ngược tàn vợ yêu tổng tài xin đừng hối hận

Chương 103: Chương 112


Chương 112
 
Cho mặc dù người con trai này sẽ không thổ lộ, Lương Tiểu Ý cũng nắm vững sự cẩn trọng của anh ấy, anh nhận định rằng cô vẫn ko biết chuyện này, nên dứt khoát một chữ cũng ko thưa với cô, chỉ đòi hỏi cô thời điểm hôm nay trong nhà với anh.
 
“Nhưng nhưng mà mang trong mình một người mắc bệnh cần triển khai vô nhì ngày nữa, nếu mà em trong nhà, làm thế nào hoàn toàn có thể đúng lúc biết hiện tượng của những người chuồn Lương Tiểu Ý vờ vịt như ko biết chuyện cơ, chất vấn ngược lại sức con trai đang được ôm chặt lấy cô.
 
Cô hoàn toàn có thể cảm biến được, Khi cô nhắc tới nhì chữ “bệnh nhân”, thân thiện thể đang được ôm cô của anh ấy khẽ run rẩy lên một cơ hội khó khăn xem sét.

Bạn đang xem: ngược tàn vợ yêu tổng tài xin đừng hối hận

Không biết đem cần cô nghĩa sai hay là không, khoảng thời gian rất ngắn cơ, bên trên người anh toát rời khỏi không khí lạnh tương tự như ngày đông.
 
“Chỉ một ngày thời điểm hôm nay thôi, t ngày là được.

Ngày mai, ngày mai anh chắc chắn tiếp tục đem em cho tới bệnh dịch viện” Tô Lương Mặc rét mướt lùng thưa, vô giọng điệu lại sở hữu chút khẩn cầu… Lương Tiểu Ý vẫn đoán rời khỏi anh ham muốn làm cái gi.
 
Anh chỉ nhằm cô trong nhà một ngày.

Mà vô một thời nay, với thủ đoạn và năng lượng một tay bao phủ trời của anh ấy, đầy đủ nhằm giải quyết và xử lý toàn bộ chuyện tiếng ồn ào náo động phía bên ngoài.
 
“Không được, en chắc chắn cần cho tới bệnh dịch viện” Lương Tiểu Ý còn ấn định thưa thêm thắt gì cơ.

Tô Lương Mặc đùng một phát đanh mặt mũi lại, túm chặt lấy cổ tay cô, rét mướt lùng nói: “Không được! Anh ham muốn em trong nhà thời điểm hôm nay, em chỉ hoàn toàn có thể ở vô nhà!”
 
Trong khi không thể tinh được, Lương Tiểu Ý bị Tô Lương Mặc ngược ngạo khênh lên vai, trở về phía buồng ngủ bên trên tầng tía, ném cô một tiến nhanh chóng, rồi ấn định cù người rời khỏi cửa ngõ.
 
“Hôm ni mặc dù cần nhốt em lại, em chắc chắn cần trong nhà với anh”
 
Trong lòng Lương Tiểu Ý cảm nhận thấy giá áp…
 
Khi anh biết chuyện cơ, anh khẩn trương xông vô vào chống ôm chặt lấy cô, anh ko nhắc cho tới một chữ về tin đồn thổi đãi xôn xang náo động ngoài cơ, anh vì như thế ham muốn lưu giữ cô trong nhà một thời nay, thậm chí còn hạ cái tôi xuống khẩn cầu cô, anh còn ấn định ỉm cô giải quyết và xử lý không còn từng tin cậy tháp canh nhảm ngoài kia… Anh ko hề thưa một câu “Anh lo ngại cho tới em, kiêng dè em tổn hại, anh không thích bắt gặp em bị tổn hại, nếu như em bị tổn hại anh tiếp tục đặc biệt nhức lòng” hoặc những lời nói đàng mật vì vậy.
 
Anh người sử dụng phương thức ngược ngạo thậm chí còn khiến cho người không giống khó khăn đồng ý, nhốt tự tại của cô ấy, lưu giữ cô lại vô trở thành lũy an toàn và đáng tin cậy của anh ấy, còn anh lại đích thân thiện chuồn giải quyết và xử lý sự lếu loàn gần giống tiếng ồn ào huyên náo mặt mũi ngòi hùn cô.
 
