không yêu hoàng thượng để giữ bình an

14

Liên tiếp nhiều ngày, toàn cỗ hậu cung đều là 1 trong những mảng sương thong manh.

Bạn đang xem: không yêu hoàng thượng để giữ bình an

Hoàng thượng từ thời điểm ngày tê liệt về sau ko sủng hạnh ngẫu nhiên phi tần này nữa, chỉ ngày mươi lăm hằng mon đều cho tới vị trí nương nương nghỉ dưỡng.

Ta buồn ngán trồng rau củ nhập sảnh viện, ko suy nghĩ cho tới chuyện cần làm những gì sau đây nhập một thời hạn đặc biệt lâu năm.

Cho cho tới Khi Thục phi tự động bản thân cho tới Nhụy Họa Hiên của tao.

“Là nương nương.”

Nàng thậm chí là ko rời né Bão Cầm, vừa phải lao vào cửa ngõ ngay lập tức thưa.

“Là nương nương đang được sợ hãi hài tử của tao.”

Nàng ngại tao ko biết nường đang được nói đến chuyện gì, nhấn mạnh vấn đề lại một đợt nữa.

“Giúp ta!” Nàng thưa.

Nàng nhận biết được sự chần chờ của tao, dứt khoát ngồi xuống: “Đinh Lan Điện luôn luôn được bảo đảm rất tuyệt, nhất là sau khoản thời gian tao với bầu, một miếng lá rụng bên trên mặt mày khu đất cũng không tồn tại, càng không cần thiết phải nói đến việc một khe nứt.”

“Ngày tê liệt trời mưa, tao vốn liếng sẽ không còn ra bên ngoài, Ngô chiêu nghi ngại sai người mang lại một tòa Tống Tử Quan Âm, tao mới nhất thoát ra khỏi chống tự động bản thân thu xếp ổn định thoả.”

“Hai thời buổi này mới nhất lưu giữ đi ra cút căn vặn, nào ngờ Tống Tử Quan Âm tê liệt lại là nương nương ban thưởng! Lại lựa chọn một ngày mưa như vậy!”

“Ta đi kiếm nương nương, nường tao chỉ thưa bản thân với lòng tốt! Hoàng thượng cũng một lòng bảo vệ! Ta biết, chủ yếu ả tao đang được sợ hãi hài tử của ta!”

“Tống tiệp dư, ngươi hãy canh ty ta! Nếu ngươi tạo điều kiện cho ta, ngươi mong muốn tao thực hiện vật gì thì tao cũng đều sẽ hỗ trợ ngươi!”

“Thục phi nương nương, hạ nhục nương nương có khả năng sẽ bị trượng tễ.”

Ta cúi đầu quỳ xuống, không đủ can đảm lên giờ đồng hồ vấn đáp.

Chất vấn nương nương, nường vẫn không biến thành trừng trị, là với hoàng thượng chở che, tuy nhiên tao phụ thuộc vào vật gì nhưng mà cần vì như thế nường nguy hiểm như thế.

“Ả tao ko dám! Lúc trước còn ko cần phụ vương tao canh ty ả ta!”

“Cái gì?” Ta mạnh mẽ và tự tin ngước đầu, ý thức được bản thân thất thố, vội vàng vàng cúi đầu đợt nữa, “Phụ thân thiết Thục phi nương nương vì như thế sao lại canh ty hoàng hậu?”

“Hai gia tộc tất cả chúng ta vốn liếng là thế gửi gắm.”

Những điều này của Thục phi đùng một cái phá vỡ mùng sương thong manh đang được chứa đựng trước đôi mắt tao.

Chả trách móc tao luôn luôn cảm nhận thấy với thật nhiều điểm ko nhất quán.

Hóa đi ra kẻ trốn sau sống lưng sợ hãi người đó là nường ta!

Hoàng hậu có vẻ như ngoài hiền hòa nhân từ lương lậu tê liệt.

Cứ như thế, không còn thảy đều hợp lí.

“Thục phi nương nương.”

Ta ngước đầu, lòi ra hai con mắt vô sợ hãi, làm cho Bão Cầm canh phòng ở ngoài cửa ngõ, ko cho tới ai lại gần.

“Thục phi nương nương với biết, ở chi phí triều từng với câu ‘trừ khuôn lưu tử’?”

Thục phi ngẩn ra: “Cái này đã sớm loại bỏ đi, nhắc cho tới nó thực hiện gì!”

