nửa đời một mộng

nua-doi-mot-mong

Nguồn ảnh: Pinterest

Bạn đang xem: nửa đời một mộng

Mấy thời buổi này, bên trên những trang mạng truyền thông phủ kín vấn đề về một đôi bạn trẻ chuẩn bị cưới, cô diễn viên phổ biến Tố Lan và giám đốc trẻ em Minh Nhật tiếp tục kết duyên nhập tháng bốn sắp tới. Nhìn những hình hình ảnh đôi bạn trẻ niềm hạnh phúc khoa trương nhẫn đính ước cùng cả nhà, trong tâm tôi kéo lên nỗi đau xót. Tôi còn đau nhức rộng lớn khi trông thấy hình hình ảnh cái vương vãi miện hoa vàng tuy nhiên nàng dâu tiếp tục group lên nhập thơm lễ, cái vương vãi miện này anh từng hứa tiếp tục giành cho tôi, vậy tuy nhiên giờ phía trên người tiếp tục lên đường lân cận anh tiến thủ nhập lễ đàng không hề cần là tôi nữa tuy nhiên là 1 người đàn bà không giống.

Cô gái ấy quả thực cực kỳ xinh đẹp mắt, lại vô cùng xứng song với anh. mái ấm anh thà lựa chọn một cô con cái dâu đem thế lực thông thường tuy nhiên gia giáo, nền nếp, chứ chắc chắn ko lựa chọn một cô con cái dâu hào môn tuy nhiên lại là con cái rơi. Đúng tôi là con cái rơi, vì như thế rào cản rộng lớn này nên tôi và anh vẫn cần ngậm ngùi chia ly nhau trong những lúc cả nhị vẫn tồn tại tình thương.

Thú thiệt cho dù chúng tôi vẫn chia ly được ngay gần nửa năm tuy nhiên tôi vẫn tồn tại tình thương với anh thật nhiều, nom hình hình ảnh anh tay nhập tay với những người đàn bà không giống, tôi chỉ biết lặng lẽ trốn vào một trong những góc nhằm khóc. Nhưng tuy nhiên khóc nhiều cũng ko vơi lên đường được nỗi nhức trong tâm, tôi ra quyết định tìm tới phụ vương nhằm nài ngủ vài ba hôm, tôi ham muốn đi loanh quanh đâu đó thiệt xa xôi nhằm ko cần hằng ngày nghe thấy những thông tin này nữa và cũng chính là nhằm tôi đem thời hạn thư giãn giải trí ổn định toan lại tư tưởng.

Tôi tuy rằng không nhiều sinh sống nằm trong phụ vương tuy nhiên cá tính của ông tôi cũng nắm rõ vài ba phần, chuyện tôi đang được thao tác làm việc tuy nhiên nài ngủ lên đường du ngoạn chỉ vì như thế thất tình là chuyện tuy nhiên ông ko thể gật đầu được, ông rét mướt lùng ráng nhập mặt mày tôi một chiếc tát nhức điếng rồi nghiến răng nói:

_ Chỉ mang trong mình một chuyện yêu đương cỏn con cái tuy nhiên cho tới giờ con cái vẫn ko thể dứt khoát buông vứt được là sao? Ta từng rằng ko thể nhằm bất kể điều gì tác động, phân bổ cho tới việc làm, vậy nên con cái hãy trở lại và thao tác làm việc của tớ lên đường.

_ Nhưng giờ đây con cái không hề niềm tin nhằm thao tác làm việc nữa.

_ Con nên ghi nhớ, con cái là đàn bà của tớ, là 1 tè thư Quý giá và tràn cao ngạo, tớ ko được cho phép con cái bày rời khỏi dòng sản phẩm cỗ dạng thảm ngại và yếu ớt cơ.

Một tè thư Quý giá ư, tôi nhảy cười cợt chua chát, nếu như tôi Quý giá như lời nói phụ vương tôi rằng thì tôi vẫn không biến thành mái ấm gia đình anh phản đối, nếu như tôi Quý giá thì có lẽ rằng người đứng lân cận anh giờ đây cần là tôi chứ không cần cần nữ diễn viên cơ. Tôi ngước đôi mắt lên nom phụ vương bản thân, hai con mắt ko cất giấu nổi nỗi buồn:

_ Con đơn giản đàn bà của một tè tam, bị thế gian mai mỉa và cười cợt chê, con cái căn vặn phụ vương con cái Quý giá ở phần nào???

