hảo nhân nan vi

Chương 1

Hác Hảo đem bám theo túi đựng rác rời khỏi khỏi cửa, cút xuống lầu để bỏ. Hắn cẩn thận ngó trước ngó sau bởi ước thang hóa học giàn giụa láo lếu tạp vật một cơ hội bừa bến bãi khiến cho hắn rất khó khăn để bước xuống lầu. Ai domain authority, trong ngày hôm qua vừa mới mua sắm một cái đèn mang đến sáng lại ko biết kẻ nào lấy mất, biết thế thì đã đem bám theo một cái đèn pin rồi. Vất vả xuống được lầu nhì thì mặt mày dưới này có đèn.

Bạn đang xem: hảo nhân nan vi

"Ai, này cậu cút xuống vứt rác phải không? Chờ một chút nha ..." Một bà thím ở lầu nhì mặt trang điểm vô cùng đậm, rõ ràng là biết chuẩn bị rời khỏi ngoài. Nhìn thấy Hác Hảo xuống lầu, vội vàng chạy vào nhập phòng, một lát sau khệ nệ bưng rời khỏi nhì cái túi nilong màu đen thui cười nói với Hác Hảo: "Tôi đang được tính xuống nhà bà Vương đánh mấy ván mạt chược. Cái này ... ha ha ... cậu có thể tiện đường đem xuống vứt dùm tôi được không? Cám ơn cậu trước nha."

Hác Hảo gật đầu, đừng chậm tay nhận nhì túi rác, mở miệng cười với bà thím rồi tiếp tục cút xuống lầu. Được một quãng thì nghe tiếng vọng rời khỏi từ nhà bà Vương: " ... Ôi chao, mới rồi may mắn gặp được a Hảo cút vứt rác nên thuận tiện nhờ cậu ấy đem vứt giùm bao rác nhà tôi luôn luôn. A Hảo thật sự rất được việc."

"Ai nha, cái bà này sao ko kêu tôi một tiếng. Giờ này trời lạnh muốn chết, chẳng ai muốn rời khỏi ngoài. Nếu bà kêu tôi một tiếng có phải là tôi cũng nhờ được a Hảo giúp tôi một tay không?" Giọng bà Vương trả lời.

Hôm ni quả thật trời rất lạnh. Hác Hảo rời khỏi ngoài, trời lạnh đến mức thở cũng rời khỏi khói. Nhớ lần trước phụ vương mẹ hắn có điện tín nói máy sưởi ở nhà bị hỏng rồi, muốn mua sắm một cái mới. Xem rời khỏi tháng này hắn phải cố gắng gom góp một ít tiền nhờ cất hộ về thôi.

Nhìn lên trời bầu trời đầy sao, hình như thời tiết càng rét lạnh thì bầu trời càng có nhiều sao, nó phát sáng rực rỡ. Cúi đầu nhìn bốn bao rác đang được cầm nhập tay, hắn hướng chỗ đổ rác công cộng cút tới.

Từ giữa đống rác lòi rời khỏi đôi bàn chân thon dài như thể như của mấy người nhậu xỉn nằm ngủ ở phía trên, Hác Hảo tránh ánh mắt, đem bốn túi rác cút vứt. Đang định rời cút, chợt nghe thương hiệu quỷ men nằm mặt mày đó phát rời khỏi một tiếng rên rỉ đầy nhức đớn. Không nên để ý đến hắn! Hác Hảo tự nói với mình, con quay đầu bỏ cút ... Nhưng thời tiết như vậy nếu để người đó nằm ở phía trên cả tối ko nghĩ cũng biết sẽ có kết quả rời khỏi sao. Ai ... gạt bỏ, hoặc là nên cứu hắn? Hỏi số địa chỉ hoặc số điện thoại để người nhà hắn đến đón là được rồi, nghĩ thế nên Hác Hảo ngừng bước con quay lại.

Hảo ngồi xổm xuống, lấy tay lúc lắc lay thương hiệu quỷ men đang được nằm phía dưới.