“Nếu thần thϊếp thưa hoàng thượng với ý như vậy thì sao?”

“Sao hoàng thượng với thể?” Thục phi thưa 1/2 đùng một cái tạm dừng, “Hoàng thượng hắn đặc biệt mong muốn tao sinh một công chúa, thưa công chúa chắc chắn tiếp tục thông tuệ khôn khéo giống như tao.”

Một khi sau, nường đổi mới sắc: “Chẳng lẽ hoàng thượng đang được sớm hạ quyết tâm...”

“Làm sao ngươi biết được? Chuyện này còn tồn tại ai biết?” Khuôn mặt mày Thục phi tàn nhẫn, một tay túm lấy phần cổ áo tao.

“Thục phi nương nương và Chiêu nghi ngại tỷ tỷ thứu tự sinh non, hoàng thượng nhập một phiên say xỉn ở Nhụy Họa Hiên, vô ý thưa nhập mơ. Chuyện này không tồn tại người loại tía biết.”

Ta giả dối luôn luôn trực tiếp cảnh giác, loại chuyện này, nường vô cùng sẽ không còn thiệt sự đi kiếm hoàng thượng xác nhận.

“Thục phi nương nương, nếu như g.iết sợ hãi nương nương, là tội khử tộc, những cách thứ hai, chỉ việc thượng thư mệnh lệnh đại nhân ở trên đây, vớ cũng ko xấp xỉ được nương nương. Nhưng nếu như nương nương sinh hạ đích trưởng tử...”

“Ả tao chắc chắn cần c.hết!” Thục phi nghiến răng nghiến lợi.

Ta đón ý hùa theo: “Vâng, ả tao chắc chắn cần c.hết.”

“Nhưng sinh hài tử là chuyện khôn lường, làm thế nào ngươi hiểu rằng ả tao chắc chắn tiếp tục sinh hạ đích trưởng tử?”

“Nương nương, chỉ việc người mong muốn, ả tao chắc chắn tiếp tục sinh hạ đích trưởng tử, mặc dầu nhập bụng là đích trưởng phái đẹp.”

Ta hạ thấp thanh âm, chậm rãi rãi thưa.

“Ngươi thưa...” Thục phi ko ngu xuẩn, nường phủ mũi mồm, “Vậy chẳng cần là lộn lạo mạch máu hoàng thất sao?”

“Nương nương cũng hoàn toàn có thể đ.ánh cược một phiên.” Ta cúi đầu, nhượng bộ như ko thèm nhằm ý.

Ta quả tình cũng ko thèm nhằm ý nường lựa chọn ra sao, mạch máu hoàng thất ở nhập đôi mắt tao ko xứng đáng một xu, nường ko đi làm việc, tao cũng tiếp tục đi làm việc.

Ta đem những chuyện này thưa trực tiếp đi ra, cũng ko cần làm cho nường tạo điều kiện cho ta, chỉ vì như thế khi tao thực hiện những chuyện tê liệt nường sẽ không còn ngăn trở.

Dẫu sao nường cũng vừa phải mới nhất tổn thất cút hài tử, nếu như đôi mắt thấy nương nương với bầu, khó khăn bảo vệ nường tiếp tục thực hiện đi ra chuyện gì.

“Không, tao ko đ.ánh cược! Ta mong muốn ả tao c.hết!”

Thục phi điên loạn kiêu ngạo: “Ả tao c.không còn tao mới nhất bay bổng.”

15

Nếu mong muốn nương nương thụ bầu, việc thứ nhất đó là tấm bình phong tê liệt.

Ta ko thể đi ra tay, hoàng thượng đang được nổi lên ngờ vực. Nhưng thực hiện thế này chuyện mới nhất hoàn toàn có thể thành?

Ánh đôi mắt của tao tạm dừng bên trên người Thục phi.

“Thục phi nương nương.”

Sóng đôi mắt tao lưu đem, kiếp trước tranh giành sủng giá chỉ họa vờ vịt thuần lương lậu, tay nghề của tao nói theo một cách khác là đa dạng và phong phú, nhập nháy đôi mắt ngay lập tức với công ty ý.

“Hôm ni người cho tới Nhụy Họa Hiên, có lẽ rằng với khá nhiều người bắt gặp.”

Thục phi gật đầu: “Trên lối gặp gỡ cần bao nhiêu vệ sinh nhân.”

