rể quý trời cho chương 128

Hứa Bích Hoài ko suy nghĩ cho tới là Tống Huyền Khanh lại sử dụng việc đoạn tuyệt mối liên hệ nhằm uy hiếp cô, trong khi tức thời ngay tắp lự ko biết cần thực hiện thế nào.

Lúc này Lâm Thanh Diện cho tới ở kề bên của Hứa Bích Hoài, ngỏ mồm nói: “Đi thôi, ngày mai anh lên đường cùng theo với em.”

Bạn đang xem: rể quý trời cho chương 128

Đương nhiên là Lâm Thanh Diện nắm rõ căn nhà ý của Cổ Diệc Thành, tuy nhiên nhưng mà nếu mà ko nhằm ý cho tới loại người này thì anh tớ tiếp tục càng cho tới nhiều chuyện nguy hiểm rộng lớn, thẳng cho tới bại liệt nhằm anh tớ bị tiêu diệt mất mặt tâm trí này.

“Đúng vậy bại liệt đàn bà, con cái nom coi, Lâm Thanh Diện đã và đang rằng cho tới con cái lên đường rồi, con cái cứ lên đường một đợt lên đường.” Tống Huyền Khanh nhanh gọn ngỏ mồm rằng.

Bà tớ cũng không phải lo ngại lắng Lâm Thanh Diện sở hữu lên đường thì tiếp tục tác động cho tới việc cải cách và phát triển mối liên hệ của Hứa Bích Hoài và Cổ Diệc Thành.

Bà tớ thấy Lâm Thanh Diện theo đuổi cho tới này còn hoàn toàn có thể ngỏ đem tầm đôi mắt nhận ra cỗ dạng của những người dân sở hữu chi phí chân chủ yếu, đến thời điểm bại liệt anh trí tuệ được sự thua thiệt thông thường của tớ, ko chừng tiếp tục tự động bản thân rời quăng quật Hứa Bích Hoài.

Hứa Bích Hoài sở hữu chút trở ngại, tuy nhiên nhưng mà thấy Lâm Thanh Diện rằng lên đường cùng theo với cô, trong trái tim của cô ý cũng ko ngại đồ vật gi nữa.

Cô cũng nắm rõ, nếu mà ko lên đường thì Cổ Diệc Thành chắc chắn là sẽ vẫn cho tới nhằm nhiều chuyện cô, ko vì chưng thẳng đi làm việc rõ rệt cùng theo với Cổ Diệc Thành.

“Vậy cũng khá được thôi, sở hữu điều chớ kỳ vọng con cái sẽ sở hữu bất kể quan hệ nào là với cậu gia chủ bọn họ Cổ này, đời này của con cái chỉ đồng ý 1 mình Lâm Thanh Diện.” Hứa Bích Hoài ngỏ mồm rằng.

Tống Huyền Khanh chẳng thèm nhằm ý, suy nghĩ thì thầm hóng đến thời điểm con cái nhận ra được cuộc sống thường ngày của người dân có chi phí thì con cái sẽ không còn suy nghĩ như thế nữa.

Mà Lâm Thanh Diện thì cảm nhận thấy cực kỳ quá bất ngờ, thời điểm hôm nay Hứa Bích Hoài còn rằng là mặc dầu bản thân sở hữu rời lên đường thì cô cũng tiếp tục sống và làm việc cho thiệt chất lượng, tạo cho Lâm Thanh Diện cảm nhận thấy Hứa Bích Hoài cũng ko quan tâm bản thân.

Có điều là lúc này nghe thấy lời nói rằng này của Hứa Bích Hoài, anh đùng một phát cảm nhận thấy là vì bản thân tâm trí rất nhiều.

Nếu như Hứa Bích Hoài thiệt sự ko quan hoài cho tới bản thân thì sao khi bại liệt cô hoàn toàn có thể xông cho tới ngăn ở trước mặt mũi của tớ.

Lâm Thanh Diện sung sướng mỉm mỉm cười, Hứa Bích Hoài tiếp tục quan hoài cho tới bản thân vậy rồi, vậy thì tôi cũng không nhất thiết phải rời ngoài Hồng Thành nữa.

Buổi tối chuẩn bị lên đường ngủ, Lục Thiên Điệp lại gửi cho tới Lâm Thanh Diện một chiếc lời nhắn, căn vặn anh đang khiến đồ vật gi.