Đây là cái gì? Chà xát một chút tự nhiên thấy ngón tay dính một chất lỏng nhầy nhầy, nhìn kĩ lại thấy nó có màu đỏ. Thân là đầu bếp, hắn ko thể ko đoán rời khỏi được phía trên là cái gì, chính là máu rộng lớn nữa còn nóng bỏng , nhất định là máu tươi tỉnh.

Trời ơi. Người này chảy máu. Hắn bị thương!

Làm sao bây giờ? Được rồi, gọi xe pháo cứu thương, gọi cảnh sát ... này nói ko chừng còn là án mạng nữa. Cố lấy hết dũng khí, Hác Hảo duỗi tay rời khỏi dò xét tương đối thở - Còn sống! Thật tốt quá!

Đang tính chạy đến bồn điện thoại công cộng gọi xe pháo cứu thương, vừa mới nhấc người chợt phát hiện góc áo bị kéo. Theo góc áo nhìn tiếp phát hiện là bởi tay của người đàn ông bị thương nắm lấy, hắn mở mắt nhìn Hác Hảo nói:

"Không ... được ... chạy ..." Sắc mặt hắn tái nhợt, cố nắm góc áo Hác Hảo thì thào.

"Tôi ... tôi chỉ muốn giúp anh gọi ... gọi cảnh sát ..." Hác Hảo cố gắng biểu đạt ngôn ngữ.

Áo thoáng chốc bị nắm chặt rộng lớn "Không được ... gọi ... cảnh sát ... đừng ... gọi cảnh sát ... đừng ..."

Hắn tại sao lại ko mang đến mình gọi cảnh sát? Hắn sợ gặp phiền toái sao? Ai ... mình nên làm gì bây giờ? Cứ bỏ mặc hắn như vậy sao? Hắn có chết rét không? Thời tiết lạnh như vậy, mang đến dù hắn ko chết vì mất máu quá nhiều cũng sẽ nhộn nhịp chết thôi. Không thể gọi xe pháo cứu thương, thể nào thì cũng động cho tới công an, Hác Hảo buồn bã nghĩ.

"Nước ..." Lực kéo áo của người đàn ông càng lúc càng nhẹ rồi dần thiếu đi, tay trượt xuống một lần nữa lâm vào mê mẩn bất tỉnh, miệng thì thào "nước".

Đi gọi cảnh sát? Gọi xe pháo cứu thương? Như vậy là cách tốt nhất, Hác Hảo tự thuyết phục bản thân ái.

Nhưng mà hắn nói tránh việc gọi cảnh sát ...

Một trận gió lạnh thổi qua quýt, Hác Hảo rùng mình một cái. Nhìn lên sao trời, lần nữa ngồi xổm xuống, một tay ôm lấy thắt sườn lưng của người đàn ông, một tay kéo tay hắn vòng qua quýt vai mình, dùng hết khí lực toàn thân ái nửa ôm nửa kéo người bị thương từng bước từng bước hướng lên phòng hắn.

Hác Hảo ko bao giờ cảm thấy hận cái ước thang vừa tối vừa hẹp lại vừa bừa bộn này như thời điểm ngày hôm nay. Vất vả fake người đàn ông trèo lên ước thang cuối cùng cũng đến được phòng 404 , phòng của Hác Hảo. May là bên trên đường cút ko gặp người nào, Hác Hảo vệ sinh mồ hôi, mở cửa phòng rồi kéo người đàn ông vào nhà. Lúc này người đàn ông đã hoàn toàn mê mẩn.

Trong phòng tắm, Hác Hảo mở nước nóng, nhẹ nhàng cởi quần áo dính đầy máu của người bị thương cẩn thận bỏ cút sau đó hắn dùng nước nóng cẩn thận rửa vết thương bên trên người, nước nóng xuất hiện những vệt máu đỏ rồi dùng khăn lông vệ sinh thiệt tinh khiết vết thương. Nhìn vết thương như thể bị dao đâm, nhất định là rất nhức, Hác Hảo lắc đầu. Hác Hảo tiếp tục dùng tay quỷ sát cơ thể người bị thương, đợi đến khi nhiệt độ cơ thể hắn bắt đầu tăng thêm mới ngừng quỷ sát. Cẩn thận vệ sinh vết máu thô bên trên người bị thương, rồi lại dùng khăn sạch vệ sinh lại lần nữa, cuối cùng mới fake người bị thương rời khỏi khỏi phòng tắm, vệ sinh thô thân ái thể, fake hắn nằm lên giường mình.

