hóa ra anh là chàng trai năm ấy

“Phịch!” 

“Phịch!” 

Bạn đang xem: hóa ra anh là chàng trai năm ấy

Mấy chục con xe Benz phi đến từ một phía. 

Chúng đang được ngăn chặn lối đi ra của trường bay quốc tế Đông Hải. 

Hàng trăm con người con trai cao đồ sộ vạm vỡ khoác vest đen sạm bước xuống xe cộ, tản đi ra trở nên nhì sản phẩm. 

Họ tách song đoàn khách hàng nhộn nhịp nườm nượp. 

Mở đi ra một tuyến đường trực tiếp tắp. 

Ai nấy đều bày đi ra vẻ mặt mày nguy hiểm như thể đang được đối đầu với quân thù. 

Một con xe Rolls Royce chầm đủng đỉnh tạm dừng. 

Một cái thảm đỏ rực được dải kể từ cửa ngõ xe cộ cho tới cửa chính của trường bay. 

Ngay tiếp sau đó, một người con trai trung niên ăn diện như 1 quản ngại gia bước tiến nhanh chóng bên trên thảm đỏ rực. 

Lý Hùng khoác một bộ đồ áo thông thường ngày tự do thoải mái chầm đủng đỉnh bước đi ra kể từ cửa ngõ trường bay. 

Người quản ngại gia và toàn bộ những người dân áo đen sạm kính cẩn cúi người 90 phỏng, đồng thanh hô rộng lớn. 

“Chào mừng cậu nhì về nhà!” 

Lý Hùng gãi mũi cười cợt giá tiền lùng. 

Anh tảo người chuồn sang trọng lân cận. 

Advertisement

Người quản ngại gia đứng thân thuộc tức khắc theo gót. 

“Cậu nhì, ông căn nhà chào cậu về nhà!” 

Lý Hùng khinh thường thông thường nói: “Ông suy nghĩ giờ tôi còn coi hình mẫu chuồng chó ấy đi ra gì nữa không?” 

Lại đem người bảo quần thể điền trang mặt mày bờ biển khơi của dòng tộc lớn số 1 thủ đô là chuồng chó ư? 

Nếu nhằm những người dân trên tầng lớp thượng lưu ở thủ đô nghe được câu này thì e là bọn họ chỉ việc nhổ một kho bãi nước miếng cũng đầy đủ dìm bị tiêu diệt Lý Hùng. 

Nhưng người quản ngại gia ko phản chưng lời nói này của Lý Hùng. 

Bởi lẽ Lý Hùng người hero ở Hồng Hải đang được thống lĩnh sản phẩm ngàn hàng ngàn quân lính. 

Anh đem nhập bản thân khí thế ngút trời. 

Anh vô nằm trong phong lưu. 

Nhưng anh cũng đều có một thân thuộc phận nữa. 

Đó đó là người quá nối tiếp độc nhất của dòng tộc Lý Thị - dòng tộc tiên phong hàng đầu thủ đô. 

Advertisement

“Cậu nhì, cậu về với tôi chuồn. Ông căn nhà đích thân thuộc nhập phòng bếp thực hiện từng nào khoản ngon nhưng mà hồi nhỏ cậu quí ăn đấy”. 

Người quản ngại gia thống khổ cầu nài. 

Nhưng ông ấy không đủ can đảm lại ngay gần. 

Lúc này bên trên người Lý Hùng toát đi ra một khí thế vô nằm trong đặc biệt quan trọng. 

Mọi người nhập nửa đường kính năm mét đều nên nín thở. 

Những ai đứng nhập nửa đường kính phụ thân mét thì thậm chí còn không đủ can đảm đứng trực tiếp lên. 

“Mười sáu năm trước đó u tôi bị kẻ không giống vu vạ cho tới bị tiêu diệt ông tớ ko thèm rằng một câu nói. nào!” 

“Mười sáu năm trước đó tôi bị người tớ xua thoát ra khỏi căn nhà ông tớ cũng chẳng thèm đi ra mặt!” 

“Bây giờ những người dân lại dám vác mặt mày cho tới gặp gỡ tôi sao?” 

Ánh đôi mắt của Lý Hùng toát đi ra một sự căm thù và giá tiền lùng trước đó chưa từng đem. 

“Tôi ko thịt ông đang được là nhân nhượng lắm rồi!” 

Lý Hùng chuồn thoát ra khỏi đại sảnh. 

Người quản ngại gia vẫn chấp nê theo gót đem tay ngăn lại. 

Gì cơ!? 

Lý Hùng giá tiền lùng trừng đôi mắt nom ông ấy. 

Chỉ là 1 trong những góc nhìn thôi tuy nhiên lại khiến cho người quản ngại gia hoảng hốt cho tới lập cập rẩy. 

Ông ấy thấy các giọt mồ hôi hột túa đi ra, từ đầu đến chân giá tiền toát. 