“Người thưa nương nương sợ hãi người, đã và đang chạy đi kiếm nương nương và hoàng thượng lý luận, chuyện này ngại đặc biệt thời gian nhanh cũng tiếp tục truyền từng hậu cung.”

“Hừ, vậy thì sao?”

“Không vị như vậy này, như thế...” Ta tâm sự kế tiếp sách của tôi.

“Ta biểu diễn mặt mày đỏ ửng, ngươi biểu diễn mặt mày trắng*?” Thục phi nghe kết thúc tương đối trầm dìm, “Cũng trúng, nếu như tao cứ cút canh ty nương nương với bầu chẳng cần tiếp tục càng thực hiện cho những người không giống ngờ vực.”

*(一个唱红脸一个唱白脸): Tục ngữ Trung Quốc. Có tức thị nhập quy trình giải quyết và xử lý xung đột, một người nhập vai nóng bức hoặc không dễ chịu, và người tê liệt nhập vai thân thiết thiện hoặc dễ dàng mến. Mặt đỏ: Ngoại hình và tiếng nói kha khá nghiêm cẩn tự khắc, khó khăn ăn thưa, hung hãn tuy nhiên tấm lòng hiền lành, tế nhị. Mặt trắng: Bề ngoài thì nhân hậu, đảm bảo chất lượng bụng, nhân từ lành lặn tuy nhiên phía bên trong thì gian trá ác.

“Vậy vì như thế sao còn mong muốn tao cút quấy náo Thanh Khôn Cung?”

“Nếu mong muốn trừng trị ti3t tức phẫn uất, cực tốt là đập vỡ loại cần thiết nhất của nương nương, mới nhất gọi là thống khoái. Cũng đảm bảo chất lượng nhằm hoàng thượng dò la một lí bởi nhằm cấm túc nương nương.”

Tốt nhất là đập vỡ tấm bình phong tê liệt mới nhất gọi là thống khoái. Ta lặng lẽ thưa tăng trong tâm.

“Được! Ta cút trên đây.” Hai đôi mắt Thục phi sáng sủa ngời, nhập con cái ngươi vốn liếng tràn trề hận ý Phục hồi lại một chút ít trạng thái.

“Hoàng hậu rộng lượng nhân đức, vô cùng sẽ không còn thực hiện chuyện Thục phi nương nương thưa, hòng Thục phi nương nương chớ thưa bậy!”

Ta quỳ gối xuống, cao tiếng nói.

“Lúc trước ngươi còn nương tựa bên dưới cửa ngõ bổn cung, hiện nay bổn cung gặp gỡ nàn, ngươi ngược lại được lắm, phát triển thành rùa đen thui rụt đầu!” Thục phi sửng bức nhập chớp đôi mắt, tiếp sau đó phản xạ lại, tiếp điều của tao nhưng mà khó chịu mắng.

“Bổn cung tự động bản thân cút đòi hỏi công đạo!” Dứt điều, nường ngay lập tức phất ống ống tay áo ném chén trà bịa đặt bên trên bàn xuống mặt mày khu đất.

Ta nằm úp mặt bên trên mặt mày khu đất, ko ngước đầu lên.

Thục phi đang được thân quen la lối ồn ã om sòm, cảnh tượng ngày hôm nay, có lẽ rằng đặc biệt thời gian nhanh cũng tiếp tục truyền cho tới tai nương nương.

Từ ngày hôm nay trở cút, tao ngay lập tức không hề nằm trong phái Thục phi, nhưng mà tiếp tục đứng ở hâu phương nương nương.

Đợi Thục phi tức phẫn uất tách cút, tao mới nhất chậm rãi rãi vùng dậy.

Nước trà bên trên mặt mày khu đất còn còn chưa kịp thô, đang được thấy Vương Hi Trừng vội vàng vàng chạy cho tới, vừa phải nhập cửa ngõ ngay lập tức kéo tay tao đ.ánh giá chỉ kể từ bên trên xuống bên dưới.

“Thục phi nương nương với đả thương tỷ không?”

“Chưa từng.” Ta trấn an thưa, “Ngược lại muội, bao nhiêu ngày trước mới nhất bức cao, sao lại chạy cho tới đây?”

Vương Hi Trừng e lệ, kể từ tê liệt sau khoản thời gian bị hoảng ngại, thân thiết thể ngay lập tức yếu đuối cút thật nhiều, vừa phải gặp gỡ bão rét ngay lập tức hiện tượng đau đầu trừng trị bức.

