hướng dẫn trêu chọc đàn ông

Editor: Linh Đang

"Này, chớ sờ loạn!"

Bạn đang xem: hướng dẫn trêu chọc đàn ông

Trong chống tràn trề tương đối thở triền miên đùng một cái phân phát rời khỏi một giờ đồng hồ hô khẽ, sau cuối nhì người đang được sít sao ôm hít và một vị trí cũng tách rời khỏi, Quan Hành chống ở phía bên trên Lương Kiều, nhì người đều thở hồng hộc.

Thở vội vàng bao nhiêu tương đối, Lương Kiều lại nhấc chân cặp bụng anh lại, tay khuynh hướng về phía cái gì cơ đang được giương cao sờ soạng.

Quan Hành vội vàng vàng ngăn tay cô lại, nằm ở vị trí bên trên người cô, khàn giọng nói: "Chớ làm mưa làm gió, anh chuẩn bị ko nhịn được..."

Lương Kiều cọ xát lên trên người anh, nhân thời cơ thò tay cơ xuống thăm hỏi dò la, chuẩn chỉnh xác bắt lấy nguyên vẹn căn đứng trực tiếp tương đối lắc lắc, chậm trễ rãi xoa lấy.

Quan Hành vội vàng vàng bắt lại nanh vuốt ko thật thà, bắt được rồi, lại vì thế dự ko lôi ra, lòng bàn tay bao ở bên phía ngoài bàn tay nhỏ bé nhỏ của cô ý, cảm thụ được động tác kể từ bên trên xuống bên dưới của cô ý phía trên người bản thân, huyết khí vô thân thuộc thể càng cuồn cuộn rộng lớn.

Anh nỗ lực ức hiếp, nằm ở vị trí bên trên vai cô phân phát rời khỏi một giờ đồng hồ một giờ đồng hồ thở dốc ngột ngạt. Lỗ tai Lương Kiều cảm biến được các mùa nực nội vô tương đối thở ngày càng thiêu thắp, cũng ngày càng ngứa, cô đem chút ko kịp đợi, mạnh mẽ và tự tin toá chão sống lưng của anh ý rời khỏi, tay linh động đâm vào vô quần con, ko trở quan ngại 1 chút nào núm lấy của anh ý.

Lòng bàn tay quyến rũ và mềm mại để trên, Quan Hành hừ nhẹ nhõm một giờ đồng hồ, ưỡn thắt sống lưng theo gót hành động tự nhiên, một giây sau lại vội vàng vàng bắt lấy cổ tay cô, thở vội vàng nói: "Đừng thực hiện rộn chớ thực hiện rộn, anh chuẩn bị ko được..."

Lương Kiều dẩu môi, một vừa hai phải ôm cổ anh một vừa hai phải nói: "Em mong muốn anh... Anh không thích em sao?" Lúc thì thầm bên cạnh đó nỗ lực giơ chân lên cọ cọ thân thuộc nhì chân anh, chân một vừa hai phải giẫm đạp một chiếc tiếp tục đẩy không còn quần anh xuống bên dưới.

"Em tiếp tục giá thành..." Quan Hành đã và đang thương hiệu tiếp tục lên chão, vẫn còn đó nỗ lực giữ lại lấy một tia lý trí sau cuối, tâm tư kịch liệt giãy đạp giụa, một phía lại ko nhịn được ngậm lấy mồm cô ngày càng sâu sắc.

Lương Kiều nồng hậu đáp lại nụ hít của anh ý, một phía từ nửa răng phân phát rời khỏi giờ đồng hồ hừ bất mãn nhưng mà khó khăn nhịn, thúc đẩy giục anh mải miết hoặc anh, mong muốn diện tích lớn.

Dưới thân thuộc cô vô nằm trong vặn vẹo, cọ thực hiện toàn thân thuộc Quan Hành đều bốc hỏa, tè huynh đệ rắn rỏi đã đi đến ngay gần nhẫn nại cho tới vô cùng hạn, gân máu đều thình thịch nhảy, trướng cho tới phân phát nhức.