Hác Hảo tìm hòm thuốc, nhanh gọn lẹ đem chăn bông bọc người bị thương lại, chỉ để lộ bộ ngực của hắn.

Xin lỗi, nhập nhà trừ chăn bông ko còn cái gì khả dĩ làm ấm được, Hác Hảo lặng yên nói. Tiền bổng một tháng vừa phải chi tiền mướn nhà, tiền nước, tiền điện, trừ tiền sinh hoạt còn lại một ít tiền hắn cũng phải nhờ cất hộ về mang đến phụ vương mẹ nên thật sự là hắn ko còn dư đồng nào, ko thể mua sắm được mấy cái xa cách xỉ khác.

Mở hòm thuốc, phía trên là phần thưởng mang đến công việc năm ngoái nhân dịp mừng năm mới. Hòm thuốc là thứ mà không có ai hoan nghênh hết, hình như là bởi vợ của ông chủ bán thứ này, nên ông ấy mới tạo thành coi như phần thưởng cuối năm. Cuối cùng đẩy qua quýt đẩy lại, lại đẩy đến Hác Hảo. Hác Hảo đã giấu nó rất lâu ko dùng, ko ngờ lúc này lại người sử dụng. Hác Hảo cười cười, bắt đầu hiểu biết phần hướng dẫn sử dụng.

--------

Triệu Hiểu Vĩ mở mắt, phát hiện sườn cảnh xung xung quanh hoàn toàn xa cách lạ, bắt đầu cảnh giác. Sau khi coi kĩ trước sau, toàn cảnh căn phòng hắn mới dần buông lỏng cơ thể.

Gian phòng này được sắp xếp rất ngăn nắp, đồ vật cũng ít , tuy nhiên thoạt nhìn lại cảm thấy ấm lòng. Có lẽ bởi phòng chứa khá ít đồ đạc nên dù khoảng không nhỏ cũng ko cảm thấy tù túng.

Chợt bên trên ngực truyền đến từng đợt nhức nhức, Triệu Hiểu Vĩ nhìn xuống thấy ngực mình đã được băng bó cẩn thận, rộng lớn nữa kĩ thuật băng vết thương rất khá, ko có chỗ nào bị tuột hết.

Mơ hồ nhớ lại chuyện bị đâm tối qua quýt. Cái thương hiệu vương vãi bát đản hèn hạ, lão tử tuyệt đối sẽ ko buông buông tha hắn suôn sẻ, Triệu Hiểu Vĩ nghiến răng nghiến lợi, nhập nháy mắt hiện lên rộng lớn mười tám loại hình pháp làm mang đến người tao muốn sống ko được muốn chết cũng ko đoạn.

Hắn tiếp tục nghĩ ... sau đó mình nhảy ngoài xe pháo chạy trốn, sau đó ... um ... đúng rồi, hình như là bị té xỉu, mà té xỉu ở điểm nào nhỉ? - Triệu Hiểu Vĩ nghĩ ko rời khỏi. Được rồi, hình như lúc mê mẩn có người đến gần hắn, vững là người cơ đã đem mình về phía trên. Hắn lại tiếp tục nhìn xung quanh. Aii..! Thật đúng là keo dán giấy kiệt, phòng lạnh thế này sao sống nổi.

"Cậu ...."

Triệu Hiểu Vĩ chuyển ánh mắt đến người vừa đẩy cửa bước vào, nhập tay hắn đang được cầm một cái nồi nhỏ. Hắn chỉ mở miệng nói một chữ "Cậu" rồi chỉ ngơ ngác đứng nhìn Triệu Hiểu Vĩ.

