hoàng hậu bị vứt bỏ

Mọi người bên cạnh đó quan sát về phía nường, chỉ thấy sắc mặt mày nường White bệch, ánh nhìn hoảng hốt hãi.

Trần Tiểu Long thấy thế, quan hoài nói: "Tiểu Nguyệt tỷ, tỷ không vấn đề gì chớ?"

Bạn đang xem: hoàng hậu bị vứt bỏ

Nàng ngơ ngẩn một khi lâu, mới mẻ lập cập rẩy nhỏ giọng hỏi: "Trần đại giục, lỗ tai của đem yếu tố, ngài. . . . . . Ngài mới mẻ vừa vặn thưa gì?"

Trần đại giục coi sắc mặt mày nường ko chất lượng, không tồn tại nhịn được chút phiền lòng, "Thôn trưởng mới mẻ vừa vặn lấy được công văn Huyện thái gia gởi cho tới, thưa Hoàng thượng chính vì quá nhiều tưởng vọng chi phí Hoàng hậu, bị bệnh dịch liệt chóng, tiếp tục từ trần được tía ngày rồi, tuy nhiên chính vì Hoàng thượng không tồn tại con cái con cháu, cho nên vì thế tân đế là đệ đệ Hoàng thượng, cũng đó là người năm ngoái được phong thực hiện Trấn quốc Đại tướng tá quân - Lục vương vãi gia. . . . . ."

Dừng một chút ít, hắn lại nói: "Thôn trưởng mới mẻ vừa vặn thưa mang lại người xem, nhà vua bỏ xác, toàn quốc tiếc thương, cho nên vì thế bảy ngày sau, cũng đó là ngày đem tang Hoàng thượng, dân bọn chúng toàn quốc đều mong muốn vì thế Hoàng thượng thắp giấy tờ nhằm tang. . . . . ."

Những lời nói thưa sau Kỉ Khuynh Nhan nghe ko được rõ rệt lắm, vô đầu chỉ bị một tin tưởng -- hoàng thượng bỏ xác, Triệu Nguyên Thừa bị tiêu diệt rồi.

Điều này sao đem thể? Đây ko nên là thật!

Rơi xuống đại dương, vẻ mặt mày vô vọng của hắn vẫn rõ nét trên đây.

Nàng biết hắn hối hận hận, tự động trách cứ, cũng biết hắn ko nên thiệt tâm mong muốn phun bị tiêu diệt nường, hắn đơn thuần kể từ bạn dạng năng đảm bảo bản thân.

Nàng cảm nhận thấy đau nhức.

Nàng đem tay phủ lên đầu vai, rưng rức thiệt đi ra ko nên ở điểm ê, chân chủ yếu nhức là ngược tim của nường, vô cùng nhức vô cùng nhức, đau tới mức nường gần như là chuẩn bị ko thở nổi.

Thù này nường còn ko báo, thương hiệu nhà vua khốn kiếp ê sao hoàn toàn có thể cứ vì vậy tuy nhiên chết?

Nước đôi mắt nường đùng một phát kể từ hốc đôi mắt lăn lộn xuống, dọa nạt người xem Trần gia hoảng hốt hãi, tuy nhiên chúng ta còn ko kịp há mồm căn vặn thăm hỏi thì nường ngay lập tức trợn ngược nhì đôi mắt, toàn bộ cơ thể cứ vì vậy ngất lên đường. . . . . .

Vĩnh Liệt đế bệnh nguy kịch bỏ xác, thông tin gần như là truyền từng Đại Giang Nam Bắc, tuy nhiên ngày đem tang Vĩnh Liệt đế, toàn quốc nhằm tang.

Gỗ lim gold color chế trở nên quan liêu tài được đem trực tiếp về phía Hoàng Lăng, văn võ bá quan liêu thắp giấy tờ nhằm tang theo đuổi đuôi ở hâu phương, ngàn vạn dân bọn chúng quỳ gối nhì mặt mày mặt phố tiễn biệt đem Vĩnh Liệt đế.

Kỉ Khuynh Nhan quỳ gối vô đám người nhìn bao quát xung quanh, Khi lực lượng đem tang kể từ từ xuất hiện tại ở trước đôi mắt thì lòng nường cũng từ từ trầm xuống.