Cuối và một tia lý trí sau cuối bị làm tan, Quan Hành cắm răng một chiếc, túm quần ngủ của cô ý xuống.

Một tay nhuần nhuyễn đâm vào bên trên ko đem áo của cô ý, sờ cho tới nhì trái khoáy khơi thì mạnh mẽ và tự tin xoa bao nhiêu loại, mong muốn túa xuống ăn mặc quần áo vướng bận của cô ý, lại phiền lòng cô giá thành, sau cuối vẫn chính là thôi. Nhất tay nối tiếp thao tác làm việc, một tay chậm trễ rãi dịch chuyển, bàn tay để trên tơ lụa tương đối mỏng manh, loại vị trí cơ tiếp tục là một trong miếng ngấm ẩm.

Hô hấp của anh ý stress, ngón tay người sử dụng mức độ đè lên trên.

"Em loại đứa nhỏ phóng đãng!" Anh nghiến răng nghiến lợi chửi nhỏ.

Lương Kiều triển khai được như yêu cầu mỉm cười cho tới toàn thân thuộc đều đang được lập cập, thủ công nằm trong dùng túm quần  của anh đã trở nên túa xuống 50% rời khỏi, ngay lập tức sau này cũng túa quần con nhỏ ném qua loa một phía, ngỏ chân rời khỏi toan rướn người cặp lấy hông anh, lại bị Quan Hành bắt lấy bắp đùi ép xuống.

"Gấp loại gì?" Anh chụp lấy bắp đùi cô một chiếc, lại chậm trễ rãi dời tay cho tới điểm thần túng cơ, Không đem vải vóc vóc cơ hội trở, ngón tay anh nhẹ dịu xoa lấy vài ba loại ở thân thuộc những vết bụi hoa tiếp tục rỉ nước ròng rã ròng rã, đẩy nhì cánh hoa rời khỏi, chậm trễ rãi thăm hỏi dò la vô mật đạo láng trượt.

"Ưhm..." Lương Kiều khó khăn nhịn ngửa Output đầu ra, bấu tay anh ko tự động giác người sử dụng thêm thắt chút mức độ lực.

Quan Hành hít một ngụm không khí lạnh, dừng một thời gian, ngón tay chậm trễ rãi chính thức tăng thêm vận tốc.

Không biết đem cần vì thế nguyên vẹn nhân bị oi hay là không, nhường nhịn như ngày hôm nay thân thuộc thể Lương Kiều vô nằm trong mẫn cảm, anh một vừa hai phải lấy ngón tay trêu đùa vài ba loại, tiếp tục đem mật dịch liên tiếp chảy rời khỏi không ngừng nghỉ, gần như là bám đẫy cả bàn tay anh.

Cô vốn liếng đang được kết hợp theo gót tiết tấu anh bắt loại cơ của anh ý dịch chuyển tăng giảm, tiếp sau đó dần dần quên thất lạc, híp đôi mắt hé ngỏ chiếc miệng nhỏ nhắn, vô mồm ko kiểm soát được phân phát rời khỏi giờ đồng hồ dìm khẽ nằm trong thở dốc liên tục.

Vẻ mặt mũi mải miết loàn này thực hiện Quan Hành khích động thiếu hụt chút nữa ko kiểm soát nổi phun rời khỏi, anh nhắm nhì đôi mắt lại hít sâu sắc một tương đối, lại cho thêm nữa một ngón tay vô, động tác càng thêm thắt mạnh mẽ.

Tiếng kêu của Lương Kiều theo gót động tác của anh ý mỗi lúc càng nhanh chóng, cũng ngày càng ko Chịu đựng theo gót kiểm soát.

Trong thân thuộc thể trống không trống rỗng bị anh động tác hung mãnh của anh ý bù vô, bên cạnh đó lại dơ lên các mùa từng mùa khát vọng mạnh mẽ, tay cô níu ltinh tinh phía trên người anh, sau cuối sau đó 1 thứ tự trêu đùa người sử dụng nhiều mức độ của anh ý hô vĩ đại một giờ đồng hồ, mạnh mẽ và tự tin stress thân thuộc thể, nhì chân cặp chặt tay anh nghiêng người sang trọng, nhẹ dịu lập cập rẩy.