Lâm Thanh Diện ghi nhớ cho tới Lục Thiên Điệp cố ý chụp tấm hình bại liệt thì tiếp tục cảm nhận thấy tương đối hiện tượng đau đầu, anh cảm nhận thấy bản thân rất cần được thám thính thời hạn nhằm phân tích với Lục Thiên Điệp.

Anh cũng ko vấn đáp lại lời nhắn của Lục Thiên Điệp, tắt điện thoại cảm ứng thông minh rồi tiếp sau đó lên đường ngủ ngay lập tức.

Mà ở mặt mũi bại liệt điện thoại cảm ứng thông minh, Lục Thiên Điệp nhận ra Lâm Thanh Diện một hồi lâu tuy nhiên cũng ko vấn đáp lại lời nhắn của cô ý tớ, trong trái tim cảm nhận thấy cực kỳ tủi thân thiết, 1 mình ngồi phía trên ghế sofa khóc thút thít.

Chạng vạng tối ngày ngày tiếp theo, Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài bên nhau lên đường thoát khỏi biệt thự nghỉ dưỡng, Tống Huyền Khanh còn không ngừng nghỉ dặn dò chắc chắn cần lưu giữ gìn quan hệ với cậu gia chủ bọn họ Cổ.

Lâm Thanh Diện tài xế chở Hứa Bích Hoài vào quán bar Vân Cốc phổ biến nhất ở Hồng Thành, trước cửa ngõ sàn bar tiếp tục sở hữu rất nhiều xe cộ quý phái ngừng ở bại liệt, con xe này của Lâm Thanh Diện nom có vẻ như cũng ko hấp dẫn lắm.

Hai người bọn họ bước xuống kể từ bên trên xe cộ, Hứa Bích Hoài nom Lâm Thanh Diện một ít, ngỏ mồm nói: “Chờ một thời gian nữa cho tới dù là xẩy ra đồ vật gi thì anh cũng tránh việc xúc động, đạt được hoặc không?”

Lâm Thanh Diện mỉm cười nhoẻn ngỏ mồm nói: “Yên tâm lên đường, anh sẽ không còn thực hiện chuyện gì tuy nhiên ko kiểm soát được đâu.”

Hai người bọn họ bên nhau lên đường nhập vào sàn bar, thời điểm hôm nay Cổ Diệc Thành tiếp tục bao không còn toàn cỗ sàn bar, chỉ mất những người dân đem theo đuổi thư chào mới nhất sở hữu tư cơ hội lên đường nhập.

Hai người bọn họ vừa vặn mới nhất tiếp cận cổng thì ngay tắp lự nhận ra một bóng hình không xa lạ.

Hứa Trai Hiệp.

Hứa Trai Hiệp cũng nhận ra nhì người bọn họ, ngay tắp lự mỉm cười rét tiếp cận.

Hôm ni anh tớ sẽ có được thư chào của cậu Cổ chào anh tớ vào quán bar Vân Cốc nhập cuộc tiệc rượu.

Trước bại liệt Hứa Trai Hiệp tiếp tục suy nghĩ đầy đủ cơ hội ham muốn quen thuộc biết với Cổ Diệc Thành, thành quả người tớ căn phiên bản cũng ko coi anh tớ đi ra gì, chỉ mất Khi bắt gặp cần phiền toái gì hoặc là cần phải có người thao tác thì mới có thể hoàn toàn có thể gọi anh tớ.

Lần này Cổ Diệc Thành dữ thế chủ động chào anh tớ tạo cho anh tớ cảm nhận thấy mừng rỡ, mặc dù sao thì lúc này vị thế của anh ấy tớ ở trong nhà bọn họ Hứa tiếp tục chuẩn bị ko theo kịp Hứa Bích Hoài rồi, nếu mà thời điểm hiện nay hoàn toàn có thể quen thuộc biết với Cổ Diệc Thành, Hứa Mạn Tranh chắc chắn là tiếp tục nối tiếp quan tâm anh tớ.

Chỉ là anh tớ ko ngờ cho tới hoàn toàn có thể bắt gặp cần Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài ở trên đây, anh tớ cảm nhận thấy buổi tiệc của cậu gia chủ bọn họ Cổ, nhì người bọn họ chắc chắn là không tồn tại tư cơ hội nhập cuộc, có lẽ rằng là trùng khớp xuất hiện nay ở vị trí này, vì thế ham muốn cho tới chế nhạo vài ba câu.