Ba tôi nom tôi tràn khó chịu, ông hất văng xấp giấy tờ bên trên mặt mày bàn rồi gầm lên:

_ Cút đi….. cút lên đường mang đến khuất đôi mắt ta….

Tôi không thích đứng phía trên thêm 1 giây này nữa nên cũng nhanh gọn lẹ tách lên đường. Tôi quay trở lại biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang dọn dẹp không nhiều tư trang nằm trong sách vở nhằm sẵn sàng rời khỏi trường bay, tuy nhiên u tôi vẫn ngồi ở phòng tiếp khách đợi tôi, một vừa hai phải trong khi thấy tôi bước đi vào trong nhà, bà vẫn lên tiếng:

_ Ba con cái, ông ấy vẫn cực kỳ tức phẫn nộ vì như thế hành vi và thái chừng của con cái, ông ấy vẫn mắng tớ là ko nuôi dậy con chất lượng tốt, con cái rằng coi giờ đây u cần làm thế nào với con cái phía trên. Con cũng biết là u vẫn cần vứt niềm thích hợp ca hát của tớ, vứt vứt cả lòng tự động trọng nhằm con cái đem phụ vương và cũng chính là nhằm con cái đem danh phận nhập căn nhà này. Vậy tại vì sao con cái ko vì như thế u tuy nhiên nỗ lực lấy lòng ông ấy hả Tú Uyên???

Câu rằng này của u tôi vẫn nghe đến mức độ nằm trong làu luôn luôn rồi, từ thời điểm năm 18 tuổi hạc tôi nhận lại phụ vương cho tới giờ đây tôi vẫn 24 tuổi hạc rồi, sau năm vừa qua lên đường tuy nhiên u tôi vẫn có duy nhất một lời nói ấy. Mẹ tôi trước đó chưa từng căn vặn tôi đem mến nhận lại phụ vương không? Có mến phi vào cửa ngõ mái ấm hào môn không? Có mến địa điểm tè thư đài cát này không? Nếu u căn vặn tôi thì chắc chắn là tôi tiếp tục vấn đáp là ko, vị kể từ khi sinh rời khỏi cho tới năm tôi 18 tuổi hạc, cuộc sống đời thường trong năm ấy tuy rằng ko được sinh sống nhập nhung lụa tuy nhiên thay đổi lại cuộc sống đời thường ấy cực kỳ yên tĩnh bình và niềm hạnh phúc. Tuổi thơ của tôi được sinh sống đích thị nghĩa, tuy nhiên khi một vừa hai phải bước đi nhập tuổi hạc trưởng thành và cứng cáp, sóng gió máy chính thức ùa đến cuộc sống tôi khiến cho tôi thất lạc lên đường vẻ ngẫu nhiên, mộc mạc của tớ, chục năm trôi qua loa, tôi dần dần trở lên trên sần sùi, lì lợm rộng lớn.

Mẹ khi nào thì cũng luôn luôn rằng là vì như thế tôi tuy nhiên thiệt rời khỏi tôi biết những chuyện u thực hiện toàn bộ là vì như thế u, u không thích thực hiện người tình của phụ vương, u ham muốn được sản xuất phu nhân, u ham muốn được công khai minh bạch sánh bước mặt mày ngài quản trị quyền lực tối cao nên vẫn người sử dụng từng trò để sở hữu được địa điểm chủ yếu thất. Vì vậy tuy nhiên u vẫn tự động đẩy tôi và u trở nên những thế giới tệ ngại của xã hội và cuộc sống tôi tăm tối kể từ khi cơ.

Tôi mệt rũ rời ko đáp lại u, tôi lên đường trực tiếp về chống dọn dẹp tư trang, khi rời khỏi cho tới sảnh phòng tiếp khách u đem kéo tay tôi rồi ngọt nhạt nhẽo bảo:

_ Con đi dạo vài ba ngày mang đến khuây khỏa cũng rất được, u ko phản đối, tuy nhiên hứa với u sau khoản thời gian du ngoạn quay trở lại, con cái cần dứt khoát quên thằng cơ lên đường. Thằng này cũng tệ bạc, thiển cận nó như mái ấm gia đình nó, thương yêu của chính nó giành cho con cái cũng chỉ cho tới thế tuy nhiên thôi, không tồn tại gì nhằm cần tiếc nuối cả. Nhìn con cái thống khổ vì như thế nó, u ko đành lòng.