“Thục phi nương nương thủ đoạn tàn nhẫn, muội ngại nường tao phẫn uất cá chém thớt tỷ.” Vương Hi Trừng đỏ ửng đôi mắt lảo hòn đảo, “Hơn nữa tỷ tỷ, tỷ đã và đang lâu ko cho tới thăm hỏi muội, muội suy nghĩ thật nhiều.”

“Muốn kiếm được điểm tâm rồi cần không?” Ta cười cợt, chọc nhập trán nường.

“Đó là tâm trí loại nhì.” Vương Hi Trừng bĩu môi, “Ai bảo điểm tâm tỷ tỷ thực hiện có 1 không 2 nhập thiên hạ chứ.”

Ta cười cợt sử dụng khăn lụa vệ sinh cút các giọt mồ hôi mỏng manh bên trên trán nường, “Cũng chỉ mất muội quí ăn những điểm tâm lắng đọng tê liệt, còn cảm nhận thấy ko đầy đủ, cũng ko ngại mất răng.”

“Không ngại ko ngại, răng muội đặc biệt dĩ nhiên.”

Ta nom Vương Hi Trừng đang được cười cợt đùa trước đôi mắt, có lẽ rằng sau khoản thời gian sinh sống lại chuyện trúng đắn nhất nhưng mà tao thực hiện đó là cứu vãn nường.

Bất luận là Thục phi hoặc là Ngô chiêu nghi ngại, đều phát triển thành vật mất mát, chịu đựng đựng nỗi nhức tổn thất hài tử.

Chỉ là, tuy nhiên không tồn tại tao lửa cháy tăng dầu kể từ phía bên trong, hậu cung này vô cùng cũng sẽ không còn lúc nào yên ổn bình.

16

Thục phi tách cút kể từ vị trí tao, ngay lập tức thẳng tiếp cận Thanh Khôn Cung.

Theo Bão Cầm nghe cung phái đẹp không giống kể lại, khi nường tiếp cận, nương nương đang được nghỉ dưỡng nhập tẩm năng lượng điện, cũng không tồn tại ý muốn gặp gỡ nường.

Nàng thẳng giẫm bao nhiêu đái thái giám canh cửa ngõ, vừa phải mắng vừa phải xông nhập.

Bão Cầm không đủ can đảm thưa với tao mắng vật gì, ngẫm lại thì chẳng qua chuyện cũng đơn thuần tiện nhân, người nhập cung trong cả mắng người cũng nhã nhặn.

Hoàng hậu được phần đông mỹ nữ bảo đảm hâu phương mới nhất không biến thành thương.

Thục phi ko chạm cho tới được nương nương, dứt khoát chính thức đập vỡ dụng cụ của Thanh Khôn Cung, nhỏ thì trà cụ, lọ hoa, rộng lớn thì sườn hành lang cửa số, phàm là loại bắt gặp được đều bị đập cho tới nát nhừ vụn.

Ngay cả tấm bình phong nhưng mà nương nương trân quý nhất cũng trở thành đập cho tới tơi bời tan tác.

Bão Cầm nói đến việc trên đây, còn thay cho tao tiếc nuối nhì câu: “Tiệp dư cũng quí tấm bình phong tê liệt nhất, gấm Tô Châu thượng hạng không hề nữa rồi.”

Ta ăn nho hái kể từ mảnh đất nền trồng rau củ, chua ngọt vừa phải mồm, tâm lý rất tuyệt.

“Thật không mong muốn.” Ta phun vỏ nho đi ra, “Bão Cầm, cút, coi với vật gì ăn ko, tao đói rồi.”

Đợi cho tới Lúc ăn kết thúc bao nhiêu miếng, tao mới nhất vờ vịt hoảng loạn, vội vàng vàng chạy kể từ Nhụy Họa Hiên cho tới Thanh Khôn Cung.

Xem thêm: phế căn vô địch

Dọc bên trên lối đi đều là một vài phi tần cảm nhận được thông tin tựa như tao, tuy rằng rằng bên trên khuôn mặt mày đều là kinh hoàng ngại hãi, tuy nhiên khóe đôi mắt đuôi mi này thấy với cùng một tia không yên tâm.

Hoàng thượng cũng cho tới.