“Anh lưu giữ em lại vô thành tháp an toàn và đáng tin cậy, còn bản thân lại ham muốn rời khỏi mặt mũi giải quyết và xử lý phiền toái cho tới em sao?” Nhìn thấy anh sẵn sàng bước ra bên ngoài, Lương Tiểu Ý ngay lập tức ngay thức thì túm chặt lấy ống ống tay áo sơ-mi black color của Tô Lương Mặc, vô đôi mắt hiện thị lên vẻ kiên định: “Lương Mặc, trong thâm tâm anh, em là trộn lê dễ dàng vỡ, chỉ hoàn toàn có thể trốn sau sống lưng anh thôi sao?”
 
Tô Lương Mặc không thể tinh được, xoay đầu coi cô một cơ hội khó khăn tin: “Em gọi anh là gì?”
 
Đúng vậy, Lương Tiểu Ý đánh tan lời nói thề nguyền của mình… Từ sau thời điểm thổ lộ lời nói thề nguyền cơ, đó là phen trước tiên cô thân thiện gọi anh là “Lương Mặc”.

Xem thêm: truyện bộ bộ kinh tâm

Tất cả tuy nhiên việc người con trai này đã thử, cô đều coi vô đôi mắt, có lẽ rằng đánh tan lời nói thề nguyền của tôi tiếp tục gặp gỡ báo ứng, tuy nhiên nhưng mà, toàn bộ những gì anh thực hiện trân quý một giờ “Lương Mặc” này của cô ấy.
 
“Lương Mặc” Lương Tiểu Ý trừng trị âm rõ nét, gọi anh một cơ hội tráng lệ, “Em biết không còn rồi! Tất cả những chỉ trích của phía bên ngoài so với em, em đều vẫn biết….

Em vốn liếng ko hề kiêng dè hãi, em tin cậy chắc chắn là cây ngay lập tức ko kiêng dè bị tiêu diệt đứng.

Bây giờ em còn tồn tại điểm dựa vững chãi là anh, em càng ko kiêng dè hãi đương đầu với vớ cả” Cô coi anh một cơ hội tráng lệ, năn nỉ: “Đưa em cho tới cơ sở y tế chuồn, em ham muốn tự động bản thân đối lập với vớ cả”
 
Không biết Tô Lương Mặc đang được suy nghĩ gì, vô đôi mắt anh thấp thông thoáng vẻ khó khăn hiểu.

Xem thêm: truyện full ngắn

Tiếp cơ, Khi anh coi hai con mắt kiên ấn định tin tưởng ngước lên coi bản thân của cô ấy, anh ngay tắp lự gật đầu: “Được”
 
Bệnh viện England “Xin chất vấn bác bỏ sĩ Lương Tiểu Ý đang được ở đâu?”
 
“Xin chất vấn lúc nào bác bỏ sĩ Lương Tiểu Ý đi làm việc ?”
 
“Xin chất vấn thông thường ở cơ sở y tế bác bỏ sĩ Lương Tiểu Ý phụ trách móc mảng nào?”
 
… Cửa rộng lớn cơ sở y tế, phóng viên báo chí của những đài truyền hình vây kín cho tới sức gió cũng ko thể thổi qua loa.

Bảo vệ bao nhiêu phen xua xua đều không tồn tại chút ứng dụng nào là.
 
Lão Lưu chuyên nghiệp tâm tài xế, ngồi bên trên ghế lái phụ bảo cạnh ông là một trong vệ sĩ áo đen sạm treo kính mát.Tô Lương đem và Lương Tiểu Ý ngồi ở sản phẩm ghế sau.

Phía sau bọn họ còn tồn tại tứ con xe Audi con cái black color.
 
Đây đều là những vệ sĩ tự Tô Lương Mặc kiêng dè xẩy ra chuyện ngoài ý ham muốn dẫn theo gót.