Quan Hành nằm ở vị trí bên trên người cô thở vội vàng vài ba câu chửi thề thốt, không tồn tại mang lại cô thời hạn hạn chế xóc, ngón tay còn lưu ở vô khung hình cô lại nối tiếp là động tác chậm trễ rãi, vô nháy đôi mắt Lương Kiều càng lập cập rẩy rộng lớn, thở ngày càng nhanh chóng, gần như là chuẩn bị ko thở nổi.

"Không cần thiết... Không cần thiết..." Vừa vừa mới được thỏa mãn nhu cầu thì vị trí này đã bủn nhủn, ko Chịu đựng nổi kích ứng loại này, cô một phía đẩy tay anh tay ra phía bên ngoài, một phía luôn luôn mồm trình bày cầu van bỏ qua.

Quan Hành cúi đầu tàn bạo cắm vô môi cô nhì cái: "Bây giờ trình bày ko cần thiết, tiếp tục muộn!"

Anh chậm trễ rãi rút tay rời khỏi, Lương Kiều ngước đầu, hừ thiệt nhiều năm một giờ đồng hồ.

Cô nghiêng thân thuộc thể chậm trễ rãi hồi phục thở, Quan Hành lại xuống chóng rời khỏi buồng nghỉ, chỉ khoảnh khắc sau núm cái gì cơ vô, lại trườn lên chóng, hàng loạt những động tác bôi bôi gãi gãi, tiếp sau đó kéo chăn lên, nhằm cả bản thân nằm trong cô đều đâm vào.

Thân thể rét như đang được bốc tương đối của anh ý lại dán lên, Lương Kiều nhíu mi lại trở tay đẩy anh, còn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nóng..."

Quan Hành vỗ một chiếc phía trên mông cô: "Em thoải mái xong xuôi rồi ngay lập tức chính thức đẩy anh đem cần hoặc không? Thật không tồn tại bổng tâm!"

Lương Kiều còn còn chưa kịp trình bày vật gì, đã trở nên anh núm lấy eo toàn cỗ thổi lên. Cô hô vĩ đại một giờ đồng hồ, một giây sau lại bị bịa về bên trên chóng, tiếp tục thay đổi trở thành kiểu nằm úp mặt.

"Không cần!" Lương Kiều đem chút kháng cự kiểu này, nghiêng người mong muốn tránh mặt, bị Quan Hành tay đôi mắt nhanh nhẹn bắt quay trở lại.

"Chính em thoải mái xong xuôi ngay lập tức đem kệ anh sao? Em sờ coi, nó chuẩn bị trướng bị tiêu diệt rồi..." Quan Hành kéo tay cô qua loa thực hiện mang lại cô cảm biến được điểm rắn rỏi của tớ, tiếp sau đó cúi người hít môi cô khoanh tai cô, thấp giọng dỗ ngon dỗ ngọt, "Ngoan ngoãn, kiểu này nhanh chóng rộng lớn một ít..."

Nghe trình bày này kiểu vô cho tới sâu sắc nhất cũng tương đối đem thích thú, tuy nhiên trước cơ chúng ta đã và đang test qua loa, Lương Kiều cũng không tồn tại đem cảm xúc gì, ngược lại nhường nhịn như Quan Hành vô nằm trong nhanh nhẹn, khi nào thì cũng là nhanh gọn phú rời khỏi.

Lương Kiều té bệnh dịch không hề mức độ lực, lại một vừa hai phải vừa mới được thỏa mãn nhu cầu, xác thực mong muốn nhằm anh nhanh gọn kết thúc đẩy, bất mãn hừ hừ nhì giờ đồng hồ, nằm úp mặt ko động.