Chỉ là cho tới muộn rộng lớn một chút ít, nhượng bộ như thể tiếp cận Đinh Lan Điện trước, cấm túc Thục phi rồi mới nhất quý phái.

“Lá gan dạ Thục phi to hơn một chút ít rồi, tuy nhiên nường ấy vừa phải mới nhất tổn thất hài tử, không tồn tại chừng đỗi.” Hoàng thượng ngồi bên trên cái ghế còn vẹn nguyên có một không hai yên ủi nương nương.

Tầm đôi mắt của hắn lướt qua chuyện nương nương, rớt vào tấm bình phong tơi bời tan tác tê liệt, nhíu mày: “Ngày mai trẫm tiếp tục an bài xích lại một cỗ cực tốt cho tới nường, đồ vật nhập chống nường vốn liếng cũng đều đang được lâu đời, nên thay đổi rồi.”

Hoàng hậu đứng ở một phía, chỉ trầm khoác.

Bất cứ ai nghe được ý ưu tiên rõ nét như thế cũng sẽ sở hữu chút ko phấn chấn, càng ko nói đến việc nường tao là nương nương.

Hôm ni bị Thục phi chỉ nhập mũi mắng, hoàng thượng cũng không thích giáng tội, thay đổi lại là tao, chắc chắn sẽ không còn thể điềm tĩnh được như nường tao, sóng bão ko ngại hãi.

“Hoàng hậu?”

Hoàng thượng thấy nương nương ko đáp lại, nhíu mi nom sang: “Nàng thân thiết là công ty hậu cung, cần là kẻ rộng lớn lượng, trẫm đang được trừng trị nường ấy cấm túc nửa năm, với tính khí giống như nường ấy, trên đây đó là trừng trị rộng lớn.”

Lúc này nương nương mới nhất phúc thân: “Hoàng thượng thưa trúng, xứng đáng thương cho tới Thục phi tổn thất hài tử, cấm túc cũng đảm bảo chất lượng, làm cho nường yên ổn tâm tĩnh dưỡng.”

Hoàng thượng cũng vội vàng vàng tách cút.

Trước Lúc cút, tầm đôi mắt của hắn tạm dừng bên trên người tao nhập chớp đôi mắt, tuy nhiên phiên này khoác cho tới ai nom nhận đều không tồn tại nửa phần tương quan cho tới tao, hắn không tồn tại lí bởi gì nhằm phỏng vấn đợt nữa.

“Đều về bên cút.” Hoàng hậu khoát tay.

Nhìn những phi tần không giống thứu tự tách cút, tao quỳ gối xuống.

“Tống tiệp dư?”

“Hoàng hậu nương nương loại tội, ngày hôm nay Thục phi nương nương vốn liếng tiếp cận Nhụy Họa Hiên trước, nhập điều thưa với nói tới, nếu như thần thϊếp hoàn toàn có thể cảnh tỉnh ngăn chặn một chút ít, cũng ko mà đến mức chạm va nương nương.” Ta cúi đầu xưng tội.

“Bổn cung lưu giữ rõ rệt Tống tiệp dư thông thường tiếp cận Đinh Lan Điện, luôn luôn giao hiếu nằm trong Thục phi.” Hoàng hậu cút nhập sảnh viện, tạm dừng trước mặt mày tao, rét nhạt nhẽo thưa.

“Nương nương, thần thϊếp từng bày kế tiếp tính kế tiếp cho tới Thục phi, lung lạc thánh ân, tuy nhiên ngày hôm nay nường tao lại thưa năng lỗ m ãng. Nương nương là quốc khuôn cao quý, là chủ yếu thê danh chủ yếu ngôn thuận của hoàng thượng, trong cả Thục phi, cũng đơn thuần thϊếp nhưng mà thôi.”

“Huống gì, Thục phi tổn thất hài tử, trở thành điên loạn, nương nương xử thế rộng lượng, xấp xỉ đều bắt gặp được.”

Từng câu từng chữ tao thưa đều là điều nương nương quí nghe nhất.

Kiếp trước, ko cần nường tao đó là như thế sao?

Ở bên trên cao nom tất cả chúng ta đấu cho tới đấu lùi, bày đi ra tầm dáng trách móc trời thương dân, tuy nhiên lại âm thầm bày đi ra từng nào thủ đoạn người không giống ko thể bắt gặp.

