em là của tôi

em-la-cua-toi

Nguồn ảnh: Pinterest

Bạn đang xem: em là của tôi

- Minh Phúc của u, đàn ông cưng nhỏ xíu nhỏ của u, u lưu giữ con cái quá. Cho u thơm con cháu này.

Hắn trán nổi 3 vạch đen sạm, nhăn nhó không dễ chịu.

- Mẹ à, con cái sở hữu nên trẻ con nữa đâu, con cái 18 tuổi tác rồi bại.

- Con 18 hoặc 180 hoặc 1800 tuổi tác gì rồi cũng là thiên thần nhỏ xíu nhỏ của u thôi.

- Mẹ, u còn vậy là con cái tắt máy bại nghe.

- Á, khoan khoan, u van lơn lỗi tuy nhiên.

Hắn vẫn nhăn nhó.

- Mẹ gọi con cái sở hữu gì ko. Cuộc này nữa là 12 cuộc trong thời gian ngày rồi bại.

- Mẹ lưu giữ con cái tuy nhiên, với lại kiểu mốt đám giỗ ông nước ngoài ở quê, u ko về được, con cái về giỗ ông chung u nha nha nha...

- Rồi, rồi được rồi, con cái về là được chứ gì, vậy ha, con cái ngủ tiếp phía trên.

- Nè nè....

Màn hình điện thoại cảm ứng tắt, hắn vứt điện thoại cảm ứng nhập 1 góc, ở úp mặt mũi nghiêng gối. Đối với hắn thời điểm hôm nay thiệt tồi tàn, người tuy nhiên hắn mến, người tao kể từ chối hắn rồi.

......

Quê u hắn lối nhập giàn giụa vết mờ do bụi, nghèo khó xơ nghèo khó xác, không hiểu nhiều sao tuy nhiên u hắn vẫn ko chịu đựng vứt điểm này lên đường. Nhà thì cũng ko cho tới xây to tướng đi ra, sửa đổi lại, cứ là gian ngoan mái ấm cấp cho 4, sập được một tấm là may lắm rồi. Mẹ hắn phát biểu ông nước ngoài hắn mến thượng cổ, vì thế ૮ɦếƭ cũng ở nông thôn yên tĩnh tĩnh này. Ba hắn hồi bại bị ông nội bắt lên đường kể từ thiện cực chẳng đã, nên mới mẻ gặp gỡ u hắn ở phía trên, thực sự duyên số tuy nhiên.

Đường hắn lên đường sở hữu ai bại đang được tranh cãi, người lôi người kéo, kẻ khóc người đe. Ầm ĩ, chấn ngang lối hắn, chú tài xế nên xuống giải quyết và xử lý. Chiếc xe đua ngang, hắn xem qua hành lang cửa số thấy sở hữu con cái nhỏ xíu chèm nhèm, than khóc, nom cũng thấy... khá tội, ko không giống gì con cái chó mái ấm hắn khi bị hắn trị.

- Quay lại.

- Thưa cậu...

- Tôi phát biểu quay trở lại.

- Dạ.

Chú tài xế cũng khá sửng sốt, sở hữu lúc nào cậu công ty của chú ý quan hoài cho tới việc gì đâu.

Hắn bước xuống xe pháo, đem điển trai thanh tú, đem thiết bị đơn giản và giản dị tuy nhiên có lẽ rằng là cực kỳ giắt chi phí.

Hắn túa kính râm nom bọn người hùng hổ bại.

- Mấy người làm những gì tuy nhiên lôi mách bảo kéo người già nua với trẻ con vậy.

- Mày là ai, chớ xỉa nhập chuyện của bọn tao.

- Tôi là ai bao nhiêu người cũng ko đầy đủ tư cơ hội chất vấn. Nói, sở hữu chuyện gì.

Người phụ nữ giới chạy lại níu chân hắn, quỳ vái hắn.

- Xin cậu van lơn cậu cứu giúp đàn bà tôi với, tía nó ăn nhậu cờ bạc, rồi nợ chi phí người tao, không tồn tại chi phí giờ chúng ta yêu sách bắt đàn bà tôi lên đường.