A, là một người đàn ông, lại là một ông già. Trong mắt Triệu Hiểu Vĩ cứ người nào là đàn ông mà rộng lớn nhì mươi lăm tuổi thì đối với hắn đều là lão già hết. Tư sắc bình thường, dung mạo ko được đẹp, vóc người cũng khá cao tuy nhiên mà quá gầy. Kiểu tóc ... uhm ... căn bản là chả có kiểu tóc nào. Trời ơi, cái lão già này lại để cái kiểu đầu của nhà binh a? Hắn là người thế kỷ nào ko biết? Triệu Hiểu Vĩ hoài nghi ngại, mặt xấu còn ko tính tuy nhiên cái loại quần áo này là cái gì? Không hiểu biết thương hiệu này kiếm ở đâu tía cái loại quần áo tệ hại này, còn nữa hắn đem cái loại giày gì bên trên chân thế kia?

Triệu Hiểu Vĩ bắt đầu tức giận. Tại sao mình lại "bị" một lão già nhà quê cứu chứ? Ta, Triệu Hiểu Vĩ ko ước ngươi có dung mạo tuyệt sắc mĩ nhân, tuy nhiên tốt xấu gì thì cũng phải biết cách ăn mặc một chút chứ, nếu ko làm sao tao có thể lấy thân ái rời khỏi báo đáp phía trên .....

Thấy Triệu Hiểu Vĩ đột nhiên con quay đầu ko nhìn Hác Hảo nữa, Hác Hảo mới nhẹ thở rời khỏi một cái. Ánh mắt cơ thật nghiêm khắc khắc làm hắn nổi cả domain authority gà.

Hác Hảo bưng cái nồi bên trên tay, dè dặt cút đến đầu giường, lấy một cái ghế sau đó để nồi và một cái muỗng lên. Mở miệng nói :

"Cậu ... ăn ..." Sau khi nói đoạn vội vàng ngậm miệng lại đợi đối phương phản ứng.

Phiêu phiêu mắt nhìn nồi cháo để bên trên ghế, Triệu Hiểu Vĩ tức giận quát: "Này, quần áo của tôi đâu? Điện thoại di động đâu? Còn có bóp tiền nữa? Anh đã để đâu rồi? Mang trả mang đến tôi tức thì. Tôi muốn gọi người đến đón. Tiền ơn cứu mạng tôi sẽ trả đủ mang đến anh. Anh ngây ngốc cái gì? Còn ko đem lại đây? Anh tính giếm luôn luôn phải không?"

Hác Hảo sợ ngây người.

Xem thêm: được gặp lại em

* * *

Sững sờ nhì mươi giây sau, chợt thấy ánh mắt như muốn ăn tươi tỉnh nuốt sống hắn của Triệu Hiểu Vĩ , Hác Hảo mới tươi tắn lại. Vội vàng chạy vào phòng tắm ôm tới cái giỏ quần áo, trình mang đến hắn coi - quần áo còn ko ráo nước, coi rời khỏi là vừa giặt đoạn.

Triệu Hiểu Vĩ nhíu mày khó chịu : "Quần áo đã giặt sạch vậy còn điện thoại di động của tôi đâu?" Đang muốn lấy điện thoại gọi mang đến đàn em đến đón, cái loại phòng ốc lạnh chết người này, lão tử phía trên ko muốn ở tăng chút nào.

Hác Hảo lắc đầu tỏ vẻ ko biết, ko có.

Trán Triệu Hiểu Vĩ nhăn thành hình chữ xuyên: "Sao lại ko có? Tôi rõ ràng để nó ở nhập túi áo cộng đồng với bóp tiền mà. Vậy chứ tiền của tôi đâu?"

Hác Hảo lại lắc đầu. Hắn thật sự ko biết điện thoại di động của Triệu Hiểu Vĩ ở đâu. Lúc cứu Triệu Hiểu Vĩ về, hắn cũng ko lưu ý coi dưới đất có rớt cái gì ko. Cả lúc đem quần áo cút giặt cũng ko thấy có gì, bóp tiền hoặc điện thoại di động đều ko thấy.