Hiện bên trên suy nghĩ lại, kiếp trước khi tao với bầu, nếu như không cần nường tao vừa đẹp theo đuổi thái hậu xuất cung lễ Phật, chỉ ngại hài tử tê liệt cũng ko sinh đi ra được.

Ngàn chống vạn chống, tao ko lúc nào suy nghĩ cho tới được xem là nường tao.

Thái hậu...

Nghĩ cho tới trên đây, trong tâm tao như với cùng một tia sáng sủa lóe lên.

Sau Lúc tao với bầu, chỉ thưa với hoàng thượng trước, ngày bữa sau, nương nương ngay lập tức được thái hậu mời mọc nằm trong xuất cung lễ Phật.

Xem đi ra là thái hậu biết.

Nực cười cợt kiếp trước tao còn tưởng rằng tôi đã sinh sống thấu trong cả, sở hữu không còn thảy, ko ngờ, từ trên đầu cho tới cuối đều con quay cuồng ở trong tâm bàn tay nhì khuôn tử bọn họ.

Hoàng gia quả tình đều sở hữu thủ đoạn đảm bảo chất lượng.

Có thể ngồi vững vàng ở địa điểm thái hậu, quả tình ko giản dị.

“Tống tiệp dư quả tình là 1 trong những người lanh lợi.” Hoàng hậu vươn tay nâng tao một chiếc.

“Thần thϊếp chỉ mong sao nương nương sớm sinh hạ đích trưởng tử.”

Câu này mới nhất là thực bụng thiệt ý.

“Các ngươi đều đang được ở tuổi tác như hoa, non nớt như sương sớm nắng nóng mai.” Hoàng hậu thở lâu năm, “Hoàng thượng xử thế với tao, sớm đang được không hề như trước đó tê liệt.”

“Nương nương thưa sai rồi.” Ta vẫn cúi đầu, “Không cần hoàng thượng thay cho thay đổi, nhưng mà là nương nương thay cho thay đổi.”

Không đợi nương nương bịa đặt thắc mắc, tao kế tiếp nói: “Hiện giờ nương nương chỉ coi bản thân là nương nương, là quốc khuôn, với lúc nào từng coi bản thân là thê tử của hoàng thượng?”

“Nương nương với lưu giữ rõ rệt năm tê liệt hoàng thượng yêu thương quí điều gì nhất ở nương nương không?”

Hoàng hậu nghe vậy ngay lập tức rơi vào trầm tư.

Hoàng hậu đặc biệt đẹp mắt, vô tư nhưng mà thưa, nương nương còn đẹp lung linh hơn Thục phi tía phần, đoan trang tú nhã, liếc đôi mắt một chiếc đó là tầm dáng thịnh thế quốc thái dân an.

Mà Thục phi lại đẹp mắt mà đến mức khiến cho người tao ngứa ngáy khó chịu trong tâm, một hai con mắt câu hồn đoạt phách thông thường khiến cho cho những người tao ko dời được tầm đôi mắt.

Hoàng thượng kính trọng nương nương, lại hâm mộ Thục phi.

Đây là vấn đề nhưng mà người người nhập cung đều đã biết.

Nhưng tao lại biết, kỳ thiệt, trước lúc hoàng thượng đăng cơ, nương nương cũng từng là bạch nguyệt quang đãng trong tâm hoàng thượng.

Cái này là kiếp trước, hoàng thượng chủ yếu mồm thưa với tao.

Lúc tê liệt, hoàng thượng chỉ coi như mạng tao không hề bao lâu nữa, chuyện gì rồi cũng nguyện ý thưa cho tới tao biết.

“Khi tê liệt, hoàng thượng từng thưa, quí bổn cung gọi hắn là trượng phu nhất, bổn cung quí múa, múa kết thúc một khúc, luôn luôn đỏ ửng mặt mày căn vặn hắn, trượng phu, tao múa với đẹp mắt ko.”

Dứt điều, nương nương mới nhất bình phục tinh ranh thần: “Bổn cung thưa với ngươi những chuyện này làm những gì, ngươi về bên cút, bổn cung mệt mỏi rồi.”

17

Trở lại Nhụy Họa Hiên, phía trên ghế đu nhập sảnh, tao mới nhất cảm nhận thấy lòng tin sảng khoái rộng lớn thật nhiều.

Hoàng hậu là 1 trong những người lanh lợi, tao không cần thiết phải sẵn sàng mùi hương phấn, kế tiếp tính thời cơ cho tới nường tao, thiệt sự bớt hồi hộp rất nhiều.

