gia cát linh ẩn

Chương 15: Tứ di nương tâm lý mang lại kỹ

Trong thư chống Gia Cát Chiêm, Đại phu nhân cung kính xối chén trà mang lại Gia Cát Chiêm, nhường nhịn như ham muốn trình bày gì, lại ko tiện banh mồm, “Lão gia, Mẫn nhi đem chuyện ham muốn trao đổi với lão gia…”

Bạn đang xem: gia cát linh ẩn

“Là chuyện của Tiêu Chính à?” Gia Cát Chiêm kéo dãn giọng, căn vặn.

“Lão gia, Tiêu Chính ở lại vô phủ cũng chuẩn bị nhị mươi năm rồi, nhiều năm vừa qua như thế, hắn trợ gom Mẫn nhi coi sóc cái ngôi nhà này, kể từ bên trên xuống bên dưới, không tồn tại công huân cũng đều có cực khổ lao… ông thấy đem cần không…”

“Hừ! Bà còn thay cho hắn cầu tình.” Nghĩ lại cảnh tượng ngày bại, Gia Cát Chiêm ngay tắp lự thấy sạn mặt cho tới cùng với, “Ngày bại, ở trước mặt mày vương vãi gia và quý khách hắn đang được khiến cho tớ thất lạc mặt mày biết từng nào, tớ ko trách cứ trị hắn, coi như thể nể mặt mày bà lắm rồi!”

“Lão gia, Mẫn nhi cũng biết ngày này là hắn sai, tuy nhiên lão gia à, sao ông lại quên ca ca của hắn đó là người hầu vô cung của Hoàng hậu nương nương. Trong thời điểm này Thái hậu không thể nữa, người rất có thể bàn cho tới hít sự của những vị Vương gia ko cần là Hoàng hậu nương nương sao.” Đại phu nhân trình bày.

“Đúng là bà đang được nhắc nhở tớ, bà hãy trình bày với Tiêu Chính, đem thời cơ dẫn Hồng Nhan di chuyển vô cung nhiều hơn thế lên đường.”

“Lão gia yên ổn tâm, chuyện này tớ tiếp tục an bài xích. Còn chuyện của Tiêu Chính…”

“Vậy nhằm hắn đoái công chuộc tội lên đường, lần một chiếc cớ phục sinh lại chức quản ngại gia của hắn là được.”

“Mẫn nhi đang được hiểu.”

Qua rộng lớn chục ngày, chỗ bị thương của Như Sương tuy rằng đã tương đối rộng lớn, vẫn ko di chuyển được. Tứ di nương chào đại phu cực tốt Ngân Đô cho tới trị mang lại Như Sương, tuy nhiên chính vì chỗ bị thương vượt lên trên sâu sắc, mặc dầu đang được khép mồm, vẫn nhằm lại sẹo. Tứ di nương ở vô phủ Thừa tướng mạo ko được Gia cát Chiêm quan tâm, còn bị Đại phu nhân áp dụng mọi chỗ, không dừng lại ở đó thỉnh phảng phất còn bị Nhị di nương tạo nên sóng bão táp, cuộc sống đời thường của bà cũng ko đảm bảo chất lượng lắm. Vốn nom cậy vô nhị phái đẹp nhi rất có thể gả vào trong nhà đảm bảo chất lượng, tìm kiếm được chi phí đồ dùng mang lại bà, ko ngờ Như Sương lại bị thương nguy hiểm như thế, hít sự lại càng nặng trĩu lo sợ rộng lớn.

Khi Gia Cát Linh Ẩn đi qua đình hóng non, đúng vào khi chạm mặt mày Tứ di nương nằm trong Như Nguyệt.

“Ngươi cho tới làm cái gi, nếu như không cần ngươi, Như Sương tiếp tục không xẩy ra rơi xuống hồ nước, cũng tiếp tục không…” Vừa thấy Gia Cát Linh Ẩn, Như Nguyệt ngay tắp lự mắng.

“Tứ muội, chuyện hôm bại đơn giản ngoài ý ham muốn, Đại tỷ cũng rất có thể thực hiện triệu chứng.” Gia Cát Linh Ẩn không có tội trình bày, “Ta cũng ko ngờ tiếp tục trở nên rời khỏi như thế, xin xỏ Tứ di nương trách cứ trị.”