_ Mẹ thấu hiểu vì như thế sao bọn con cái lại ko thể cho tới cùng cả nhà được tuy nhiên cần không? Chẳng cần là 1 phần lỗi là vì u hoặc sao???

_ Nếu thương yêu của chính nó đầy đủ rộng lớn thì nó đang không đơn giản buông tay con cái, con cái chớ ngu tối tuy nhiên tự động thực hiện cay đắng phiên bản thân thích bản thân. Con và u chẳng đem lỗi gì cả, cơ đơn giản dòng sản phẩm cớ nhằm nó vứt con cái tuy nhiên thôi.

Nghe từng lời nói u rằng tôi quả thực cảm nhận thấy vô cùng không dễ chịu, tôi gạt tay u thoát khỏi tay tôi rồi gắt lên:

_ Mẹ ko cần là anh ấy, u cũng ko ở nhập thực trạng của anh ấy ấy nên u ko thể này hiểu rõ sâu xa được nỗi cay đắng tâm của anh ấy ấy. Nếu thương yêu của anh ấy ấy ko đầy đủ rộng lớn thì anh ấy vẫn chẳng yêu thương đàn bà u đến tới tận 5 năm, thương yêu của anh ấy ấy giành cho con cái ra làm sao con cái là kẻ nắm rõ nhất, vậy nên nài u chớ rằng thêm thắt những lời nói đắng cay, bọn chúng con cái vẫn đầy đủ thống khổ lắm rồi….

_ Chỉ đem con cái thống khổ thôi chứ nó giờ đây đang được hạnh phúc, niềm hạnh phúc mặt mày phu nhân chuẩn bị cưới của chính nó rồi.

Tôi không dễ chịu không thích rằng thêm thắt lời nói này nữa, tôi vội vàng cù mặt mày bước tiến nhằm bao phủ cất giấu những giọt nước đôi mắt đang được chực trào điểm khóe đôi mắt. Tôi bắt một cái xe taxi nhằm tiếp cận trường bay, vì như thế lên đường đột ngột nên tôi chỉ rất có thể lựa chọn cho tới một quốc gia tuy nhiên không cần thiết phải nài visa, thất lạc vài ba giây tâm trí, tôi ra quyết định lựa chọn Bali.

Tôi giờ đây cho tới điểm này cũng rất được, miễn sao điểm cơ không tồn tại những thông tin về anh và cô ấy. Những thông tin ấy vô tình vẫn khiến cho tôi bị thương tổn, tuy vậy công ty chúng tôi vẫn chia ly được bao nhiêu mon rồi tuy nhiên thương yêu 5 năm đâu nói cách khác quên là quên ngay lập tức được.

Chuyến cất cánh cho tới Bali 2 giờ đồng hồ nữa mới nhất chứa chấp cánh nên tôi cho tới chống ngóng hạng doanh nhân nhằm nghỉ dưỡng. Dù vẫn chạy trốn cho tới tận trường bay tuy nhiên những hình hình ảnh về nữ diễn viên cơ vẫn luôn luôn treo bám tôi, cô ấy là biểu diễn viên đang được nổi nên trong những thương mại, hoặc những biển lớn lăng xê du ngoạn đều sở hữu hình hình ảnh của cô ý ấy. Tôi ko cần là kẻ vượt lên bao dong và khoan thứ, tôi cũng chỉ là 1 cô nàng, thẳm thâm thúy nhập tâm tôi cũng có thể có chút ích kỷ và cuộc kỵ, vậy nên những hình hình ảnh về nữ diễn viên Tố Lan khiến cho tôi thấy cực kỳ chướng đôi mắt.

Thật rời khỏi thì chẳng đem ai một vừa hai phải đôi mắt tình nhân mới nhất của tình nhân cũ bản thân cả, và chắc chắn là một điều rằng cũng chẳng đem ai mến tình nhân cũ của ck bản thân nên nhập một giây thất lạc trấn áp, tôi vẫn xấu xí tính người sử dụng móng tay cào trên tấm biển lớn lăng xê, điểm tuy nhiên đem in hình cô diễn viên Tố Lan. Động tác của tôi cực kỳ thời gian nhanh nên tôi suy nghĩ người xem xung xung quanh đang được vớ nhảy với lô tư trang thì tiếp tục không có bất kì ai nhằm ý cho tới, tuy nhiên hành vi cơ của tôi đã biết thành một người phát hiện, anh tớ nom tôi rồi nhếch mép nở một nụ cười cợt như thể đang được cố ý chế nhạo tôi vậy.