Nghe Bão Cầm thưa, tối ni hoàng thượng tiếp tục nghỉ dưỡng ở trong phần Vương Hi Trừng.

Ta nở nụ cười cợt, hắn vẫn tựa như kiếp trước, thân quen lựa chọn người.

Hai thời buổi này Vương Hi Trừng chịu đựng rất nhiều kinh ngại, tựa như một con cái thỏ nhỏ khiến cho cho những người tao tiếc thương, ngày hôm nay ở trong phần nương nương, khắp cơ thể rụt ở một góc, tao bắt gặp thương.

Sáng sớm bữa sau, Vương Hi Trừng ngay lập tức chạy cho tới.

Hoảng hốt nhào nhập vào ngực tao, thở ko đi ra tương đối, ngay lập tức vội vàng vàng nói: “Tỷ tỷ... Hôm qua chuyện hoàng thượng thưa, mong muốn dò la một y Sỹ điều chăm sóc thân thiết thể cho tới muội. Y sĩ căn vặn muội với tu dung dịch gì không giống ko, chớ nổi loạn dược tính, muội ngay lập tức thưa, tu dung dịch tỷ tỷ đem.”

“Hoàng thượng ngay lập tức làm cho y Sỹ cút đánh giá phương dung dịch. Tỷ tỷ, muội tiếp tục không khiến phiền toái cho tới tỷ chứ?”

“Không sao, đơn thuần dung dịch té thông thường.” Ta vỗ sống lưng nường trấn an thưa.

Dược liệu tao lấy về kể từ Ngự Dược Phòng, đều cần lựa chọn thục mạng lượng điều phối lại một đợt nữa, phương dung dịch níu lại mặt mày tê liệt cũng đơn thuần phương dung dịch thông thường nhưng mà thôi.

Mà buồn phiền dung dịch đang được nấu nướng qua chuyện, hiện nay đều được chôn ở nhập mảnh đất nền trồng rau củ, phát triển thành phân bón.

Có điều, như thế coi đi ra, e rằng hoàng thượng lại lựa chọn Vương Hi Trừng.

Kiếp này và kiếp trước, so với hoàng thượng nhưng mà thưa, thay cho thay đổi lớn số 1 của tao, đó là trừng trị hình thành kín đáo của tấm bình phong, quấy rối viên diện nhưng mà hắn thiết lập.

Xem đi ra, hắn đang được phát hiện tao là kẻ rất khó thâu tóm, ngại tao trừng trị hình thành vật gì, thời điểm hiện nay mới nhất ra quyết định thay đổi người.

“Vậy thì đảm bảo chất lượng. Muội còn ngại phương dung dịch tê liệt với vật gì...” Vương Hi Trừng thưa kết thúc đùng một cái tạm dừng, dè dặt nom tao, “Tỷ tỷ, ko cần muội ko tin cậy tỷ.”

“Lần này muội cũng đều tu sạch sẽ, còn thưa ko tin cậy tao vật gì.” Ta nhịn ko được cười cợt thưa.

“Bởi vì như thế tu dung dịch kết thúc, với mứt kẹo nhằm ăn!”

“Hơn nữa tất cả chúng ta kể từ nhỏ đang được ở cạnh nhau, tỷ tỷ xử thế với những người không giống thế này muội ko biết, tuy nhiên so với Trừng nhi vẫn luôn luôn cực tốt.”

Vương Hi Trừng thưa như 1 lẽ đương nhiên, hai con mắt ánh lên vẻ sáng sủa ngời khiến cho tao hâm mộ.

Kiếp trước, khi được vớt lên bề ngoài nước, lòng bàn tay của nường vẫn còn đó bắt chặt mứt kẹo lấy kể từ vị trí tao.

Chỉ là mứt kẹo đã biết thành dìm nước phồng lên tới mức không hề sắc tố.

Giống như nường.

18

Hoàng kết quả thiệt sự dụng tâm tâm trí, ko cho tới bao nhiêu ngày, tao ngay lập tức nghe thưa, tối qua chuyện nương nương khoác một thân thiết hồng hắn, ống ống tay áo khẽ phất, eo nhỏ chậm rãi rãi vặn, như hoa như lửa múa nhập mùng tối.

Hôm qua chuyện là mươi lăm, khi thánh giá chỉ cho tới, nương nương đang được 1 mình xoay tròn trĩnh bên dưới ánh trăng.