"Ngoan ngoãn." Quan Hành hít cô tương tự như ban thưởng, nhanh chóng nhẹn xé gói rồi mang đi bao lên, tiếp sau đó nhấc theo gót eo cô nhằm nâng mông cô lên, vận mức độ hóng phân phát động tè huynh đệ trả cho tới cửa ngõ động ma mãnh sát vài ba loại, chậm trễ rãi tiến thủ vô.

Tư thế nhì chân chụm lại thực hiện vị trí cơ khít khao rộng lớn bất kì kiểu này, Quan Hành một vừa hai phải tiến thủ vô tiếp tục tự do thoải mái thở than một giờ đồng hồ, ngừng một ít, động tác nâng cô eo từ từ tăng thêm vận tốc.

...

"Làm rời khỏi mức độ như vậy, còn trình bày ko quí kiểu này, thương hiệu lừa hòn đảo nhỏ!" Sau khi kết thúc đẩy, Quan Hành chậm trễ rãi kể từ vô khung hình cô tháo lui ra phía bên ngoài, lấy loại tiếp tục dơ dơ xuống, ném vô thùng rác rưởi vô góc tường.

Lương Kiều còn ở vô dư ba của cuộc chuyển động ko quay về thông thường, nằm ở vị trí cơ thở liên tục. Quan Hành rút vài ba tờ khăn giấy má chung cô vệ sinh chất nhầy nhớt, tiếp sau đó quấn chăn lên mang lại cô.

Hai người tiếp tục mang 1 thời hạn ko thân thương, thiệt rời khỏi Quan Hành cũng không tồn tại tận hứng, tuy nhiên quan ngại thân thuộc thể cô, không đủ can đảm hồ nước nháo nữa, ôm cô kể từ đàng sau sống lưng chậm trễ rãi hồi phục.

Vừa mới mẻ chuyển động thực hiện các giọt mồ hôi rời khỏi đẫy người, anh quấn Lương Kiều vô cùng ngặt nghèo ở vô chăn, thân thuộc thể bản thân trần truồng nằm ở vị trí bên phía ngoài thoáng mát.

Lương Kiều ko quí rét, mong muốn vén chăn lên, Quan Hành ngay lập tức ôm chặt lấy cả cô cả chăn, tiếp sau đó gác một chân áp xuống, vây cô lại thân thuộc sự rắn cứng cáp.

"Em mong muốn tắm." Lương Kiều ko tách bay rời khỏi được, nháy đôi mắt nom anh.

Xem thêm: đọc truyện chiến thần sở bắc

"Không được." Quan Hành cường ngạnh phủ quyết, "Cơn oi của em còn ko không còn hẳn, tắm cọ dễ dàng cảm ổm."

Lương Kiều ngay lập tức nói: "Em oi còn ko không còn hẳn, anh tiếp tục lôi em ngủ với anh, khi anh thoải mái vì sao ko e em bị giá thành.

Trách anh?

Quan Hành nghẹn khuất nhì đôi mắt trừng cô, "Rõ ràng là tự động em hấp dẫn anh..."

"Em hấp dẫn anh thì anh ngay lập tức thượng à, tiết trinh của anh ý nhằm đâu?"

Quan Hành cúi đầu cắm mũi cô: "Không cần tiết trinh của anh ý tiếp tục đều bị em đem đi sao."

Lương Kiều hừ hừ nói: "Trinh tiết đều bị em đem đi nhưng mà anh còn ko nghe câu nói. của em, mong muốn tạo ra phản sao?"

"Không tạo ra phản, chỉ tạo ra em."

Bỗng chốc Lương Kiều ko hiểu: "Cái gì nhưng mà tạo ra em? Em có 1 0 2 vô địch ngoài hành tinh, anh tạo nên không?"

Khóe mồm Quan Hành giương lên, đem một chút đắc ý liếc cô một chiếc, tiếp sau đó lại gần cho tới cạnh tai cô vô cùng nhỏ giọng nói: "Tạo, tương tự với thực hiện, tương với đương thực hiện."

Cho nên, tạo ra em tương tự...