Xem thêm: truyện lục manh tinh

Tôi cũng không hiểu biết nhiều sao khi cơ tôi rất có thể thực hiện rời khỏi dòng sản phẩm hành vi kém cỏi lịch sự cho tới vậy, cho dù trong tâm tôi cảm nhận thấy thiếu thẩm mỹ hổ tuy vậy với phiên bản tính tự thị của tớ tôi không thích chịu đựng thất bại ai cả, tôi hất mặt mày lườm anh tớ một chiếc, tiếp sau đó kéo tư trang nhập chống ăn, tôi lấy một không nhiều trái cây rồi lựa chọn một cái bàn rỗng tuếch ngồi ăn.

Quả thiệt tôi cũng không thích nhằm ý cho tới người con trai khi nãy đâu tuy nhiên song giờ đây anh tớ lại đang tiếp tục ngồi đối lập với tôi, ham muốn ko nhằm ý cũng khó khăn. Anh tớ ngồi ăn một chén bát phở rét ngun ngút, thỉnh phảng phất còn liếc mắt nom tôi, bên trên môi nở một nụ cười cợt ko bao nhiêu thiện cảm.

Cái ánh nhìn của anh ấy tớ khiến cho tôi cảm nhận thấy ko tự do thoải mái 1 chút nào, tôi ăn thiệt thời gian nhanh không còn dĩa trái cây rồi vực dậy tách lên đường nơi khác, tuy nhiên trước lúc lên đường, tôi lén nom lại anh tớ một lượt, anh tớ quả thực cực kỳ không giống với những người dân con trai đang được xuất hiện ở phía trên. Thường những người dân con trai lên đường hạng doanh nhân đều ăn mặt mày cực kỳ gọn gàng, tư thế đĩnh đạc và cực kỳ trang nhã, còn người con trai này thì đem phần bụi bẩn, khác lạ. Anh tớ mang trong mình một cái quần jean phối kết hợp nằm trong áo phông thun white, phía bên ngoài còn đem thêm thắt cái áo sơ-mi, ở anh tớ choàng lên vẻ uy lực, phóng khoáng và mạnh mẽ. Tôi đoán anh tớ ko cần dân văn chống, cũng ko cần người dân có vị thế.

Tôi ko cần là loại người reviews người không giống vị vẻ hiệ tượng, cũng ko cần là loại người hay phải đi chê bai, khinh thường người không giống, tuy nhiên tôi reviews anh tớ như thế là vì căn bệnh nghề nghiệp và công việc tuy nhiên thôi. Tôi đang khiến vận hành chuỗi nhà hàng quán ăn nhà hàng siêu thị phổ biến của mái ấm gia đình, bởi vậy từng vị khách hàng bước đi nhập quán, tôi đều để ý và reviews nhằm đơn giản tiếp đón và xử sự tùy nhập tính cơ hội từng người.

Tôi thở hắt rời khỏi một khá rồi chỉnh lại cái váy đang diện bên trên người, tiếp sau đó vì như thế không thích đụng chạm mặt mày người con trai cơ đồng thời nên tôi kéo vali lên máy cất cánh luôn luôn. Từ Hà Thành cất cánh cho tới Bali thất lạc rộng lớn 6 giờ đồng hồ, toàn cỗ thời hạn cơ tôi giành cho việc ngủ vị từ thời điểm ngày nghe thấy tin yêu anh kết duyên, tôi liên tiếp bị thất lạc ngủ.

Mỗi chuyến nhắm đôi mắt lại, hình bóng anh lại xuất hiện tại nhập tâm trí tôi. Yêu nhau 5 năm, vào một trong những ngày mưa, anh hứa tôi lên đường bữa tối, tiếp sau đó rằng lời nói chia ly với tôi. Tôi đem chút bất thần tuy nhiên nom nhập những cay đắng sở tuy nhiên anh đang được cần chịu đựng, tôi gật đầu đồng ý.