Sau bại liệt từ đầu đến chân nhão nhoẹt, té vật xuống nền khu đất. 

“Về bảo với ông tớ chớ mang đến phiền phức tôi còn nếu như không tôi tiếp tục gi3t bị tiêu diệt bất kể ai ông tớ sai tới!” 

Ánh nom sắc bén như đâm trực tiếp nhập tim người quản ngại gia. 

Sự uy hiếp kinh hãi khiến cho ông ấy ko thể nào là thở được. 

Cũng may một con xe đang được cho tới đón Lý Hùng. Anh vừa vặn lên xe cộ thì loại sát khí vô hình dung bại liệt cũng bặt tăm. 

Người quản ngại gia bấy giờ mới nhất ngồi bên trên nền khu đất thở lấy thở nhằm, trong trái tim vẫn tồn tại hoảng hốt hãi. 

Trong xe cộ. 

Lý Hùng lấy kể từ vào trong túi đi ra một cái vỏ hộp Fe đang được theo gót anh tận 16 năm trời. 

Anh lấy kể từ nhập vỏ hộp đi ra một thanh sô cô la cho vào mồm kể từ từ ngậm tan. 

Anh quí ăn những loại sô cô la không giống nhau tuy nhiên ko lúc nào thay cho cái vỏ hộp này. 

Vị ngọt mượt của sô cô la đột nhiên chốc như kéo anh về miền ký ức của 16 năm trước đó. 

Mười sáu năm trước đó Lý Hùng bị xua thoát ra khỏi căn nhà, rước theo gót tro cốt của u phiêu bạt từng Đông Hải. 

Trong khi đói rét anh lại bị một con cái chó phí xua. 

Trong khoảng thời gian ngắn vô vọng nhất, bất lực nhất. 

Có một cô bé bỏng buộc tóc đuôi ngựa, khoác cái váy hoa ngắn ngủi xuất hiện nay trước mặt mày anh. 

Xem thêm: truyện mau xuyên

Cô bé bỏng khua cái que nhập tay bản thân. Rõ ràng là phiên bản thân thuộc cũng khá hoảng hốt vẫn lấy không còn mạnh mẽ nhằm xua con cái chó phí chuồn. 

Nụ cười cợt nhập sáng sủa sáng ngời như ánh mặt mày trời của cô ấy bé bỏng ấy đang được sưởi rét mướt ngược tim của Lý Hùng. 

Cô bé bỏng đem cái vỏ hộp sô cô la nhưng mà bản thân yêu thương quý nhất mang đến Lý Hùng. 

Chính là cô bé bỏng ấy đang được mang đến Lý Hùng động lực và dũng khí nhằm sinh sống tiếp. 

Sau này Lý Hùng đang được bái một người bí hiểm thực hiện thầy rồi tách ngoài Đông Hải. 

Khu Hồng Hải vô nằm trong to lớn và phong lưu. 

Thế tuy nhiên phía bên trong thì cực kỳ loàn, bất kể khi nào thì cũng hoàn toàn có thể xẩy ra cuộc chiến tranh. 

Trong vòng 5 năm, anh đang được vượt mặt ko biết từng nào kẻ địch ở Hồng Hải và phát triển thành người hero của điểm trên đây. 

Lúc đấy anh mới nhất đem 15 tuổi tác. 

Năm 18 tuổi tác anh đang được quét tước sạch sẽ từng vật cản vật. 

Anh phát triển thành người thủ lĩnh tiên phong hàng đầu thực sự của Hồng Hải. 

Sau 16 năm thu thập tay nghề, anh đang trở thành một hero có 1 0 2. 

Chỉ cần thiết anh giậm chân một chiếc thì cả trái đất này nên rung rinh chuyển! 

Nhưng giờ đây anh lại lựa lựa chọn xoay đầu. 

Anh đang được quay trở lại. 

Bởi lẽ năm bại liệt anh đang được đồng ý với cô bé bỏng. 

Nếu anh còn sinh sống, nếu như anh ko kết duyên. 

Anh chắc chắn tiếp tục quay trở lại cưới cô. 

Trong 1 căn căn hộ lâu đời ở thành phố cổ của Đông Hải. 

Hứa Mộc Tình lặng lẽ ngồi bên trên ghế sô trộn. 

Mái tóc cô thiệt quyến rũ và mềm mại. 

Nhưng khung hình cô thì lại cứng đờ đi ra vì như thế ngược tim cô nguội giá tiền như 1 tảng băng. 

Mái tóc đen sạm nhiều năm như thác nước rủ xuống lấp tổn thất nửa khuôn mặt thanh tú xinh đẹp nhất của cô ấy. 

Ánh đôi mắt cô đong đẫy vẻ nhức thương, khóe đôi mắt còn ngấn lệ. 

“Tình Tình, phụ thân biết con cái đem nỗi đau đớn riêng”. 