Lương Kiều đùng một cái lưu giữ rời khỏi thông tin tài khoản ko phân tích và lý giải được cơ của anh- - tạm dừng hoạt động tạo ra Kiều.

"..." Thật thực sự dụng tâm bổng khổ sở.

Quan Hành đắc ý hỉ hả rung lắc lư cho tới chống tắm phụt vô tắm cọ, tiếp sau đó một thân thuộc nhẹ dịu thả sức chuồn ra: "Anh chuồn lấy không nhiều món ăn, em thật thà đợi."

Lương Kiều nhu thuận gật đầu, hóng anh một vừa hai phải thoát khỏi cửa ngõ, ngay tức khắc vén chăn lên, núm một cái khăn tắm chạy như cất cánh cho tới chống tắm.

Quan Hành sụp ly nước rét trước, sản phẩm một vừa hai phải trở lại ngay lập tức thấy bên trên chóng không tồn tại người, vô chống tắm nhường nhịn như còn vang lên giờ đồng hồ nước chảy ào ào. Anh tức dỗi cho tới thiếu hụt chút nữa ném cái ly chuồn.

Đi qua loa đập cửa ngõ chống tắm, phía bên trong khóa trái khoáy, anh thô bạo gõ cửa ngõ nhì thứ tự, khuynh hướng về phía bên trong kêu: "Cho em thời hạn chục phút, ko rời khỏi anh tiếp tục đập cửa ngõ."

"Được rồi được rồi." Lương Kiều ở phía bên trong lấy lệ đáp một giờ đồng hồ, tăng thêm vận tốc tắm gội.

Mười phút sau cô chính giờ quấn khăn tắm rời khỏi, Quan Hành ngay lập tức ở lưu giữ cửa ngõ, một tay nhét cô vô phía bên trong ga chóng tiếp tục thay đổi, tiếp sau đó chỉ về phía cô hung tợn nói: "Em test rời khỏi một lần tiếp nữa mang lại anh coi."

Lương Kiều hít bàn tay đang được người sử dụng mức độ cuộn lại của anh ý một chiếc, mỉm cười cho tới vẻ mặt mũi nịnh thần nọt: "Không rời khỏi ko rời khỏi, đảm bảo an toàn ko rời khỏi."

Quan Hành hừ giá thành một giờ đồng hồ, cơ hội chăn mền bắt một chiếc phía trên ngực cô, ra phía bên ngoài nấu nướng cơm trắng.

Mặc cho dù Quan Hành cũng tương đối không nhiều xuống nhà bếp, tuy nhiên thực hiện vật vẫn rất có thể ăn, tuy nhiên Lương Kiều thông thường trong nhà trừ nấu nướng mì thì vô cùng không nhiều thực hiện những loại không giống, do đó nguyên vật liệu nấu bếp không nhiều nếu không muốn nói là rất ít. Quan Hành ngay lập tức thực hiện trứng rán quả cà chua giản dị và đơn giản, hạn chế nhì cây lạp xưởng thêm nữa.

Lương Kiều đem vật ngủ vị nhung vô, nhờ vào đầu chóng nghịch ngợm địa hình. Quan Hành bưng một chén rộng lớn chuyên nghiệp đựng cháo vô, cô vội vàng chống người lên bàn xem sách nhỏ phía trên chóng, mỉm cười hì hì nom anh lại gần, một phía sung sướng vỗ vỗ loại bàn.

Quan Hành núm chén để trên, trả mang lại cô một song đũa, cũng quăng quật dép tăng trưởng ngồi xếp vị.

Trong mái ấm chẳng phải thiếu hụt chén, anh trình độ chuyên môn người sử dụng như vậy chén rộng lớn đựng và một vị trí, Lương Kiều cũng ko trình bày gì, núm lấy cái đũa quỳ gối đối lập anh, trước bao phủ lấy mặt mũi của anh ý hít một chiếc.

"Hôm ni biểu lộ rất tuyệt."