“Trách phạt?” Tứ di nương liếc đôi mắt nom Gia Cát Linh Ẩn một cơ hội rạm sâu sắc, mỉm cười rét mướt trình bày, “Trách trị ngươi thì đem quyền lợi gì? Trách trị ngươi thì Như Sương của tớ đem khỏe khoắn rộng lớn không? Tam di nương à Tam di nương, tỷ bị tiêu diệt đã và đang bị tiêu diệt rồi, còn nhằm lại con cái hồ ly sợ hãi người bên trên đời này làm cái gi.”

“Tứ di nương, Linh nhi cảm nhận thấy, chứ không di nương đứng trên đây oán thù trời trách cứ khu đất, chi bởi vì nghĩ về lại coi, hồ nước nước ở hậu viện phủ Thừa tướng mạo sao lại sở hữu loại cá hung tàn như thế, cá này là kẻ này mua? Nuôi vô hồ nước đem chủ ý gì?” Gia Cát Linh Ẩn trình bày.

“Ý của ngươi là…” Tứ di nương chừng như nghĩ về cho tới điều gì, tức tốc vùng dậy, trở về phía thư chống của Gia Cát Chiêm.

Xem thêm: tề mặc mộc ly tâm

Tứ di nương tất tả vội vàng vàng lên đường vô thư chống của Gia Cát Chiêm, trông thấy Đại phu nhân ở bại, tức thời tự dự, cho dù sao Tiêu quản ngại gia cũng chính là biểu huynh xa xôi của Đại phu nhân, đắc tội với bà ấy tiếp tục chỉ khiến cho tháng ngày bản thân sinh sống vô phủ càng tăng cực khổ sở, tuy nhiên nghĩ về cho tới hiện tượng thê thảm của Như Sương, Tứ di nương vẫn cố lấy dũng khí nói: “Lão gia, xin xỏ lão gia thực hiện công ty mang lại Như Sương.”

“Bà ko ở vô chống đỡ đần Như Sương, chạy cho tới trên đây thực hiện gì?” Nhìn thấy cỗ dạng sướt mướt của Tứ di nương, Gia Cát Chiêm khó tính trình bày.

“Lão gia, thϊếp đem chuyện ham muốn trình bày.” Tứ di nương một vừa hai phải trình bày một vừa hai phải nom nhìn Đại phu nhân.

“Bà ra bên ngoài trước lên đường.” Gia Cát Chiêm trình bày với Đại phu nhân.

“Dạ, lão gia.”

Trước khi lên đường, Đại phu nhận gật đầu mỉm mỉm cười với Tứ di nương, tuy nhiên nụ mỉm cười bại lại làm cho Tứ di nương cảm nhận thấy rét mướt dọc sinh sống sườn lưng.

“Bà đem chuyện gì trình bày mau lên đường.” Gia Cát Chiêm tỏ vẻ ko bao nhiêu kiên trì.

“Lão gia, thϊếp cảm nhận thấy, chuyện Như Sương bị cắm ko cần ngoài ý ham muốn. Tại sao ở hậu viên lại nuôi loại cá hung hãn như vậy? Các vị tè thư hỗ tương hậu viện thật nhiều, nên tiếp tục không tồn tại ai ham muốn tạo nên bất lợi cho những vị tè thư vô phủ. Thϊếp cả gan lì tâm sự chuyện này, xin xỏ lão gia không nên trách cứ mắng.”

“Cá này là vì ai mua sắm về?” Gia Cát Chiêm căn vặn.

“Toàn cỗ chuyện vô phủ đều tự Tiêu quản ngại gia coi sóc.” Tứ di nương đáp.

“Ừm, tớ biết rồi, bà ra bên ngoài trước lên đường.”

“Thϊếp…”

“Ta tự động đem ra quyết định, trước tiên bà hãy về lên đường.”

“Dạ.”

Xem thêm: phế căn vô địch

“Người đâu!” Đợi Tứ di nương lên đường rồi, Gia Cát Chiêm rộng lớn giọng quát mắng.

“Lão gia, nô tài ở đây?” Một gia đinh kính cẩn lên đường vô.

“Đi trình bày với Đại phu nhân, chuyện phục sinh lại chức quản ngại gia của Tiêu Chính kể từ từ đang được.”