mối tình đầu của giáo bá

Cuối mon tám, thân ái ngày hè nóng giãy, Ninh trở nên đùng một phát nổi một trận mưa to tát kéo dãn dài nhiều ngày.

"Mẹ, sao nó vẫn ko tỉnh lại?"

Bạn đang xem: mối tình đầu của giáo bá

"Đừng nôn nóng, thời điểm ngày hôm nay là ngày ở đầu cuối nó ở trên đây, con cái cần ráng nhịn, chớ để sở hữu việc ngoài ý mong muốn xẩy ra, Lục gia mong muốn người."

"Có thể đem gì ngoài ý mong muốn, nửa đời sau của chính nó cũng nối sát với kẻ tàn phế cơ, thương hiệu biếи ŧɦái Lục Dĩ Hoài ko biết tiếp tục thực hiện đi ra đồ vật gi...."

Lúc Ngu Trà tỉnh lại thì nghe được giờ đồng hồ nghị luận ngoài cửa ngõ.

Cả người cô lập cập lên, phanh đôi mắt đi ra phát hiện ra xà nhà và tấm đệm nệm thân thuộc, đó là căn chống cô tiếp tục ở Lúc sinh sống bên trên Ngu gia.

Ngu Trà còn ghi nhớ rõ ràng tôi đã được trao nuôi kể từ cô nhi viện, trở nên đàn bà nuôi của Ngu gia, người ngoài đều nhận định rằng cô được sinh sống như 1 công chúa, trong cả cô đã và đang tự động nghĩ rằng vậy, lại trước đó chưa từng cho rằng tôi chỉ là 1 trong người hầu.

Cô được trao nuôi là sẽ giúp hứng chị gái Ngu Minh Nhã xuất sắc ưu tú xinh đẹp nhất, cũng chính là nhằm thực hiện lá chắn mang đến Ngu Minh Nhã.

Ngoài cửa ngõ truyền cho tới giờ đồng hồ đập cửa ngõ nằm trong khẩu ca được đè thấp: "Trà Trà, con cái tiếp tục tỉnh chưa?"

Ngu Trà ko thì thầm, chỉ với bên trên nệm ngồi dậy.

Cô coi bàn tay của tôi, tinh xảo thon lâu năm white nõn, móng tay được đỡ đần trọn vẹn mượt nhưng mà, cũng không tồn tại chỗ bị thương Lúc cô chạy trốn nhằm lại.

Đây là bàn tay Lúc cô 17 tuổi hạc.

Không cần cô tiếp tục bị tiêu diệt sao?

Ngu Trà ghi nhớ rằng bản thân bị trói lên, hai con mắt bị tủ lại, khuôn mặt mũi bị rạch, thê thảm bị tiêu diệt cút, làm thế nào cô hoàn toàn có thể quay trở lại Ngu gia thời điểm hiện nay, rõ nét cô đã biết thành Ngu gia rời như rắn rết.

Không nghe được giờ đồng hồ động, người phụ phái nữ đứng bên phía ngoài đẩy cửa ngõ tiến thủ vô, lòng đôi mắt hiện thị lên vẻ ngán ghét bỏ, bên trên mặt mũi lại hiện thị lên tươi tắn cười cợt, hiền hòa nói: "Trà Trà, thời điểm ngày hôm nay đem con cái trải qua mái ấm người không giống thực hiện khách hàng, chớ ngủ nướng."

Làm khách?

Ngu Trà tinh ma tường ghi nhớ rõ ràng những tiếng này, việc này và đã được Ngu gia thủ mưu kể từ lâu, thực hiện khách hàng kết thúc cũng ko thể quay trở lại.

Cô coi biểu lộ fake nhân fake nghĩa của Trần Mẫn Quyên, nói: "Đã biết."

Trần Mẫn Quyên mươi phần thỏa mãn coi cô ngoan ngoãn ngoãn, cầm cố một cỗ váy ngay tắp lự white color, "Váy này trong ngày hôm qua dì mới sắm, Minh Nhã cũng không tồn tại đâu."