Những năm mon tươi tắn đẹp mắt thời ĐH, nhờ đem anh tuy nhiên cuộc sống đời thường của tôi thêm thắt sắc màu sắc, nhờ của anh ấy tuy nhiên tôi uy lực, thoải mái tự tin và sinh sống chất lượng tốt mặt mày xứ người. Vẫn còn ghi nhớ ngày đầu bước đi cho tới nước Úc xa xôi xôi, tôi chỉ là 1 cô bé xíu nhút nhát, thiếu hụt thoải mái tự tin, anh vẫn luôn luôn lân cận khuyến khích, share và dạy dỗ tôi kể từ những điều nhỏ nhặt nhất. Anh chất lượng tốt với tôi như thế, tôi làm thế nào rất có thể khiến cho anh vì như thế tôi tuy nhiên cay đắng sở, vì như thế tôi tuy nhiên chịu đựng áp lực nặng nề kể từ mái ấm gia đình.

Anh vẫn quên tôi và đang được sẵn sàng sẵn sàng mang đến quan hệ mới nhất, còn tôi thì vẫn cảm nhận thấy nhói lòng khi suy nghĩ cho tới anh. Nhưng tôi tin yêu rằng thời hạn tiếp tục chữa trị lành lặn toàn bộ từng thương tổn, chỉ cần phải có thời hạn thì tôi cũng tiếp tục quên anh thôi và tôi ao ước rằng sau chuyến du ngoạn này, tôi tiếp tục quay về tôi của trong năm mon hạnh phúc.

Đây là chuyến loại nhị tôi cho tới Bali nên tôi không hề cảm nhận thấy ngạc nhiên như lần thứ nhất nữa, đem điều không giống một vị trí là chuyến trước tôi lên đường với dòng sản phẩm Huyền, đứa bạn tri kỷ độc nhất của tôi, còn chuyến này tôi chỉ lên đường đem 1 mình.

Tôi mướn chống bên trên một cái resort ở thân thích rừng, tôi ham muốn được hòa tâm hồn với vạn vật thiên nhiên nhằm tận thưởng một không khí trong sạch và bình yên tĩnh ở điểm phía trên. Những ngày ở Bali tôi nhịn nhường như vẫn gạt bỏ không còn mệt rũ rời và rầu rĩ. Lần thứ nhất cho tới phía trên tôi đã đi được qua không ít vùng không giống nhau nhằm thưởng thức và hương thụ những đồ ăn của những người phiên bản địa, còn chuyến này tôi dành riêng toàn cỗ thời hạn lặn dưới biển sâu nhằm ngắm nhìn và thưởng thức biển ở thiên đàng Bali.

Đánh thay đổi một chiếc tát và để được cho tới điểm phía trên trái khoáy ko tiêu tốn lãng phí 1 chút nào, chuyến du ngoạn đã hỗ trợ trái tim và tâm trí của tôi bay thoát khỏi những điều xấu đi hằng ngày, tôi gần như là vẫn gật đầu gỡ vứt hình hình ảnh của những người cũ ngoài tâm trí và thiệt tâm chúc anh ấy niềm hạnh phúc.

Còn ban đêm sau cùng ở Bali nữa thôi, ngày mai lúc trở về nước Việt Nam, tôi lại cần thay đổi diện với những áp lực nặng nề tuy nhiên mái ấm gia đình áp bỏ trên tôi. Tôi xuống quầy sàn bar của resort nhằm tìm tới rượu, tôi ham muốn tối ni được say sưa nhập men rượu. Đối với những người không giống thời tự khắc tròn trĩnh 18 tuổi hạc là khoảnh tự khắc hạnh phúc, niềm hạnh phúc nhất nhập cuộc sống, còn so với tôi thời tự khắc tròn trĩnh 18 tuổi hạc là thời tự khắc ghi lại những xấu số và tủi nhục nhất. Tôi từ là một cô bé xíu thông thường nghiễm nhiên trở nên tè thư Quý giá, dòng sản phẩm ngôi vị tuy nhiên u tôi tiến công thay đổi lòng tự động trọng và sự trơ trẽn nhằm thay đổi lấy. Kể từ thời điểm ngày ấy, từng chuyến xuất hiện tại tôi đều bị thế gian chỉ trích, coi thường bỉ, cười cợt nhạo và chế nhạo.