“Sao nhì người những người dân lại cho tới trên đây vậy, những người dân sở hữu biết thời điểm hôm nay điểm này đã và đang được cậu Cổ bao không còn rồi à, tôi khuyên răn những người dân vẫn nên nhanh gọn cút ngoài khu vực này lên đường, rời cho tới hóng một thời gian nữa bị cậu Cổ cho tất cả những người xua đuổi lên đường.” Hứa Trai Hiệp đắc ý rằng.

“Chúng tôi cho tới trên đây nhằm nhập cuộc tiệc.” Hứa Bích Hoài nhíu mi nom Hứa Trai Hiệp.

“Các người cho tới trên đây nhằm nhập cuộc buổi tiệc? Đừng sở hữu rằng đùa, ham muốn nhập cuộc tiệc ở vị trí này thì chắc chắn cần sở hữu thư chào, chị nhận định rằng chị là ai hả? Lần này cậu Cổ toàn chào những cậu căn nhà cô căn nhà của những doanh nghiệp lớn gia tộc rộng lớn, chị sở hữu tư cơ hội gì tuy nhiên nhập cuộc tiệc rượu như vậy này, huống hồ nước gì chị còn dẫn theo đuổi cái thương hiệu truất phế vật Lâm Thanh Diện này nữa.” Hứa Trai Hiệp ko tin tưởng rằng.

Hứa Bích Hoài không thích nối tiếp thảo luận cùng theo với Hứa Trai Hiệp, con quay người rằng với Lâm Thanh Diện: “Chúng tớ lên đường nhập thôi.”

Lâm Thanh Diện gật đầu, nhì người bọn họ bên nhau trở về phía cửa ngõ.

Hứa Trai Hiệp mỉm cười rét ở trong trái tim, ham muốn nom coi nhì người bọn họ không tồn tại thư chào thì cần lên đường nhập thế nào, nếu mà xông nhập buổi tiệc của cậu gia chủ bọn họ Cổ, nhì người bọn họ chắc chắn là tiếp tục không tồn tại kết viên chất lượng.

Hứa Bích Hoài tiếp cận cửa ngõ, sở hữu nhì người nam nhi cao đồ sộ mạnh bạo ngăn cô cùng theo với Lâm Thanh Diện lại, thời điểm hiện nay cô lấy một lá thư mời kể từ vào bên trong túi của tớ đi ra rồi mang đi qua quýt.

Hai người nam nhi mạnh bạo bại liệt nhận ra thư chào, thái phỏng ngay tắp lự trở thành kính cẩn, khom người chào Hứa Bích Hoài và Lâm Thanh Diện lên đường nhập.

Hứa Trai Hiệp ngay tắp lự trợn tròn xoe đôi mắt, ko ngờ cho tới Hứa Bích Hoài thiệt sự sở hữu thư chào.

Anh tớ xua đuổi theo đuổi sát, lấy thư chào của tớ đi ra đem tới nhì người nam nhi bại liệt.

Hai người nam nhi mạnh bạo không tồn tại biểu cảm gì, ngỏ mồm nói: “Đi nhập lên đường.”

Trong lòng của Hứa Trai Hiệp ngay tắp lự ko phục, lên tiếng: “Tại sao khi nãy lại cúi đầu khom sườn lưng với nhì người bại liệt, tại vì sao thái phỏng so với tôi là thông thường như vậy?”

Hai người nam nhi đồ sộ rộng lớn liếc đôi mắt nom nhau, đều nở nụ mỉm cười.

“Thư chào mà mỗi khi nãy người tớ lôi ra đó là loại thời thượng nhất, thư chào này của anh ấy đó là loại thấp nhất, đương nhiên ko thể nào là sẽ có được sự đãi ngộ tương tự như với những người tớ rồi.” Có một đứa ở nhập bại liệt vấn đáp lại.

Xem thêm: yêu một kẻ ngốc tiểu thuyết

Hai người bọn họ đều là kẻ của Cổ Diệc Thành, thông thường cũng tương đối kiêu ngạo, so với con em của mình của những gia tộc bọn họ cũng ko nhằm nhập vào đôi mắt.

Hứa Trai Hiệp ngay tắp lự trố đôi mắt, ko ngờ cho tới Hứa Bích Hoài không chỉ có sở hữu thư chào, không dừng lại ở đó còn là một loại thời thượng nhất, tính năng này tạo cho trong trái tim của anh ấy tớ cảm nhận thấy ko phục.

Anh tớ híp đôi mắt nom Hứa Bích Hoài và Lâm Thanh Diện một ít, suy nghĩ thì thầm thư chào này của mình chắc chắn ko cần là Cổ Diệc Thành đem, ko chừng là bọn họ trộm được.