Bà tớ giạng tay kéo Ngu Trà, Ngu Trà thực hiện cỗ vô tình nhưng mà rời cút, lo ngại nói: "Thật vậy, chị ấy sẽ không còn dỗi ạ?"

Dĩ vãng khi này Trần Mẫn Quyên cũng mắng cô, thời điểm ngày hôm nay vờ vịt tươi tắn cười cợt lâu vì vậy nhưng mà bà tớ cũng ko thấy mệt mỏi.

Trần Mẫn Quyên ko ý thức được sự thay cho thay đổi của cô ấy, trong thâm tâm tương đối ko kiên trì, vẫn lý giải nói: "Chị con cái chất lượng tốt tính, sẽ không còn tức dỗi."

Mới vừa phải phát biểu kết thúc, một cô nàng xinh đẹp nhất ngay tắp lự tiếp cận, tươi tắn cười cợt ôn nhu: "Sao chị hoàn toàn có thể dỗi được, thời điểm ngày hôm nay qua loa mái ấm người không giống thực hiện khách hàng chắc chắn cần make up đem đẹp nhất, em đẹp nhất vì vậy, đem vô chắc chắn rằng rất rất đẹp nhất."

So với đời trước cũng ko không giống gì.

Ngu Minh Nhã cũng biểu dương cô vì vậy, Ngu Trà vui sướng sướиɠ nhưng mà tưởng thiệt, một chuyến cô kể từ Lục gia quay trở lại, phân phát hiện tại Ngu Minh Nhã cũng đều có một cỗ váy y hệt, rước nó rời nhừ cho vô thùng rác rến.

Cũng ko biết làm thế nào cô tớ hoàn toàn có thể rước những tiếng trái khoáy lương bổng tâm vì vậy tâm sự được.

Ngu Trà cầm cố lấy ăn mặc quần áo, lòi ra nụ cười cợt xấu hổ thùng: "Vậy nhị người ra bên ngoài trước, con cái thay cho ăn mặc quần áo tiếp tục."

Vẫn ngu xuẩn vì vậy, Ngu Minh Nhã nằm trong Trần Mẫn Quyên liếc nhau, "Được, vậy con cái thay cho kết thúc thì xuống lầu, tất cả chúng ta ngay tắp lự xuất phân phát."

Hai người cười cợt rời cút.

Ngu Trà đứng ở mép nệm, coi giọt nước bên trên hành lang cửa số thủy tinh ma trượt xuống, giạng tay vẽ vòng tròn trặn lên trên bề mặt kính, vòng tròn trặn rất rất nhanh chóng ngay tắp lự bị ướt át,ướt đẫm rồi mất tích.

Cô thiệt sự tiếp tục quay trở lại tuổi hạc 17, toàn bộ từng việc vẫn ko đột biến.

Ngu Trà hít một tương đối thiệt sâu sắc, thay cho áo, đó là cỗ ăn mặc quần áo tốt nhất có thể bọn họ mua sắm mang đến cô kể từ Lúc được trao nuôi.

Trước cơ cô toàn đem ăn mặc quần áo cũ của Ngu Minh Nhã, đều là sản phẩm hiệu tiếp tục lạc hậu, từng loại đều bị Ngu Minh Nhã đập phá hư đốn vài ba khu vực mới nhất trả mang đến cô, ko biết làm thế nào bị chúng ta học tập không giống hiểu rằng, chuyến cơ cô còn bị cười cợt nhạo một trận.

Hiện bên trên ngẫm lại, chỉ hoảng đều là Ngu Minh Nhã "trong khi lơ đãng" tiết lòi ra ngoài.

Thiếu phái nữ vô gương body tuyệt vời và hoàn hảo nhất, váy cổ vo tròn lòi ra xương quai xanh rờn tinh ma xảo, khuôn mặt mũi cỡ vì thế bàn tay chọc cho những người tớ mến thương.

Ngu Trà ko nhịn được vuốt ve sầu xương quai xanh rờn.