Này này , anh nhì ngôi nhà quê, đừng nói là muốn nuốt riêng rẽ mấy thứ đó chứ? Triệu Hiểu Vĩ thầm nghĩ. Hắn nói: "Này, đồng chí. Tiền của tôi anh muốn lấy từng nào cũng được tuy nhiên mà điện thoại di động của tôi, phiền anh trả lại có được không? Nếu anh thấy tiền mặt đó ko đủ , tôi có thể gọi điện thoại mang đến người của tôi đến fake anh. Dù sao anh cũng đã cứu tôi một cái mạng a."

Thật sự ko có. Hác Hảo bối rối, tuy nhiên hắn càng bối rối thì càng ko nói được lời nào. Hác Hảo chỉ có thể lắp bắp: "Tôi ... tôi ..."

Nghe Hác Hảo cứ "tôi .. tôi ..." khiến Triệu Hiểu Vĩ nhức đầu. "Không cần giải thích. Anh đem tôi về nhà lại ko báo mang đến cảnh sát, cũng ko đem tôi tống vô bệnh viện. Không phải là anh có ý đồ khác sao? Nhìn bộ dáng anh cũng ko giàu có gì ..." Chán, đúng là gặp quỷ rồi. Thời buổi này còn nữa người dùng tay giặt quần áo, thương hiệu này nghèo đến mức đến máy giặt cũng ko mua sắm nổi sao?

Là anh lôi kéo áo tôi, nói ko được gọi cảnh sát mà. Tôi thấy quần áo anh dính đầy máu mới giúp anh giặt sạch nó. Tôi cũng ko thấy điện thoại di động hoặc bóp tiền gì hết. Hác Hảo bắt đầu cảm giác hoặc là bản thân ái đã cứu lầm người rồi.

Nhìn đồng hồ, thời gian nhanh như vậy đã đến giờ? Giặt quần áo đoạn, Hác Hảo rời khỏi ngoài, làm chút cháo đem về. Chính mình bữa sáng cũng ko kịp ăn lại đến giờ cút làm, cố gắng nuốt nước miếng, Hác Hảo khó khăn nói: "Tôi ... đến giờ ... cút ... cút làm. Chiều ... chiều sẽ ... về ..." Chờ sau khoản thời gian về sẽ giải thích mang đến anh biết chuyện điện thoại và tiền sau.

Nói đoạn, Hác Hảo bưng giỏ quần áo chạy rời khỏi ngoài ban công phơi bầy.

Triệu Hiểu Vĩ nhìn Hác Hảo từ ban công vô, để lên ghế một ấm trà cùng chén trà, sau đó lại xoay người rời cút. Lát sau nghe tiếng mở cửa rồi đóng cửa ko khỏi ngạc nhiên. Này!!! Lão tiểu tử khốn nạn cứ như vậy mà chạy a? Không nói rõ mà trốn luôn luôn sao? Đem người bệnh nặng như tao tùy tiện nhét vào căn phòng lạnh lẽo này? Này ... này ... thương hiệu hỗn đãn này!!! Triệu Hiểu Vĩ phẫn nộ.

Tức giận hồi lâu, Triệu Hiểu Vĩ quyết định tự lực cánh sinh . Thử ngồi dậy, hình như ko có vấn đề lớn. Xem rời khỏi một đao nhìn như vậy cũng ko sâu sắc lắm, vững là bởi chạy trốn nên mất máu rất nhiều dẫn đến mê mẩn bất tỉnh, rộng lớn nữa trong ngày hôm qua trời lại lạnh mà. Quay đầu nhìn một chút, nhớ là lúc nãy thóang đem thấy cái điện thoại nơi đây. Ô, hoàn hảo. Ít nhất lão tiểu tử này cũng biết xài một thiết bị hiện đại cơ đấy, cứ tưởng hắn phải dùng bồ câu fake thư để liên lạc.

