây viết biên chép lại, ông kế tiếp bài bác thao diễn thuyết. Đến khi ông kể đoạn mẩu chuyện loại cây nhân vật tận mắt chứng kiến lịch sử hào hùng kháng Nhật của dân chúng Tây Thôn Bình tiếp tục mất mặt đứt nửa giờ đồng hồ đồng hồ đeo tay, người xem lại lên lối.

Đi một quãng xa xôi, Thu còn trở về nom, cô thoang thoáng nhìn thấy mang 1 người đang được đứng mặt mũi gốc cây, tuy nhiên ko nên là liệt sĩ bị quân Nhật xử tử như ông Trương mô tả, tuy nhiên là một trong những thanh niên đẹp nhất trai. Thu thì thầm kịch liệt phê phán loại tư tưởng tè tư sản của tớ, quyết tâm học tập triệu tập nông lớp bên dưới, viết lách thiệt chất lượng tư liệu giáo khoa.

Chắc chắn Thu tiếp tục viết lách mẩu chuyện về loại cây này vô tư liệu giáo khoa, tuy nhiên tiếp tục lấy nhan đề gì? cũng có thể gọi là Cây tô tra nhuộm ngày tiết chăng? Viết như vậy dường như đẫm ngày tiết quá, Hoặc là Cây tô tra nở hoa đỏ? Hay là Cây tô tra đỏ?

Nghỉ một khi, vai lại cõng phụ thân lô tay xách túi lưới, cảm xúc của Thu ko nhẹ dịu thanh thoả tuy nhiên càng mệt rũ rời rộng lớn. cũng có thể cõng hay là không cõng phụ thân lô trở nên sự đối chiếu rõ ràng rệt, trước thoải mái và dễ chịu sau cực, càng về sau càng cực, tuy nhiên không người nào dám kêu cực, hoảng sợ cực hoảng sợ vất vả là những loại của giai cung cấp tư sản, Thu hoảng sợ người xem quy mang lại cô là giai cung cấp tư sản. Thành phần xuất thân thiết vốn liếng dường như không chất lượng, lại ko nhờ vào giai cung cấp vô sản, như thế thực sự tự động đoạn tuyệt với dân chúng. Đường lối của Đảng xưa ni là “xuất thân thiết ko tự động bản thân, lối đi rất có thể tự động chọn”, ấy là phát biểu Thu nên hơn hết những người dân xuất thân thiết kể từ những bộ phận chất lượng không giống, xem xét ko được đem những tiếng lẽ của giai cung cấp tư sản>

Nhưng cực và mệt mỏi ko thể ko phát biểu tuy nhiên ko tồn bên trên, thời điểm này Tĩnh Thu bực một nỗi thần kinh trung ương bên trên người bản thân sao ko bị tiêu diệt cút, như thế sẽ không còn cảm nhận thấy trĩu nặng trĩu bên trên sống lưng và đau nhức bên trên tay. Thu chỉ rất có thể đem loại tuyệt chiêu tâm lý bừa bãi và đã được tập luyện nhiều năm sẽ giúp đỡ bản thân gạt bỏ loại cực đặc biệt bên trên khung hình. Những khi say sưa tâm lý, Thu đem cảm xúc thể xác ở phía trên tuy nhiên vong hồn tiếp tục bỏ xa xăm, trở nên hero vô tưởng tượng, sinh sống trọn vẹn không giống. Không hiểu sao Thu cứ suy nghĩ cho tới cây tô tra thì cảnh tượng những tình nhân nước bị giặc Nhật trói chặt và hình hình họa chàng trai Liên Xô tuấn tú đem áo Trắng lại chợp chờn xuất hiện tại vô trí nhớ. Nhưng bạn dạng thân thiết Thu, khi là tình nhân nước bị giặc Nhật xử tử, khi là cô nàng Nga thống khổ ko biết lựa chọn yêu thương ai, khiến cho cô ko biết bản thân sắp tới ngay sát với công ty nghĩa nằm trong sản hoặc công ty nghĩa xét lại?

Cuối nằm trong thì cũng cút không còn tuyến đường núi, ông Trương đứng lại, chỉ xuống chân núi, nói:

- Kia là Tây Thôn Bình.

Mấy người giành nhau chạy cho tới mặt mũi vách núi nhằm ngắm nhìn và thưởng thức, chỉ thấy một loại sông nhỏ xanh rờn như dải lụa cách điệu bên dưới chân núi, chảy vòng xung quanh thôn. Thôn Tây Thôn Bình tắm bản thân vô nắng nóng đầu xuân xinh xắn hơn bao nhiêu loại bạn dạng miền núi tuy nhiên trước đó Thu từng về nhằm tập luyện, điểm này coi như tô thanh thủy tú. Đứng bên trên núi ngắm nhìn và thưởng thức Tây Thôn Bình, cả thôn ở gọn gàng vô tầm đôi mắt. Ruộng vườn từng đám, xanh rờn đem, nâu đem, trải mọi chỗ, những cái ngôi nhà rải rác rưởi cơ phía trên, mang 1 khu vực nhiều ngôi nhà lại sở hữu một khoảng chừng Sảnh rộng lớn, ông Trương reviews đấy là trụ sở của đại group phát triển. Các cuộc họp hành, những ban đêm liên hoan đều ra mắt ở đấy.

Ông Trương lý giải, theo gót biên chế của thị xã, từng thôn là một trong những đại group tự động phát triển, trưởng thôn thực tiễn là túng bấn thư chi cỗ Đảng, tuy nhiên bà con cái vô thôn vẫn thân quen gọi ông là trưởng thôn.

Mọi người nằm trong xuống núi, trước tiên về ngôi nhà ông Trương, ngôi nhà ông ở kè sông, đứng bên trên núi rất có thể nhìn thấy. Chỉ đem phu nhân ông đang được ở trong nhà, bà bảo người xem gọi bà là u. hộ gia đình người rời khỏi đồng, người tới trường.

Sau khi nghỉ dưỡng, ăn cơm trắng, ông Trương bố trí khu vực ở mang lại từng người. Anh Lí, thầy Trần và cậu học viên Lí Kiện Khang ở vô một mái ấm gia đình, thầy La chỉ ở không nhiều ngày nhằm lãnh đạo viết lách lách, sau đấy nên về ngôi trường, do đó ở tạm thời ở đâu đó cũng khá được.

Tiếc là, phụ thân cô học viên ko được ở một khu vực. Tuy đem gia đìnhý dành riêng hẳn cho những cô một gian dối ngôi nhà, tuy nhiên chỉ ở được nhị người, ông Trương đành nói:

Xem thêm: truyện vợ ơi anh sai rồi

- Một cô ở trong nhà tôi, tuy nhiên ngôi nhà tôi ko quá gian dối này, chỉ rất có thể ở công cộng với phụ nữ loại nhị của tôi.

___________________________________________

[1]Ngày Lâm Bưu, Nguyên soái, Phó Chủ tịch Đáng CSTQ nằm trong phu nhân và đàn ông vứt trốn ngoài Trung Quốc, máy cất cánh rơi ở Mông Cổ. ND