Kiếp trước Lục Dĩ Hoài quí nhất xương quai xanh rờn của cô ấy, luôn luôn thơm điểm này của cô ấy, mỗi lúc lêи đỉиɦ khoái hoạt đều tiếp tục ngậm ko vứt, rồi tiếp sau đó liếʍ láp khẽ cắm, phảng phất như này là mỹ vị của trần gian.

Chỉ là lúc cơ trong thâm tâm cô trừ vứt hoảng hãi vẫn chính là hoảng hãi.

Nghĩ cho tới Lục Dĩ Hoài, Ngu Trà hạ mi đôi mắt.

Cô tịch thu tay, đẩy cửa ngõ đi ra rời khỏi ngoài, Trần Mẫn Quyên nằm trong Ngu Minh Nhã tiếp tục không thể đứng ngoài cửa ngõ, ko biết đã từng đi đâu.

Ngu Trà bước đi nhẹ dịu nhưng mà xuống lầu, còn ko cút được 1/2 tiếp tục nghe được giọng của Ngu Thanh Nhã: "Con tiếp tục nhằm ý loại váy cơ kể từ lâu rồi."

"Mẹ biết."

Ngu Minh Nhã ôm cánh tay Trần Mẫn Quyên thực hiện nũng: "Sao u lại trả mang đến loại loại mái ấm quê cơ, trong tương lai cũng ko đem được, con cái không thích đem ăn mặc quần áo như thể nó."

"Cũng đơn giản chuyến này thôi." Trần Mẫn Quyên sờ đầu Ngu Minh Nhã, "Con cần ráng nhẫn, trả nó cút rồi trong tương lai con cái mong muốn gì cũng khá được."

Nghe thế, Ngu Minh Nhã tâm tình mới nhất chất lượng tốt lên, nói: "Nghe phát biểu tính cách Lục Dĩ Hoài lúc này thay cho thay đổi thật nhiều, hở đi ra là cắm người, con cái thấy con cái nhỏ này cũng sinh sống ko được bao lâu, đem Lúc bị căn bệnh chó gàn ngay tắp lự bị tiêu diệt."

Trần Mẫn Quyên tủ mồm cô tớ lại, đôi mắt coi lên lầu.

Ngu Trà tất tả vàng trốn cút.

Trần Mẫn Quyên yên lặng tâm nhưng mà trở về, gõ gõ trán con cái gái: "Nhỏ giọng lại, chớ nhằm Ngu Trà nghe được, vạn nhất nó sinh sống bị tiêu diệt không thích thì con cái ngay tắp lự gặp gỡ phiền toái."

Ngu Minh Nhã bị bà tớ doạ hoảng gật đầu.

Cô tớ cũng không thích cần sinh sống và một kẻ điên tàn phế truất còn cắm người, thà rằng đi tìm kiếm lối bị tiêu diệt còn rộng lớn.

- --

TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẠI srpp.edu.vn @wopowoor VÀ WORDPRESS https://wopowoor.art.blog NHỮNG NƠI KHÁC LÀ ĂN CẮP ĂN CẮP ĂN CẮP.

- --

Chờ phòng tiếp khách an tĩnh lại, Ngu Trà mới nhất lờ đờ rãi xuống lầu.

"Dì phát biểu con cái đem tiếp tục rất rất đẹp nhất nhưng mà." Trần Mẫn Quyên xoay đầu lại, khuyến khích nói: "Để chị gái make up mang đến con cái, thời điểm ngày hôm nay tiếp tục tiếp cận nhà đất của người nhiều, ko thể lờ đờ trễ."

Ngu Trà cúi đầu, "Cảm ơn chị gái."

Ngu Minh Nhã trợn white đôi mắt, "Em ngồi trên đây nhằm chị lấy khí cụ."

Làm đàn bà ruột được Ngu gia nuông chiều chiều kể từ bé xíu, dụng cụ của cô ấy tớ đương nhiên là chất lượng tốt, chuyến này cũng vứt vốn liếng gốc, mong muốn rước Ngu Trà lừa cho tới Lục gia.