Rời chăn bông nguy hiểm cút xuống giường, Triệu Hiểu Vĩ tiếp tục nguyền rủa lần thứ một trăm lẻ tám cái thằng chết tiệt dám cả gan dạ đâm hắn một nhức. Lần này trở về nhất định phải bắt được hắn, mang đến hắn tía mươi sáu, tía mươi bảy nhức, cắt mũi hắn, móc nhì mắt hắn, lột domain authority hắn, đánh mang đến gãy từng cái xương hắn... Triệu Hiểu Vĩ vừa lết đến cái điện thoại miệng vừa rủa , đầu lại tưởng tượng đến cảnh thương hiệu đâm hắn máu bủ đầy mình mà sung sướng, sau đó hắn cầm điện thoại lên.

"Này cái gì này. Là tao. Lão tử nhà mày đó. Tiểu Vương đâu, kêu hắn đến đón tao."

"Hả? Ừ, cho tới ngay tắp lự cút." Triệu Hiểu Vĩ tự tiện mở tủ của Hác Hảo tìm kiếm giấy tờ hoặc chứng từ gì khả dĩ có địa chỉ chỗ này. "Nhớ kỹ đem bám theo quần áo, cả nhập lẫn ngoài đầy đủ đó. Hỏi cái gì mà chất vấn, tiểu tử nhà ngươi muốn chết hả. A, thuận tiện kêu bác sĩ đến nhà đợi sẵn. Nhanh lên một chút !"

Lăn qua quýt lăn lộn lại bên trên giường một lát, Triệu Hiểu Vĩ bắt đầu khát nước, bụng lại đói. Hắn lại ngồi dậy, phiêu phiêu liếc mắt đến nồi cháo nóng đang được để bên trên ghế cạnh giường, miễn cưỡng rót chén trà, ực ực nhì chén. Nước uống rồi tuy nhiên bụng ko có gì lại bắt đầu biểu tình. Chạm chạm cái nồi thấy nó bắt đầu lạnh, Triệu Hiểu Vĩ khó chịu cầm muỗng múc một cái fake vào miệng, kỳ vọng ko đến nỗi độc chết nhân tài a ~

Ăn một muỗng lại một muỗng, từ từ nuốt xuống bụng. Vội vàng múc muỗng thứ tía, tiếp bám theo muỗng thứ tư, muỗng thứ năm... Một lát sau, Triệu Hiểu Vĩ dứt khoát bưng cả cái nồi lên, thổi thổi vài cái lại húp lấy húp để.

"Mụ nội nó! Cháo sao mà ngon quá vậy?" Chẳng bao lâu đã thấy đáy nồi, Triệu Hiểu Vĩ ko bỏ cuộc dùng muỗng vét sạch sẽ nồi cháo. Miệng ngậm cái muỗng, hắn nghĩ vững nhập bếp vẫn còn dư chút cháo?

Không cách nào chống lại lực hấp dẫn, hắn bọc chăn xung quanh người, nguy hiểm bước xuống bếp.

Ha ha! Thật sự còn! Đây là phần điểm tâm mà Hác Hảo ko kịp ăn.

Lấy cái muỗng nhập miệng rời khỏi, Triệu Hiểu Vĩ khoái chí ôm nồi ngồi ăn.

Sau khi ăn đoạn thiếu gia nhà tao vẫn cảm thấy ko no, bất tri bất giác làm rời khỏi chuyện mà cả cuộc đời hắn ko khi nào nghĩ là sẽ làm: liếm nồi.

----------

Không biết bệnh nhân vừa tỉnh dậy đang được ở nhập nhà hắn chảy nước miếng nhìn cái tủ lạnh, Hác Hảo cố hết sức giẫm xe pháo đến chỗ làm.

Bây giờ là 8:45 sáng, đối với công nhân viên cấp dưới bình thường mà nói là đúng thời gian tham cút làm tuy nhiên đối với những người làm đầu bếp mà nói thì giờ này là quá sớm, ngoại trừ đầu bếp Hác Hảo rời khỏi.

Hác Hảo đáng rời khỏi lúc này phải ở nhập bếp sửa soạn, dọn dẹp chuẩn bị đợi những người khác đến.