Hắn hừ 1 giờ lạnh lẽo lùng.

- Đồ con trai không có tác dụng.

Người thiếu nữ lại nối tiếp quỳ vái, than khóc.

Hắn ghét bỏ nhất ai than khóc trước mặt mũi hắn,phiền ૮ɦếƭ được.

- Tôi van lơn cậu, van lơn cậu cứu giúp nó.

Hắn lơ lên đường người thiếu nữ tuy nhiên thì thầm với bọn người bại.

- Họ nợ bao nhiêu người từng nào.

Một thương hiệu bặm trợn nhập bại lên giọng.

- Nó thiếu hụt bọn tao trăng tròn triệu, chi phí lãi 30 triệu là 50 triệu.

- Lãi rời cổ hả.

- Mày ko trả được thì biến chuyển, nhằm tao bắt con cái nhỏ xíu cung cấp lấy chi phí.

Hắn thở nhiều năm, cho tới đôi tay vào trong túi quần.

- Thôi được rồi. Chú Hoàng lấy cho tới tôi khuôn mẫu vali.

- Dạ thưa cậu.

Chú Hoàng tài xế xuất hiện con xe xịn lôi ra 1 khuôn mẫu vali trả cho tới hắn. Hắn lấy lên đường 1 viên chi phí đô, ko biết là từng nào, ném xuống khu đất.

- Đó, chi phí bao nhiêu người bại, lấy lên đường. Thế này đầy đủ chưa

Tên bặm trợn chạy cho tới nhặt viên chi phí lên, cười cợt mỉm cười hớn hở.

- Đủ rồi, đầy đủ rồi.

Xem thêm: bạn nhỏ đáng thương

- Đủ thì cút.

Lũ bặm trợn chạy lên đường, người thiếu nữ chạy lại kéo con cái nhỏ xíu chèm nhèm cho tới quỳ trước chân hắn, vái như tế.

- Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu, van lơn cậu nhận con cái nhỏ xíu này dùm, cho tới nó bám theo cậu, chứ ở trong nhà tía nó trong cả ngày tấn công nó, yêu sách đem nó lên đường cung cấp.

Hắn nom nó, nó nom hắn. Hắn chung nó vì thế thấy nó tương tự chó của hắn chứ hắn đâu ham muốn ôm viên nợ này.

- Thôi tôi ko cần thiết.

Hắn bỏ vô xe pháo lên đường mất mặt, hắn ko quan hoài.

.....

- Minh Phúc à, nhập lên đường con cháu, nhập lên đường, lên đường lối sở hữu mệt nhọc ko con cháu.

Mấy dì bao nhiêu dượng đon đả đi ra đón hắn, ai ai cũng coi hắn là ông trời con cái. Bà nước ngoài hắn thấy hắn cũng mỉm cười cợt.

- Về rồi hả con cháu.

- Dạ, kính chào bà nước ngoài, con cháu mới mẻ về.

- Ời, về là đảm bảo chất lượng rồi, vô nhập nghĩ về ngơi lên đường con cháu.

- Dạ.

Nói là nghĩ về ngơi tuy nhiên biết nơi nào đâu tuy nhiên nghĩ về, mái ấm thì sầm uất, khu vực lại nhỏ, khuôn mẫu gian ngoan mái ấm án chừng to ra hơn chống hắn 1 chút. Hắn liếc đi ra sau vườn sở hữu khuôn mẫu võng cột khu vực 2 cây dừa, điểm đáp hoàn hảo.

Đúng là khí trời đuối thiệt, tức thì sau hắn là vườn rau củ, và hắn vô tình nghe mẩu truyện của 2 bà dì hái rau củ.

- Nè con cái Mận nó tội ha, trong cả ngày u con cái nó bị tấn công đập trong cả.

- Ời tuy nhiên thằng phụ vương nó cũng thiệt là, ko mến yêu gì u con cái nó thì loại bỏ, tội.