Mặc cho dù đang được cho những người lân cận lùi xuống không còn, rõ ràng thưa loại gì rồi cũng không người nào biết.

Nhưng tao suy nghĩ, bên dưới ánh trăng nhập trẻo, nương nương nom xung xung quanh, chỉ việc nhẹ dịu gọi một tiếng: Lang quân.

E rằng tối tê liệt kiều diễm thanh quang, ko đầy đủ nhằm hoàng thượng hương thụ, ngày bữa sau tảo triều đều cút trễ một tự khắc.

Ta thực hiện tổ nhập Nhụy Họa Hiên, lựa chọn một cây xoa ngọc tinh khiết tuy nhiên thanh trang.

“Bão Cầm, tính năng này cho tới ngươi.”

“Tiệp dư?” Bão Cầm buông tay không đủ can đảm nhận.

“Ta thấy một thân thiết quần áo ngày hôm nay của ngươi đặc biệt quí phù hợp với cây xoa ngọc này.” Ta đ.ánh giá chỉ nường, chậm rãi rãi thưa.

"Cả Nhụy Họa Hiên với ngươi là yên ổn tĩnh nhất, ngươi nom coi bao nhiêu người Lộng Trúc bọn họ, buổi ngày ríu rít, đêm tối cũng thì thì thầm bên dưới ánh đèn sáng.”

“Ngươi ngược lại đảm bảo chất lượng, một chút ít cũng không tồn tại hạnh phúc ở tuổi tác này.”

“Nô tì cảnh giác lưu giữ mệnh lệnh, không đủ can đảm vượt lên vượt mực thước.”

“Ngươi tuân hành quy củ của ngươi, tao thương ngươi là được. Trong thời điểm này mặt mày người tao, hoàn toàn có thể tạo cho tao nhức lòng, cũng chỉ mất Trừng nhi và ngươi.” Ta vuốt v3 xoa ngọc, cười cợt thưa, “Ta tâm trí đợi ngươi cho tới tuổi tác, dò la cho tới ngươi một phu gia tri kỷ, tối qua chuyện đo lường một chút ít, cũng không hề bao nhiêu năm nữa.”

Bão Cầm tức thời đỏ ửng hốc đôi mắt, ở trước đầu gối tao rầu rĩ khóc một hồi: “Tiệp dư, nô tì ko cút.”

“Đứng lên cút, ko thưa những chuyện tê liệt nữa.” Ta cắm xoa ngọc lên tóc nường, thản nhiên thưa, “Đúng rồi, nhì ngày này sẽ không cần thiết ra đi ngoài, nho bên trên giàn còn dư nhiều, thực hiện chút rượu nho cút.”

Bão Cầm nhét xoa ngọc nhập vào búi tóc rồi mới nhất vùng dậy ra đi ngoài.

Ta nom theo đuổi bóng sống lưng nường, kiếp trước, nhì thời buổi này nường ra bên ngoài gặp gỡ một thị vệ, tiếp sau đó dấm dúi trao nhận, chịu đựng thật nhiều đau đớn đặc biệt.

Khiến người tao nhức lòng nhất đó là, sau khoản thời gian xẩy ra chuyện, thị vệ tê liệt phân tích ràng là Bão Cầm hấp dẫn hắn.

Đáng thương cho tới Bão Cầm của tao là 1 trong những người ăn thưa vụng về về, rắn rỏi chịu đựng năm mươi gậy gộc, nhằm lại căn bệnh căn.

Kiếp này, nghiệt duyên như thế vẫn nên chặt đứt thì đảm bảo chất lượng rộng lớn.

Nho nhập vườn kết trái khoáy rất nhiều, những mỹ nữ của Nhụy Họa Hiên từng người chia nhỏ ra bao nhiêu chùm, còn sót lại còn hoàn toàn có thể ủ được tía vò rượu.

Chỉ riêng biệt việc cọ nho đang được tốn thời hạn nhì tía ngày của Bão Cầm, thậm chí là nường còn ko cho những người không giống hỗ trợ.

Xem thêm: quãng đời còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn truyện

Chỉ với cùng một người vất vả.

Bão Cầm đem vò rượu chôn bên dưới gốc cây hải lối nhập sảnh viện, thưa năm tiếp theo ko chừng hoàn toàn có thể nhiễm được một trong những phần mùi thơm của hải lối.

(Còn tiếp)