* * *

Vào quán, đầu tiên là lấy tất cả nguyên vẹn vật liệu rời khỏi, sau đó sắp xếp lại đống rau củ củ, rửa sạch lượng rau củ củ sẽ dùng nhập ngày. Tiếp tục mở tủ lạnh lấy thịt cá rời khỏi để rã nhộn nhịp rồi nhóm mang đến than thở hồng lên, một mặt mày vo gạo nấu cơm trắng, ... Đợi mọi thứ đã chuẩn bị đoạn khoảng bảy tám phần, hắn lại chạy xuống kho hàng đem bia và đồ uống rời khỏi, để vào ngăn ướp lạnh.

Hác Hảo làm ở phía trên cũng được sáu năm rồi. Theo lý, hắn phải lên đến chức đầu bếp, ko cần làm mấy loại việc cơ bản này mới đúng. Nhưng là bởi vì hắn ít nói, tính cách lại ko biết rộng lớn thất bại, cũng ko hoặc biểu đạt ngôn từ nên từng nào chuyện người khác ko thích làm đều đổ lên đầu hắn, chuẩn bị nguyên vẹn liệu lúc sáng sớm cũng là một nhập số đó. Buổi tối quán đóng cửa lúc 11 giờ nên không có ai thích sáng dậy sớm vào quán làm mấy việc mệt nhọc này, rộng lớn nữa chủ quán cũng ko muốn tốn tăng chi phí nên ko mướn người phân tách ca. Cuối cùng Hác Hảo trở thành người đến làm việc sớm nhất đồng thời cũng là người về trễ nhất.

Hác Hảo cũng ko so kè, thứ nhất bởi vì hắn còn độc thân ái ko vướng bận, thứ nhì hắn cũng ko muốn bụt lòng người khác, thứ tía hắn sợ bị mất việc. Đối với những người xa cách quê như hắn thật sự rất khó kiếm việc và rộng lớn nữa là hắn cần tiền.

Trong lòng Hác Hảo có một giấc mộng. ... Vì giấc mộng này nên hắn cố gắng nỗ lực ....

Đến 10 giờ, các nhân viên cấp dưới nhập quán bắt đầu đến, một ngày bận rộn lại bắt đầu ...

Đêm 11 giờ 15 phút, Hác Hảo mệt mỏi chạy xe pháo đạp về nhà. Đoạn đường thân quen thuộc mỗi ngày đều cút, cả chiếc xe pháo đạp này cũng đã bám theo hắn 6 năm.

Không biết người cơ thế nào rồi? Hác Hảo tương đối nơm nớp lắng tuy nhiên nhớ lại lúc sáng trước khi cút, thấy tinh ma thần hắn cũng khá vững ko có vấn đề gì lớn.

Uhm, ko biết điện thoại di động và tiền của người đó biến cút đâu nhỉ. Quả thật mình ko nhìn thấy mà, kỳ quái ...

Có thể nào lúc người đó nằm ở đống rác đã bị ai đó lấy đi? Uh, rất có tài năng.

Xem thêm: ký ức độc quyền truyện

Lát nữa trở về nhất định sẽ nói rõ mình ko biết tiền và điện thoại ở đâu, kỳ vọng người đó sẽ ko hiểu biết lầm. Nhưng là ... nhìn bộ dáng đó thì rất khó .

Ôi ... dù sao cũng ko phải lần đầu tiên, từ nhỏ đến lớn ko biết là bị người khác hiểu biết lầm từng nào lần nữa. Thấy người tao đạp xe pháo bị ngã chạy lại nâng dậy thì bị chủ xe pháo chẳng những ko cám ơn mà còn mắng hắn hại người tao té ngã. Giúp người trải qua đường lại bị người tao hỏi có phải muốn hắn viết mang đến trường học "mỗi ngày một việc tốt" không? Nhặt được tiền phó mang đến cảnh sát lại bị hỏi hắn có lấy tiền nhập đó không? Từ lúc ở quê đến khi lên thành phố, bên trên xe buýt thấy khóa kéo sau sườn lưng cô gái ko kéo lên hết, hắn hảo tâm vỗ vai cô tao định nhắc nhở kết quả lại bị hiểu biết lầm là cao bồi muốn sàm sỡ ... Chuyện như vậy quả thật bị rất nhiều.

Hết chương 1