- Ôi, đồ vật gi cũng có thể có nguyên nhân không còn bại. Hồi xưa mái ấm u nó đem ơn mái ấm tía nó nên u nó nên lấy tía nó bại chứ, nghe đâu hồi ổng biết ổng ko sinh được nên bệ rạc lun cho tới giờ.

- Ủa, con cái Mận ko nên con cái ruột hả.

- Không, nó là được u nó lặt về nuôi. Hồi bại chúng ta vứt nó ở ngoài chợ.

- Vậy hả, tội quá. Ê tuy nhiên u con cái nó cho tới tề, chớ phát biểu gì nó buồn, tội lắm.

- lõi rồi thương ko không còn phía trên tuy nhiên.

Hắn xem qua thì thấy u con cái hồi sớm lên đường nhập khu vực phòng bếp. Người u thì bưng bưng dọn dọn, còn nó thì pk với lô chén. Nó không còn chèm nhèm rồi, nom nó thật sạch rồi, cũng... tạm thời, tuy nhiên hắn ko quan hoài.

.....

Xong nơi nào đó chúng ta gọi hắn nhập ăn, hắn lúc này chỉ ham muốn cất cánh nhập xe pháo phi về Sài gòn. Sinh đi ra là công tử như hắn thiệt ko phù hợp với khu vực oi bức này một chút nào, nước cũng không thích tợp chứ chớ phát biểu ăn. Nhưng vì thế u hắn, hắn nên nỗ lực cho tới nằm trong. Hắn ngồi vô bàn ăn thì thấy u con cái nó ra đi, hắn cũng ko quan hoài.

Cuối nằm trong hắn cũng khá được về, mệt nhọc ૮ɦếƭ, hắn ham muốn ngủ 1 chút quá, hắn liếc đôi mắt đi ra hành lang cửa số. Gì phía trên lại tiếng ồn ào gì phía trên, lại là nhỏ bại, lại bị tấn công, kệ lên đường hắn ko quan hoài.

- Quay lại.

- Lại quay trở lại hả cậu.

- Quay lại.

Nói là quay trở lại chứ thực đi ra là lùi về lại chứ lối này làm những gì sở hữu khu vực tuy nhiên con quay.

Hắn tóm tay lão già nua đang được tấn công nó hất đi ra. Lão tao say xỉn té nhào. Hắn nom nó, người từng nào vết bầm, mặt mũi cũng vậy, vậy tuy nhiên ko khóc, lỳ. Mẹ này lại ôm nó.

Hắn nom lão già nua say sỉn hỏi

- Sao tấn công nó.

Lão say xỉn đứng lên, giọng lè nhè.

- Thằng nhóc, ngươi là ai, con cái tao, tao sở hữu quyền dạy dỗ.

- Đó tuy nhiên là dạy dỗ à.

Người phụ nữ giới chạy lại quỳ van lơn hắn.

- Tôi ngàn đợt van lơn cậu, van lơn cậu đem con cái nhỏ xíu lên đường, khuôn mẫu cực này bản thân tôi chịu đựng đầy đủ rồi.

Lần này nó mới mẻ lên giờ, tiếng nói như chim non, thánh thót.

- Mẹ, con cái ko lên đường, con cái lên đường ai bảo đảm an toàn u.

Hắn nom nó rồi âm thầm nghĩ về "Cái này tuy nhiên bảo đảm an toàn, ngươi chịu đựng tấn công thay cho u thì sở hữu."

Xong bà lại con quay qua quýt van lơn hắn.

- Tôi van lơn cậu tuy nhiên, van lơn hãy cứu giúp lấy con cái nhỏ xíu, chứ ko này lại bị cung cấp lên đường, coi như cậu mua sắm nó thực hiện người hầu cho tới cậu lên đường cậu.

Hắn trán lại nổi 3 vạch đen sạm, tự động dưng lại rước phiền hà. Hắn nom nó đi ra mệnh lệnh.

Xem thêm: nhất niệm thành kỳ

- Theo tao.

Hắn nhập xe pháo, nó ko chịu đựng lên đường, u này lại đẩy nó lên xe pháo. Nó nom ngoái đi ra sau, tía này lại tấn công u nó.

Đọc Truyện