Càng trưởng thành và cứng cáp tôi càng dần dần khép bản thân lại, tôi lo ngại va vấp đụng chạm, lo ngại kết kí thác đồng minh. Vì vậy tôi chỉ mất độc nhất một người bạn tri kỷ, càng suy nghĩ tôi lại càng buồn mang đến phiên bản thân thích, tôi tợp cạn ly rượu này cho tới ly rượu không giống, cho tới khi cảm nhận thấy tâm trí choáng ngợp, tôi mới nhất vực dậy tách ngoài sàn bar.

Thế tuy nhiên vì như thế đem khá men nhập người nên đôi bàn chân của tôi đem khá lảo hòn đảo, thêm vào đó độ sáng nhập nhoạng của sàn bar khiến cho tôi suýt chút nữa trượt nhào xuống khu đất, may là mang trong mình một người con trai kể từ đâu chạy cho tới đúng lúc nâng lấy tôi. Dưới vừa đủ sáng lù mù, tôi ko trông thấy rõ ràng được khuôn mặt mày của những người con trai cơ, chỉ cảm biến được rằng vòng đeo tay của những người này vô cùng vững vàng chãi.

Tôi rung lắc đầu thiệt mạnh nhằm lấy lại chút tươi tắn, tôi đẩy tay người con trai cơ thoát khỏi người tôi rồi khẽ lên tiếng:

_ Cảm ơn.

Ở một điểm xa xôi kỳ lạ thế này, người chất lượng tốt, người xấu xí khó khăn tuy nhiên rất có thể phân biệt được, tôi ko biết người con trai này đang xuất hiện ý chất lượng tốt hoặc ý xấu xí với tôi, tuy nhiên anh tớ luôn luôn bám theo đàng sau tôi, còn ngỏ lời nói ham muốn gom đỡ:

_ Có vẻ như cô vẫn say rồi, nhằm tôi fake cô về chống nhé?

Tôi chếnh choáng rằng nhập men say:

_ Không cần thiết đâu….

Nghe thấy tôi rằng vậy, anh tớ không hề ý muốn bám bám theo tôi nữa, anh tớ dỡ cái áo khoác bên ngoài của tớ đem lên trên người tôi rồi bảo nhỏ nhập tai tôi:

_ Nhớ lưu giữ rét khung hình, chớ nhằm bị chói.

Lời rằng và hành vi tràn quan hoài của anh ấy tớ khiến cho tôi vô nằm trong bất thần, tôi cù mặt mày lại để xem rõ ràng khuôn mặt mày người con trai này một đợt nữa tuy nhiên anh tớ vẫn xoay người loại bỏ đi, tôi chỉ từ thấy được bóng sống lưng cao lớn trực tiếp tắp của anh ấy tớ. Tôi thiết suy nghĩ bên trên đời này vẫn còn tồn tại người con trai ấm cúng và chất lượng tốt bụng cho tới thế hoặc sao???

Tôi khẽ mỉm cười cợt, hóa rời khỏi là vì tôi suy nghĩ nhiều quá tuyệt vời rồi, người con trai cơ đúng là đem ý chất lượng tốt ham muốn trợ giúp tôi tuy nhiên thôi. Rời ngoài sàn bar, tôi nỗ lực lết về chống của tớ, men rượu dần dần thâm nhập nhập khung hình, tâm trí tôi vảng vất, đắm đuối đắm đuối, hai con mắt trĩu nặng không hề trông thấy rõ ràng số chống. Lúc cơ có lẽ rằng tôi đã đi được bám theo cảm tính, và tôi ko ngờ rằng, một tối buông thả phiên bản thân thích vẫn khiến cho tôi cần trả một chiếc giá bán cực kỳ vướng.

Xem thêm: thấy mùa xuân

Một tối thức dậy ở 1 căn chống trọn vẹn xa xôi kỳ lạ, bên trên người ko một miếng vải vóc bao phủ thân thích, không những thế nữa tôi còn đang được ở trong tầm tay của một người con trai, tuy nhiên người này tôi cảm nhận thấy đem chút quen thuộc, sau khoản thời gian lục lại trí ghi nhớ, tôi mới nhất xem sét người này tôi từng bắt gặp qua loa một chuyến, tôi khó chịu bạo dạn giẫm anh tớ xuống chóng rồi hét lên:

_ Tại sao lại là anh?

Đọc Truyện