Dù sao thì anh tớ là kẻ quá nối tiếp trong phòng bọn họ Hứa, vì thế sở hữu tư cơ hội sẽ có được chào, tuy nhiên Hứa Bích Hoài ở trong nhà bọn họ Hứa cũng chẳng cần là loại thá gì, Lâm Thanh Diện càng là một trong truất phế vật, làm thế nào hoàn toàn có thể sở hữu thư chào được.

Cho nên, anh tớ thẳng tăng trưởng ngăn nhì người Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài lại.

“Thư chào này của những mỉm cười là trộm được sở hữu trúng không? Hứa Bích Hoài, thiệt ko ngờ cho tới chỉ vì như thế ham muốn quen thuộc biết với cậu Cổ, thậm chí còn trong cả loại chuyện này cũng thực hiện được, chị ghen ghét tôi sẽ có được thư chào của cậu Cổ, ngại là tôi với cậu Cổ sau thời điểm quen thuộc biết cùng nhau thì tiếp tục uy hiếp chị, vì thế chị mới nhất thực hiện đi ra chuyện như vậy này còn có trúng không?” Hứa Trai Hiệp rằng năng hùng hồn chan chứa lý lẽ.

Hứa Bích Hoài sử dụng ánh nhìn như thể nom một thương hiệu ngốc tuy nhiên nom Hứa Trai Hiệp, ngỏ mồm nói: “Cậu chớ sở hữu ăn rằng lộn xộn ở trên đây được hay là không hả? Nếu như ko cần tự u tôi cần tôi cho tới buổi tiệc này, cậu nhận định rằng tôi sẽ tới à.”

Hứa Trai Hiệp nhếch mồm, lên giờ đồng hồ nói: “Thôi chớ sở hữu vờ vịt ở vị trí này nữa, còn rằng là u của chị ấy nghiền buộc chị cho tới trên đây, ai tuy nhiên ko biết căn nhà bọn họ Cổ ở Hồng Thành đó là gia tộc lớn số 1, chỉ ngại là chị chạy cho tới trên đây xu nịnh bại liệt, chị ko cảm nhận thấy là trong cả một ít chuyên môn rằng láo tuy nhiên chị cũng không tồn tại à?”

Hứa Bích Hoài cau mi, ko ngờ cho tới mạch óc của Hứa Trai Hiệp lại như vậy, vậy nó cũng hoàn toàn có thể khiến cho anh tớ bảo rằng bản thân tự động rằng láo.

“Tôi khuyên răn chị vẫn nên giành giật thủ thời hạn tuy nhiên dẫn Lâm Thanh Diện cút ra phía bên ngoài lên đường, còn nếu như không hóng một thời gian nữa bị cậu Cổ phân phát hiện nay nhì người trộm thư chào cho tới trên đây, chắc chắn là sẽ không còn thả cho những người đâu. Các người rủi ro thì cũng không tồn tại gì, cậu Cổ chính vì những người dân tuy nhiên sở hữu trở nên con kiến so với tôi, vậy thì những người dân đó là tội nhân trong phòng bọn họ Hứa.” Hứa Trai Hiệp ngỏ mồm rằng.

Hứa Bích Hoài im re không thích phản xạ lại Hứa Trai Hiệp, tóm lấy tay Lâm Thanh Diện trở về phần bên trước, Hứa Trai Hiệp ngăn ở trước mặt mũi của nhì người bọn họ, đó là ko cho tới trải qua.

Lúc này ở cơ hội bại liệt ko xa thẳm sở hữu bao nhiêu người lên đường tớ,i người đón đầu đó là Cổ Diệc Thành.

“Có chuyện gì xẩy ra vậy?” Cổ Diệc Thành lên giờ đồng hồ căn vặn một câu.

Hứa Trai Hiệp thấy Cổ Diệc Thành tiếp cận, ngay tắp lự mỉm mỉm cười lấy lòng, ngỏ mồm nói: “Anh Cổ, ở trên đây sở hữu nhì người trộm thư chào cho tới, tôi ngăn ngừa bọn họ thay cho cho tới anh. Cho mặc dù là bọn họ cũng chính là người thân bọn họ Hứa của tôi, sở hữu điều anh Cổ không nhất thiết phải nể mặt mũi đâu, cứ xử lý theo đuổi quy ấn định là được rồi.”