Quan tài được nhì mươi bao nhiêu người khênh, nường gắt gao coi chằm chằm vô quan tài to lớn rộng lớn, tự động căn vặn Triệu Nguyên Thừa đem thiệt nằm tại bên phía trong an giấc nghìn thu rồi hay là không.

Không, loại này sẽ không thể nào là, người nọ âm hiểm xảo trá, quỷ tiếp nhiều đoan, lúc đầu vì thế mong muốn một phiên hành vi tuy nhiên vượt qua Thương Việt, trong cả thủ đoạn hèn mạt đều thực hiện đi ra được.

Đều thưa người chất lượng sinh sống ko lâu, tai ương sinh sống ngài năm, xấu xí như Triệu Nguyên Thừa sao hoàn toàn có thể tiếp tục đơn giản bị tiêu diệt như vậy?

Đây chắc chắn đem vấn đề!

Coi như ngôi vị nhà vua thay đổi công ty, văn võ cả triều nhằm tang, cũng ko đầy đủ chứng tỏ Triệu Nguyên Thừa thiệt sự tiếp tục bị tiêu diệt rồi.

Trừ phi thi hài của hắn nằm trong quan liêu tài ê, còn nếu như không nường ko tin tưởng, nường mong muốn lên đường xác lập. . . . . .

Nghĩ tiếp đây, Kỉ Khuynh Nhan đùng một phát vùng dậy, ko nhằm ý cho tới người không giống quá bất ngờ chạy trực tiếp cho tới lực lượng tống biệt, vô nằm trong rộng lớn mật ngăn quan liêu tài ở thân mật đàng.

Đám thị vệ khênh quan liêu tài bị sự xuất hiện tại đùng một phát của nường thực hiện giật thột, một người vô ê khuynh hướng về phía nường cả tức giận nói: "Lớn mật, ngươi là kẻ phương nào là, lại dám ngăn quan liêu tài tiên quân, đem biết nên bị tội gì?"

Kỉ Khuynh Nhan đem người nọ kêu gào ồn ào, nâng một tay lên thiệt cao chỉ vô quan liêu tài, cao giọng hóa học vấn: "Mở quan liêu tài đi ra, tớ mong muốn coi nằm cạnh sát vô đem nên Triệu Nguyên Thừa thiệt hay là không ?" Nàng thưa đã định rõ, thân mật thể lại khẽ lập cập.

Lời này không những thực hiện mang lại đám thị vệ hoảng hốt choáng ngợp, trong cả dân bọn chúng nhì mặt mày mặt phố cũng trở thành sự xuất hiện tại đột ngột của phái nữ nhân này tạo nên lo ngại.

Nữ nhân này sẽ không mong muốn sinh sống nữa sao?

Dám mạnh mẽ ngăn lực lượng tống táng tôn thất tội đang không thể bỏ qua rồi, nường lại còn dám đòi hỏi há quan liêu nhà lao nghiệm tử ganh đua trước mặt mày nhiều người như vậy?

"Ngươi thiệt bạo phổi, người cho tới, bắt kẻ cuồng trang bị rộng lớn mật đó lại nhốt vô đại lao!" Tên ê thị vệ rộng lớn giờ đồng hồ kêu.

Dứt lời nói, cạnh bên xông đi ra nhì thị vệ thân mật thủ nhanh chóng nhẹn, từng người một phía bắt lấy cánh tay nường xoay đi ra sau sườn lưng.

Nàng vội vàng cho tới phỏng kêu to lớn, vừa vặn giãy nảy giụa vừa vặn đá chân, "Các ngươi buông tớ đi ra, tớ mới mẻ ko tin tưởng Triệu Nguyên Thừa bị tiêu diệt rồi, vô quan liêu tài này căn bạn dạng không tồn tại người đúng không nhỉ, trừ phi tớ tận đôi mắt thấy, còn nếu như không tớ tuyệt ko tin tưởng tưởng thương hiệu khốn nhà vua ê lại bị tiêu diệt đơn giản vì vậy . . . . . ." Nàng càng mắng càng hung, nước đôi mắt lại chảy ăm ắp mặt mày.

Trong lòng của nường bi thương thảm thiết cực khổ sở, một phía ko tin tưởng Triệu Nguyên Thừa thiệt tiếp tục bị tiêu diệt rồi, một phía lại hoảng hốt nếu như há quan liêu tài đi ra, bắt gặp thiệt là thi hài của hắn, nường chắc chắn không tồn tại cơ hội nào là sinh long hoạt hổ như hiên bên trên, huống chi là mắng.