Xem thêm: đoàn sát thủ tiến hóa thần cấp

Nhìn sắc đẹp tinh ma xảo của Ngu Trà, Ngu Minh Nhã tự động véo lòng bàn tay cho tới đỏ ối hồng, ghen tuông ganh nhưng mà make up mang đến cô.

Ngu Trà đương nhiên ko hoảng cô tớ dám thực hiện đi ra thủ đoạn nhỏ gì.

Bởi vì thế chỉ việc Lục gia ko ưng ý, Ngu Minh Nhã tất yếu là cần thay cho thế cô, vô tâm trí của mình lúc này, tiến công bị tiêu diệt cũng sẽ không còn trả đàn bà bản thân cho 1 kẻ tàn phế truất.

Không biết qua loa bao lâu, Ngu Trà mới nhất nghe được một tiếng: "Xong rồi."

Cô phanh đôi mắt đi ra, coi hai con mắt của chủ yếu bản thân vô gương, không thể vẻ vô sáng sủa như lúc trước cơ, cô trổ mã đích thiệt rất rất trả mĩ.

Ngu Trà nhoẻn mồm cười cợt.

Một mặt mũi Ngu Minh Nhã ngây người vài ba giây, bình phục ý thức lại chính thức nghiến răng nghiến lợi, xoay đầu vờ vịt ôn nhu phát biểu, "Được rồi, tất cả chúng ta cút thôi."

Ngu Trà coi son làm đẹp môi vừa được bày vẽ bên trên bàn Ngu Minh Nhã mua sắm vẫn không được sử dụng qua loa.

Cô lựa chọn một chiếc, nhẹ dịu tinh xảo dùng bôi lên.

Ngu Minh Nhã vô đôi mắt hiện thị lên ghen tuông ghét bỏ, đôn đốc giục nói: "Nếu ko cút thì tiếp tục trễ cơ. Em vì vậy là được rồi. Thoa son cả nửa ngày, chị còn ko sử dụng đâu."

Bất quá chỉ việc nghĩ về Ngu Trà trong tương lai có khả năng sẽ bị kẻ điên tra tấn, khuôn mặt mũi xinh đẹp nhất trong tương lai cũng trở nên tiêu tốn lãng phí, trong thâm tâm cô tớ ngay tắp lự mươi phần vui sướng sướиɠ.

Ngu Trà coi sắc mặt mũi Ngu Minh Nhã vô gương.

Mới đem vì vậy đang không nhịn được.

Nửa giờ sau, phụ vương người lên xe pháo cút Lục gia.

Lục gia quyền thế ngập trời, hầu giống như những nhà đất nức tiếng ở Ninh trở nên đều của phòng bọn họ, phía bên trên cơ cũng đều có người của Lục gia, không có bất kì ai dám chọc, hầu hết người xem chỉ hoàn toàn có thể ở bên dưới thấp coi lên nhưng mà siểm nịnh.

Lục Dĩ Hoài thân ái là con cái một vốn là thiên chi kiêu tử, không có bất kì ai hiểu rằng chỉ vì thế một chuyện ngoài ý mong muốn chỉ hoàn toàn có thể ngồi bên trên xe pháo lăn kềnh.

Từ lúc biết được nhị chân bản thân bị tàn phế truất, tính cách Lục Dĩ Hoài thay cho thay đổi rất rộng lớn, một ngày dài ko phát biểu một câu, người thông minh đều biết rõ xung xung quanh hắn đều thể hiện tại sự âm trầm, tính cách không tồn tại chừng đỗi.

Lục gia không tồn tại cơ hội này, đưa ra quyết định lần một cô nàng sinh sống nằm trong Lục Dĩ Hoài, thế lực ko thể cao cũng ko thể thấp, ở đầu cuối lựa lựa chọn đàn bà Ngu gia.

Ngu Minh Nhã bên phía ngoài đều là mỹ danh, người biết cô tớ đều phát biểu cô tớ ứng xử ôn nhu, thao tác làm việc cảnh giác, kết quả tiếp thu kiến thức chất lượng tốt, hầu hết không có bất kì ai ko quí cô tớ.