Anh tớ cảm nhận thấy chỉ việc anh tớ phủi sạch sẽ mối liên hệ với Hứa Bích Hoài và Lâm Thanh Diện, ko chừng Cổ Diệc Thành tiếp tục biểu dương anh tớ ko dung túng cho tất cả những người căn nhà, ngược lại tiếp tục vệ sinh đôi mắt tuy nhiên nom so với anh tớ.

Cổ Diệc Thành quan sát về phía Hứa Bích Hoài và Lâm Thanh Diện, bên trên mặt mũi ngay tắp lự lòi ra một biểu cảm cuồng nộ.

Hứa Trai Hiệp nhận định rằng Cổ Diệc Thành ham muốn nổi nóng với nhì người bọn họ, bên trên mặt mũi lòi ra một biểu cảm mỉm cười bên trên nỗi nhức của những người không giống.

Đúng thời điểm hiện nay, Cổ Diệc Thành đùng một phát giơ tay lên thẳng tát một bạt tay lên bên trên mặt mũi của Hứa Trai Hiệp, ngỏ mồm mắng: “Con u nó chứ, Hứa Bích Hoài là khách quý đến chơi nhà ngày thời điểm hôm nay của tôi, tôi chào cậu cho tới trên đây đó là nể mặt mũi cô ấy, vậy tuy nhiên cậu cũng dám rằng thư chào của cô ý ấy là vì trộm được, cậu ham muốn bị tiêu diệt sở hữu trúng không?”

Hứa Trai Hiệp ngay tắp lự trợn tròn xoe đôi mắt, sở hữu thực hiện như vậy nào thì cũng ko suy nghĩ cho tới Hứa Bích Hoài lại thiệt sự được Cổ Diệc Thành chào cho tới.

Hơn nữa anh tớ cũng chính vì mặt mũi mũi của Hứa Bích Hoài nên vừa mới được chào, không lẽ là Hứa Bích Hoài và Cổ Diệc Thành tiếp tục sở hữu nguyệt lão quan tiền chất lượng đẹp nhất với nhau?

Anh tớ nhanh gọn khom người rằng xin xỏ lỗi với Cổ Diệc Thành, từng khuôn mặt mũi đều là biểu cảm ăn năn hận.

Cổ Diệc Thành tiếp cận trước mặt mũi của Hứa Bích Hoài, ngỏ mồm hỏi: “Cô chẳng sao bại liệt chứ, nếu mà cô không thích nhận ra cậu tớ thì tôi hoàn toàn có thể kêu người xua đuổi cậu tớ rời khỏi ngoài.”

“Không cần thiết đâu.” Hứa Bích Hoài rằng.

Cổ Diệc Thành nhẹ dịu gật đầu, dẫn theo đuổi Hứa Bích Hoài lên đường nhập phía bên trong, từ trên đầu cho tới cuối đều ko thèm nom Lâm Thanh Diện một ít.

Hứa Trai Hiệp che mặt mũi bản thân, nhanh gọn theo đuổi nhập, anh tớ nom bóng sườn lưng của Hứa Bích Hoài và Cổ Diệc Thành, suy nghĩ thăm hỏi chắc chắn là Hứa Bích Hoài này là con cái nhỏ nhằm tiện tiếp tục hấp dẫn Cổ Diệc Thành, còn nếu như không thì sao Cổ Diệc Thành hoàn toàn có thể ăn ở với cô chất lượng như thế.

Anh tớ nom Lâm Thanh Diện theo đuổi ở kề bên, một cỗ dạng không tồn tại gì tương quan cho tới bản thân, ngay tắp lự châm biếm Lâm Thanh Diện bị cắm sừng rồi tuy nhiên cũng không đủ can đảm lên giờ đồng hồ, thiệt sự là loại vứt đi.

Trong lòng của anh ấy tớ cũng chỉ hoàn toàn có thể tìm kiếm ra chút cân đối phía trên người của Lâm Thanh Diện, mặc dù sao Hứa Bích Hoài tiếp tục sở hữu Cổ Diệc Thành đảm bảo, thực hiện thế nào lên đường nữa thì anh tớ cũng không đủ can đảm sinh chuyện.

Ở phía bên trong sàn bar tiếp tục sở hữu rất nhiều người, toàn bộ đều là những cậu căn nhà cô gia chủ nhiều tự Cổ Diệc Thành chào cho tới, một đám người này đều coi Cổ Diệc Thành tương tự như là thiên lôi sai đâu thực hiện bại liệt, không ngừng nghỉ cho tới mách bảo thích nghi.