Nhưng nường đi ra mức độ chửi mắng rống tức giận, rung lắc lắc cánh tay nường thế nào thì nhì thị vệ vẫn ko buông tay.

Xem thêm: liệt đồ truyện

Thấy chướng ứ đã và đang được thanh trừ, lực lượng tống táng nối tiếp trở về phần bên trước.

Kỷ Khuynh Nhan khóc đến hơn cả mặt mày ăm ắp nước đôi mắt, bị nhì thị vệ níu lấy, nường ko biết tiếp nối bản thân nên thực hiện vật gì giờ đây, giờ phút này, nường chỉ cảm nhận thấy toàn cỗ toàn cầu sụp xuống vỡ trở nên từng miếng nhỏ.

Nàng không hề gì, lòng của nường trống rỗng trống rỗng, lực lượng tống táng càng lên đường thì sẽ càng xa xôi, nường trong cả coi Triệu Nguyên Thừa một phiên cuối cũng ko được. . . . . .

Thị vệ đem nường tiếp cận cuối phố thì tạm dừng trước một con xe ngựa, một người thị vệ vô ê lại gần xe cộ ngựa thưa câu gì, ko đợi nường lấy lại niềm tin, toàn bộ cơ thể ngay lập tức bị thị vệ nhét vô vào xe cộ ngựa.

Trước mặt mày một cánh tay vươn đi ra, nường tiến thủ vô xe cộ ngựa, cánh tay ôm nường vô vào ngực thiệt chặt.

Nàng căn bạn dạng không hề kịp nữa thấy rõ rệt dung mạo người ê, tuy nhiên chỉ cảm nhận thấy cánh tay ôm nường càng thu càng chặt, tương tự hoảng hốt mất mặt lên đường vật gì, hận ko chiếm được nường vô vào khung hình bản thân.

"Bắt được nường, tớ rốt cuộc bắt được nường. . . . . ."

Thanh âm của những người ê tuy vậy vô cùng nhẹ nhàng, lại ko bao phủ vệt được khích động nằm trong nghẹn ngào.

Kỉ Khuynh Nhan choáng ngợp, ngơ ngẩn thiệt lâu mới mẻ kể từ từ ngước đầu lên, nỗ lực dò la tìm kiếm khuôn mặt tuấn tú còn hoàn toàn có thể xuất hiện tại trước mặt mày nường.

Là hắn sao? Là hắn sao?

Lòng yên tĩnh tĩnh của nường đang được từng điểm từng điểm thức tỉnh, nường mong muốn xác nhận, rồi lại không đủ can đảm, vô cùng hoảng hốt chủ yếu bản thân một Khi ngước đầu, lại thấy vô vọng đầy đủ nhằm hủy hoại bản thân.

Ngày ê nghĩ về cho tới khuôn mặt mày ê rốt viên lại hiện thị lên trước đôi mắt bản thân, nường ko rõ rệt thể hiện vui sướng sướng Khi hội ngộ, vẫn bị hắn lừa lật thực hiện mang lại nổi nóng.

Hai người coi trực tiếp vô đôi mắt hồi lâu, Kỉ Khuynh Nhan đùng một phát phát sinh ý nghĩ về bất lương, cầm tay của những người ê, người sử dụng mức độ cắm xuống.

Người nọ đau tới kêu to lớn, coi cánh tay bản thân bị cắm đi ra một vòng vệt răng, uất ức nói: "Nhan Nhi, nường sẽ không còn hoảng hốt cắm một ngụm, lại thiệt sự cắm bị tiêu diệt tớ sao?"

Nàng trợn tròn trĩnh một hai con mắt rất đẹp, ở trong thâm tâm hắn liều gàn bị tiêu diệt giãy nảy giụa, "Triệu Nguyên Thừa, tớ biết tức thì loại người gieo họa như ngươi căn bạn dạng sẽ không còn đơn giản bị tiêu diệt, ngươi gạt tớ, ngươi gạt tớ, ngươimột phiên lại một phiên gạt tớ. . . . . ."