Như vậy thiệt sự rất rất phù hợp.

Chỉ là Ngu gia bên phía ngoài thì nịnh thần nọt, trong thâm tâm lại không dễ chịu, Ngu Minh Nhã được bọn họ toàn lực tu dưỡng, nhờ vào đồ vật gi hoàn toàn có thể rước đàn bà xuất sắc ưu tú của mình trả cho 1 kẻ tàn phế truất.

Lục gia khi ấy ko phát biểu là Ngu Minh Nhã, cũng chính vì Ngu gia có duy nhất một đứa đàn bà, lại ko ngờ rằng Ngu gia rước người hầu Ngu Trà thực hiện đàn bà nuôi, đưa ra quyết định đi vào Lục gia.

Trần Mẫn Quyên nằm trong Ngu Minh Nhã đo lường thiệt kỹ, cho dù sao Lục gia cũng không chỉ là quyết định là ai, trả con cái nuôi quý phái, tiếp sau đó trải nghiệm ơn huệ của Lục gia, vì vậy thiệt chất lượng tốt.

Chỉ là nhị người ko nghĩ về cho tới chuyện trong tương lai.

Ngu Trà phía trên xe pháo không thích thì thầm, tình cờ coi ngoài hành lang cửa số, khi sau ngay tắp lự vẫn luôn luôn nhắm đôi mắt chăm sóc thần, người ngoài coi đều nghĩ về cô tiếp tục ngủ rồi.

Trần Mẫn Quyên tiếp tục nghĩ về cho tới sau này chất lượng tốt đẹp nhất, quyền lợi Lục gia đem đến chắc chắn rằng rất lớn, bọn họ trong tương lai chỉ việc chỉ tay năm ngón hô mưa gọi bão táp.

Đang tâm trí, Ngu Minh Nhã ngồi phía đằng trước thanh âm yêu thương kiều: "Còn ko cho tới nữa? Con cũng đợi ko kịp."

Cô tớ ko thể đợi để xem thấy Ngu Trà bị tra tấn.

Lúc trước người vô mái ấm phát biểu tiếp tục nhận nuôi một đứa đàn bà, Ngu Minh Nhã tưởng cũng đơn giản đứa thông thường, Lúc Ngu Trà được đưa về, cô tớ tổn thất thiệt lâu mới nhất lấy lại ý thức, cha mẹ đưa về thực hiện người hầu của cô ấy tớ, lúc này trở nên em gái của tôi.

Trần Mẫn Quyên quan sát về hâu phương, "Con bảo nhỏ chút."

"Nó ngủ rồi u." Ngu Minh Nhã ko nhằm ý 1 chút nào, ngược lại phát biểu nhỏ: "Mẹ, Lục gia thiệt sự đáp ứng nhu cầu ĐK cơ sao?"

Trần Mẫn Quyên hạ giọng: "Thật."

Ngu Minh Nhã tức thời nở nụ cười cợt, coi Ngu Trà đang được dựa mặt mũi hành lang cửa số, hừ giá buốt một giờ đồng hồ, phát biểu thầm: "Lần này tiện ngờ mang đến mi."

Không bao lâu, xe pháo qua loa cửa ngõ rộng lớn Lục gia.

Trần Mẫn Quyên coi kính chiếu hậu dặn dò tìm hiểu Ngu Trà vừa phải vờ vịt tỉnh lại: "Sắp cho tới điểm, con cái chỉ việc nghe người tớ phát biểu, ko cần thiết phản bác bỏ lại, loại gì rồi cũng cần đáp ứng nhu cầu biết chưa?"

Ngu Trà ngoan ngoãn ngoãn nói: "Đã biết."

Khoảng cơ hội cho tới cửa ngõ rộng lớn Lục gia không thể xa xôi, dọc từ lối đi là hoa viên, đình, hâu phương núi fake còn tồn tại cánh rừng, phong cách thiết kế sang chảnh nhưng mà nhã nhặn thực hiện người không giống say sưa.

Tốc chừng xe pháo dần dần trầm lắng.