“Nhưng em trai con cái đang được ở nhập tay Báo Đen, nếu như tất cả chúng ta ko thực hiện như thế thì hoàn toàn có thể nó sẽ không còn quay trở lại được nữa”. 

Hứa Hiếu Dương nuốm nhập tay một bức thư đề nghị chi phí tự một kẻ đứng đầu tổ chức triển khai ngầm thương hiệu là Báo Đen gửi cho tới. 

Em trai Hứa Mộc Tình là Hứa Hạo Nhiên vì như thế tiến công bạc nhưng mà nợ Báo Đen thật nhiều chi phí nên đã trở nên Báo Đen bắt nhốt phụ thân ngày. 

Báo Đen đề nghị trả nhì triệu tệ. 

Từ nhỏ Hứa Hiếu Dương đang không được cha mẹ mến thương, vật gì chất lượng đẹp nhất đều bị anh cả là Hứa Hải Phong cướp không còn. 

Hơn nữa phụ thân năm trước đó còn gặp gỡ nên tai nạn thương tâm, bị què tổn thất nửa chân. 

Ông ấy chỉ hoàn toàn có thể lấy những khoản vật dòng tộc nhằm lại nhưng mà nuôi sinh sống mái ấm gia đình, thao tác gì rồi cũng gọi dạ bảo vâng. 

Dòng bọn họ Hứa Thị được coi như 1 dòng tộc nhỏ hạng phụ thân ở TP. Hồ Chí Minh Đông Hải, điều hành quản lý một tập đoàn lớn với độ quý hiếm 10 tỷ dân chúng tệ. 

Hứa Hải Phong là quản trị tập đoàn lớn, Hứa Hiếu Dương chỉ hoàn toàn có thể mò mẫm ông tớ giúp sức. 

Hứa Hải Phong ko kể từ chối tuy nhiên ông tớ thể hiện nguyên nhân là Hứa Mộc Tình 25 tuổi tác rồi vẫn chưa xuất hiện chúng ta trai. 

Vậy nên ông tớ ham muốn công khai minh bạch mò mẫm mang đến cô một chàng rể. 

“Không được, chuyện này chắc hẳn rằng còn tồn tại cơ hội khác”. 

Liễu Ngọc Phân nom ck với vẻ căm thù. 

Hứa Hiếu Dương vâng vâng dạ dạ nói: “Có thể… cũng có thể anh cả Hứa thiệt sự ham muốn mò mẫm một người ck chất lượng Tình Tình thì sao?” 

“Tôi nhổ vào!” 

Liễu Ngọc Phân tức giận dỗi nhổ một kho bãi nước miếng trước mặt mày Hứa Hiếu Dương. 

“Ông tớ có những lúc nào là suy nghĩ chất lượng mang đến căn nhà tất cả chúng ta chứ?” 

“Tôi còn đang được nghi hoặc ko biết đàn ông bản thân bị Báo Đen bắt đem nên tự ông tớ rung rinh thừng ko nữa!” 

Hứa Hiếu Dương vội vàng xua tay. 

“Đừng rằng như thế. Sau Khi nó bị tóm gọn anh cả vớ nhảy lo phiền bao chuyện đấy”. 

Liễu Ngọc Phân càng rằng càng hăng: “Tôi ko cần thiết biết!” 

“Chúng tớ ko thể vì như thế đàn ông nhưng mà hủy diệt niềm hạnh phúc của phụ nữ được!” 

Hứa Hiếu Dương đem tay vuốt mặt mày ngắc ngứ rằng. 

“Lần này những người dân ứng tuyển chọn thực hiện rể mang đến rộng lớn một trăm người”. 

“Lỡ mà… Thật sự tìm kiếm được người rể chất lượng thì sao?” 

Liễu Ngọc Phân giận dỗi cho tới đỏ rực mặt mày tía tai. 

Bà ấy lao lên trên người Hứa Hiếu Dương rồi không ngừng nghỉ nhấp lên xuống qua chuyện nhấp lên xuống lại khung hình gầy còm còm cõi của ông ấy. 

“Ông trúng là 1 trong những kẻ nhu nhược!” 

“Sao khi đàu tôi lại đôi mắt thong manh chuồn lấy hình mẫu loại người như ông chứ!” 

Hứa Hiếu Dương cũng khoác kệ Liễu Ngọc Phân loại trừ giận dỗi lên trên người bản thân. 

Ông ấy giờ đây ngoài những việc ăn năn hận tự động trách cứ đi ra thì vô nằm trong áy náy với phụ nữ. 

“Mẹ, chớ rằng nữa”. 

Hứa Mộc Tình ngồi yên ổn bên trên ghế nãy giờ đột nhiên đứng lên. 

Xem thêm: lưỡng mang mang

“Con đồng ý cưới”. 

Dứt câu nói., cô tảo người trở về phía cửa ngõ. 

Đi mãi chuồn mãi, nhì sản phẩm nước đôi mắt đột nhiên lăn chiêng nhiều năm.