Triệu Nguyên Thừa kịp lúc bắt được ngược đấm nhỏ của nường không ngừng nghỉ quơ múa, hắn mỉm cười trị khỏi nói: "Ta thiệt sự là không tồn tại phương án mới mẻ đi ra hạ sách này. Nàng rơi xuống việt nam phái người dò la thiệt lâu, đại dương cả to lớn tuy nhiên nường như cá con cái tớ cũng hoàn toàn có thể gọi.’’

"Ta nghĩ về, còn nếu như không tìm kiếm được thi hài của nường, cũng đầy đủ nhằm chứng tỏ nường còn sinh sống." Hắn chỉ hoàn toàn có thể nghĩ về vì vậy.

Ánh đôi mắt của hắn sáng sủa quắc coi chằm chằm khuôn mặt mày vẫn xinh như trước của nường, bắt được tay nường lực đạo cũng ko tự động giác tăng thêm.

"Nhan Nhi, tớ thấu hiểu lúc đầu mũi thương hiệu ê nhức thấu lòng nường, tớ mong muốn thông thường bù những sai lầm không mong muốn tôi đã phạm nên, tuy nhiên nường nên mang lại tớ một thời cơ bù phủ mới mẻ đích thị."

"Ta, Triệu Nguyên Thừa xác thực còn sinh sống, tuy nhiên Vĩnh Liệt đế từng quát tháo đi ra gió mây tiếp tục bị tiêu diệt." Hắn ôm nường thiệt chặt vô ngực, tráng lệ và trang nghiêm nói: "Cõi đời này sẽ không còn tồn tại Vĩnh Liệt đế, giờ đây tớ có một lòng mong muốn nằm trong nường sinh sống qua loa ngày thông thường.

"Chúng tớ hoàn toàn có thể dò la một địa hạt đạp thủy lãng mạn, một mảnh đất nền, sinh bao nhiêu người con, cứ vì vậy giúp đỡ cho nhau, cùng với nhau già nua lên đường. . . . . ."

Kỉ Khuynh Nhan trọn vẹn bị những hình hình họa rất đẹp vời thuyết phục. Như vậy ko nên là hoàn hảo của nàng?

Nước đôi mắt lã chã rơi xuống, toàn bộ uất ức nằm trong bất mãn tức thời chi giã, ko lúc nào lưu một chút ít dấu tích. . . . . .

Nhiều năm tiếp sau đó, cơ hội kinh trở nên ko xa xôi mang trong mình 1 địa hạt thương hiệu là Hoài An, mang trong mình 1 mái ấm gia đình phú quý vô nằm trong nức tiếng.

Gia đình này phái nam người chủ sở hữu tuấn mỹ vô trù, phong lưu phóng khoáng.

Nương tử của hắn càng tăng tươi tỉnh rất đẹp phổ biến từng trở nên, dung mạo như thiên tiên.

Hai phu nhân ông chồng bên dưới gối sinh tía người con cái, toàn bộ mưu trí thông minh, thực hiện người không giống ưa mến.

Bọn bọn họ sale một quán cơm trắng thương hiệu là Tụ Phúc Lâu, đầu nhà bếp vô quán ăn thủ nghệ rất là tinh anh xảo, khiến cho khách hàng kể từ từng điểm sập về, thực hiện người tớ lưu luyến quên về.

Nghe thưa trong cả Đương Kim Hoàng thượng cũng thông thường giá bán lâm điểm này, không còn lời nói mệnh danh quán ăn.

Xem thêm: tề mặc mộc ly tâm

Cũng khá nhiều người thưa, lão bạn dạng Tụ Phúc Lâu nằm trong Đương Kim Hoàng Đế mối liên hệ thâm thúy xa xôi, còn tồn tại người dấm dúi bật mý, Hoàng thượng thông thường xuyên cho tới Tụ Phúc Lâu, là chính vì lão bạn dạng đó là huynh đệ của Hoàng thượng.

Bất kể những loại truyền thư này là thiệt hoặc fake, cũng chỉ là 1 trong những tin đồn đãi tuy nhiên thôi, so với lão bạn dạng Tụ Phúc Lâu tuy nhiên thưa, những truyền ngôn ê tuyệt ko cần thiết, cần thiết là, hắn và thê tử của hắn hoàn toàn có thể trải qua loa những ngày niềm hạnh phúc thông thường . . . . . .

[ Hết đầy đủ cỗ ]