Mặc cho dù nhiều năm ở điểm này, Ngu Trà cũng ko thể kiểm soát trái khoáy tim đang được đập nhanh chóng.

Huống chi Ngu Minh Nhã là chuyến trước tiên cho tới trên đây tiếp tục hoảng ngây người, bóp lòng bàn tay bản thân, hận ko thể tức thì tức thời được sinh sống ở điểm này.

Ba người được đem vô đại trạch.

Người hầu dẫn bọn họ vô kính cẩn nói: "Phu nhân, Ngu đái thư cho tới rồi."

Người phụ phái nữ ngồi ở thân ái là u của Lục Dĩ Hoài, Giang Nguyệt Tình, kể từ Lúc nam nhi xẩy ra chuyện, bà thường ngày đều lấy nước đôi mắt vệ sinh, thời điểm ngày hôm nay còn nếu như không cần vì thế đem khách hàng cho tới, chỉ hoảng vẫn còn đấy vô mái ấm nhưng mà nhức lòng.

Trần Mẫn Quyên dẫn Ngu Trà đi ra, nịnh thần nọt nói: "Lục phu nhân, đó là đàn bà tôi Trà Trà, tính cách rất rất nhân hậu lành lặn."

Bà ko trình làng Ngu Minh Nhã, là vì thế hoảng Giang Nguyệt Tình quý trọng Ngu Minh Nhã, bà tớ ko thể này trả đàn bà xuất sắc ưu tú của tôi vô mồm sói.

Ngu Trà lòi ra tươi tắn cười cợt lợt lạt.

Không đợi cô phanh mồm, Giang Nguyệt Tình ngay tắp lự xua xua tay, biểu tình giá buốt lẽo: "Được rồi, ý tứ Lục gia công ty chúng tôi ko cần những người dân ko rõ ràng, lúc này trả đàn bà nuôi cho tới là đem ý gì? Khinh thông thường Lục gia bọn chúng tôi?"

Trần Mẫn Quyên sắc mặt mũi tức thời white bệch.

Bà tớ ko nghĩ về cho tới lúc này thẳng xé rách rưới mặt mũi, Ngu Minh Nhã đang được dào dạt đắc ý hâu phương xém chút nữa té xuống khu đất, những giọt mồ hôi giá buốt ròng rã ròng rã.

"Này... Ngu Trà cũng chính là đàn bà Ngu gia công ty chúng tôi, nuôi nhiều năm, đối với đàn bà ruột ko hề không giống nhau...Lục thiếu hụt gia tiếp tục quí Ngu Trà... Ngu Trà con cái phát biểu đi!"

Trần Mẫn Quyên càng phát biểu càng chột dạ, coi Ngu Trà thực hiện mặt mũi quỷ.

Giằng teo hồi lâu, Ngu Minh Nhã còn non thiếu hiểu biết nhiều chuyện ngay tắp lự té bên trên mặt mũi khu đất, sắc mặt mũi tái ngắt nhợt, lầm bầm tự động phát biểu, ko biết đang được phát biểu đồ vật gi, thanh âm rất rất nhỏ.

Trước đôi mắt Ngu Trà hiện thị lên cảnh Lúc cô bị tiêu diệt, Lục Dĩ Hoài ko màng cho tới chân bị thương cho tới ôm cô, nhức nhối đến tới xương tủy.

Cô đứng ở một phía, lạnh nhạt giá buốt nhạt nhẽo.

Giang Nguyệt Tình sắc mặt mũi cũng khó khăn coi, tuy rằng rằng Ngu Trà thoạt coi cũng tương đối chất lượng tốt, tuy nhiên ko cần người bọn họ lựa chọn. Vừa mới nhất sẵn sàng phát biểu, người hâu phương trả điện thoại thông minh, bên trên screen hiện tại thương hiệu Lục Dĩ Hoài.

Xem thêm: cà phê đợi một người

Giọng phát biểu giá buốt lùng truyền cho tới "Chỉ cần thiết cô ấy."

Hết chương 1

#xanh