Bị oi so với cô nhưng mà trình bày cũng ko cần là sự rộng lớn, oi cao thì nhiều vô kể nhất mò mẫm bao nhiêu viên dung dịch hạ oi, oi nhẹ nhõm thì tùy ý, đều là tự động bản thân van ngủ ngủ một ngày hoặc nửa ngày là được.

Chính tôi cũng ko chú tâm bệnh dịch nhỏ, lại được người dụng tâm đỡ đần như này, sao nhưng mà ko cảm động được.

Quan Hành cũng hít trả cô một chiếc, đem nụ mỉm cười bên trên mặt mũi, tiếng nói lại vô nằm trong tráng lệ nói: "Về sau thường ngày đều tiếp tục chất lượng rộng lớn."

Câu này thực hiện Lương Kiều giật thột, lại mong muốn đẩy anh té.

Quan Hành sờ sờ khuôn mặt mũi cô nói: "Nhanh ăn chuồn, lát nữa tiếp tục nguội giá thành."

Lương Kiều ngay lập tức ngoan ngoãn ngoãn ngồi xuống, cúi đầu húp một ngụm nước, quá rét, vội vàng vàng há mồm thở rời khỏi nhì loại, le lưỡi bị phỏng rời khỏi, nhì con cái đôi mắt đều nước đôi mắt sống lưng tròng.

"Dáng vẻ này thiệt ngốc!" Quan Hành ko nhịn được mỉm cười cô, bóp cằm cô thổi thổi vô vị giác cô, "Ăn kể từ kể từ."

Đợi cô chậm trễ rãi ngoài, Quan Hành cặp một miếng trứng gà đút mang lại cô, nom cô há miệng to ăn không còn, tiếp sau đó ngậm mồm nhanh gọn nhai nhai, y sì con cái thỏ, ko kềm chế được sung sướng.

Lương Kiều ngay lập tức lấy tay thực hiện trở thành hình cây kéo nhằm phía trên má, thực hiện vẻ mặt mũi đáng yêu và dễ thương.

Quan Hành lại cặp lấy một miếng lạp xưởng đút mang lại cô, tiếp sau đó vui sướng quí cười: "Hôm ni anh biểu lộ chất lượng như vậy, em rất có thể thỏa mãn nhu cầu anh không?"

"Đáp ứng loại gì?" Lương Kiều thổi nhì loại, há mồm ăn không còn.

"Đương nhiên là làm công việc bạn nữ của anh ý." Anh một cỗ đương nhiên trình bày.

Lương Kiều chau chau mày: "A? Anh đem biểu lộ với em, bảo em thực hiện bạn nữ của anh ý sao?"

Thổ lộ, tuồng như không tồn tại...

Quan Hành thu sự sung sướng lại, trừng tròng mắt: "Anh đều tiếp tục theo gót xua em nhiều ngày như thế, em ko nom rời khỏi được sao?"

"Anh đem theo gót xua em sao? Thật ko nom rời khỏi đâu." Lương Kiều trình bày.

Quan Hành bị ngăn một chiếc, một hồi lâu mới mẻ cắm răng nói: "Vậy giờ đây anh trình bày, em đem thỏa mãn nhu cầu hoặc không?"

Hai đôi mắt Lương Kiều để ý anh, rung lắc đầu nói: "Để để ý tiếp tiếp tục."

Xem thêm: nam thành có mưa

Một lát sau, Quan Hành lại không đành lòng hỏi: "Vậy giờ đây tất cả chúng ta được xem như là gì? Em đều tiếp tục ăn anh thật sạch, còn ko thỏa mãn nhu cầu."

Lương Kiều thiếu hụt chút nữa nghẹn, ho khan. Quan Hành choãi tay vỗ thuận sống lưng mang lại cô, cô tâm trí một ít nói: "Ùm, sớm hâm sôi, khiến cho anh cảm biến một ít chất lượng rất đẹp của em, tiếp sau đó còn tồn tại động lực nhằm cho tới theo gót xua em."

Quan Hành thở nhiều năm, "... Thật sự là thất bại ở tay em."