Cổ Diệc Thành dẫn Hứa Bích Hoài cho tới một chiếc ghế lâu năm, kêu Hứa Bích Hoài ngồi xuống, rồi tiếp sau đó tôi cũng ngồi xuống ở kề bên.

Lúc này anh tớ mới nhất nom Lâm Thanh Diện một ít, nhì đôi mắt xoay gửi lòng vòng, mỉm cười nói: “Ồ, trên đây ko cần là cái thương hiệu truất phế vật Lâm Thanh Diện ư? Cảm giác tồn bên trên của anh ấy cũng thiệt sự quá thấp rồi, khi nãy cũng không tồn tại nhận ra anh ở trên đây, không tồn tại sẵn sàng số ghế cho tới anh, anh cứ tự động coi lên đường.”

Anh tớ suy nghĩ sử dụng phương pháp này hoàn toàn có thể khiến cho Lâm Thanh Diện biết khó khăn tuy nhiên lùi, tự động bản thân ngoan ngoãn ngoãn cút ra phía bên ngoài.

“Tôi đứng đó là được rồi.” Lâm Thanh Diện hững hờ lên giờ đồng hồ.

Hôm ni anh cho tới đó là nhằm đảm bảo Hứa Bích Hoài, sở hữu ngồi hay là không cũng ko cần thiết.

Cổ Diệc Thành nhận ra Lâm Thanh Diện vậy và lại hoàn toàn có thể Chịu đựng đựng như vậy, trong trái tim mắng anh thấp thông thường, khó khăn trách cứ toàn bộ quý khách đều rằng anh là truất phế vật.

“Vậy thì anh cứ đứng ở bại liệt lên đường, anh sở hữu thấy loại người đồ sộ rộng lớn cao nhì mét đang được đứng ở đằng bại liệt hoặc không? Đó đó là vệ sĩ ở trên đây, thương hiệu là Man Ngưu, hóng một thời gian nữa anh chớ thực hiện cho tới cậu tớ tưởng rằng anh đó là rác rưởi rưởi tuy nhiên ném ra phía bên ngoài là được rồi.” Cổ Diệc Thành mỉm cười rằng.

Lâm Thanh Diện xoay đầu nom thông thoáng qua quýt, phân phát hiện nay ở cơ hội bại liệt ko xa thẳm quả tình sở hữu một người đồ sộ cao tầm nhì mét, tương tự như là ngọn núi nhỏ đứng ở điểm bại liệt, hung hãn vô nằm trong.

“Chỉ có vẻ như hình thức thôi, ko xứng đáng nhằm nhắc cho tới.” Lâm Thanh Diện hững hờ ngỏ mồm rằng.

Cổ Diệc Thành mỉm cười ha ha, tiềm năng của cái thương hiệu Man Ngưu này mạnh rộng lớn thật nhiều đối với La Nghĩa, vậy tuy nhiên Lâm Thanh Diện lại rằng như thế, quả tình nói điêu quá tuyệt vời rồi.

Mấy người ngồi phía trên ghế đều khinh thường thông thường nom Lâm Thanh Diện vài ba đợt, cũng đều thấy anh đang được rằng đem, vì như thế nhằm lấy lòng Cổ Diệc Thành vì thế cũng cười chê Lâm Thanh Diện vài ba câu.

Hứa Bích Hoài cau mi, cô biết là Lâm Thanh Diện thấu hiểu ngày thời điểm hôm nay cho tới trên đây kiên cố cần đương đầu với việc trào phúng như thế, tuy nhiên nhưng mà anh vẫn theo đuổi bản thân cho tới trên đây, chuyện này tạo cho cô không tồn tại cơ hội nào là ko cảm động được.

Xem thêm: list truyện trọng sinh

Cho nên cô cần chính thức thám thính thời cơ lý giải rõ rệt với Cổ Diệc Thành, tiếp sau đó ngay tắp lự dẫn Lâm Thanh Diện lên đường ngoài.

Một đám người tợp rượu cùng theo với nhau, Cổ Diệc Thành lấy đầy đủ loại nguyên nhân nhằm Hứa Bích Hoài tợp rượu, Hứa Bích Hoài vạn bất đắc dĩ cũng chỉ hoàn toàn có thể tợp nhì ly.

Lúc này Cổ Diệc Thành ngồi xuống ở ở kề bên của Hứa Trai Hiệp, cả mặt mũi đều là nụ mỉm cười xấu xa xa: “Cho cậu một trọng trách, nếu như hoàn toàn có thể triển khai xong thì tôi sẽ không còn so đọ chuyện khi nãy với cậu nữa.”