rể quý trời cho chương 164

Sau Khi ông căn nhà chống game và những thương hiệu côn vật bại liệt nghe được lời nói rằng của Trần Tài Anh thì tức thì mỉm cười lớn, sắc mặt mũi giễu cợt.

"Tôi ko tưởng lầm đấy chứ? Cậu rằng ông mập này là vua tấn công bạc? Nếu anh tớ là vua bài bạc vậy ông phía trên đó là thần bài bác rồi." Ông căn nhà chống game mỉm cười lớn rằng.

Bạn đang xem: rể quý trời cho chương 164

"Thời buổi này đích là người nào thì cũng dám tự động đề chức cho chính bản thân, trước mặt mũi ông căn nhà của bọn tao mà còn phải dám xưng là vua bài bạc."

"Ông căn nhà, theo đòi em thấy thì chúng ta cho tới quấy rối bại liệt, rõ nét không thích lấy chi phí, em suy nghĩ tất cả chúng ta nên giáo dục chúng ta một trận, nhằm chúng ta rứa chi phí rời khỏi là kết thúc chuyện."

Ông căn nhà chống game nhìn ông mập chằm chằm, đùa bỡn nói: “Tao lại mong muốn coi vị vua bài bạc này làm thế nào thắng được chi phí kể từ điểm tao, nhằm chúng ta lên."

Ông mập rét mướt lùng nhìn ông căn nhà chống trò nghịch tặc, phen này cũng ko khích động nhưng mà rằng một cậu: “Chờ vỡ nợ chuồn."

Trần Tài Anh và ông mập bèn tăng trưởng lầu.

Tống Uy phiền lòng rời khỏi mặt mũi theo đòi sau sườn lưng nhì người bọn họ, vô đầu suy nghĩ tại vì sao Lâm Thanh Diện lại ko xứng đáng tin tưởng thế, thăm dò nhì người cho tới lại vẫn mong muốn lên lầu tấn công bạc.

"Hai anh à, coi như tôi cầu nài nhì anh đấy, điểm này của chúng ta mod tởm lắm, nhì anh nhưng mà tấn công cuộc tiếp tục càng thua thiệt nhiều hơn nữa thôi."

"Để cậu theo đòi thì cậu cứ theo đòi thôi, rằng nhiều thế thực hiện gì? Nếu ko tự động cậu lôi ra sáu tỷ nhé?" Ông mập trợn đôi mắt nhìn Tống Uy.

Tống Uy tức thì trở thành tử tế.

Ba người chuồn một vòng ở lầu nhì của sòng bạc, Trần Tài Anh chuồn thay đổi phụ vương trăm ngàn chi phí chip đem mang lại ông mập.

Tống Uy trông thấy phụ vương trăm ngàn chi phí chip bại liệt kết thúc thì trong thâm tâm mong muốn rằng chửi tức thì u nó, nhì anh đó là thần tiên đấy à, mong muốn phụ thuộc phụ vương trăm ngàn nhằm thắng cho tới Khi sòng bạc người tớ vỡ nợ ư?

Đây là đang được mơ đấy à?

Người theo đòi dõi phụ vương người Trần Tài Anh trông thấy cảnh này thì tức thì chạy cho tới chống game report mang lại ông căn nhà.

Ông căn nhà chống game nghe kết thúc thì mỉm cười lớn, ôm bụng mỉm cười suýt ko vực lên nổi.

"Ôi u ơi, khôi hài bị tiêu diệt thôi, mong muốn phụ thuộc phụ vương trăm ngàn nhằm thắng đến thời điểm sòng bạc này của tất cả chúng ta vỡ nợ, nhì thương hiệu bại liệt cho tới thực hiện trò hề đấy à."

"Ông căn nhà, vậy bọn em với cần thiết theo đòi dõi chúng ta nữa không?"

"Không cần thiết, bọn ngươi xuống lầu ngóng chuồn, chỉ việc chúng ta ko thoát ra khỏi cửa ngõ chống game là được. Muốn phụ thuộc phụ vương trăm ngàn nhằm tấn công bạc ở điểm này thực sự mơ thân thiện buổi ngày, chúng ta chắc chắn là đang được suy nghĩ cơ hội kéo dãn thời hạn. Hôm ni nếu như chúng ta ko lấy chi phí rời khỏi mang lại tao thì kéo dãn thời hạn thế này chuồn nữa cũng ăn hại thôi!"

Nói kết thúc, ông căn nhà chống game thăm dò một điểm nghỉ dưỡng.

Khoảng chừng một giờ đồng hồ sau, đám côn vật của chống game choáng choàng hấp tấp vàng chạy cho tới điểm của ông căn nhà phòng giải trí game.

"Ông căn nhà, nguy cấp rồi, với chuyện rồi." Côn vật rằng.

"Có chuyện gì? Ba thương hiệu bại liệt chạy à?" Ông căn nhà chống game căn vặn.

"Này thì ko cần, đơn thuần sòng bạc của tất cả chúng ta... Ông căn nhà tự động coi xem chuồn." Côn vật hoảng hồn ông căn nhà chống game khó chịu với bản thân nên ko thổ lộ.

Ông căn nhà chống game sinh nghi hoặc rời khỏi mặt mũi, vực lên trở về phía sòng bạc.

Lúc này toàn bộ quý khách vô sòng bạc đều vây xung quanh một chiếc bàn, vây xung quanh phụ vương người Trần Tài Anh, Ông mập và Tống Uy.

Sắc mặt mũi của nhân viên cấp dưới công tác làm việc của sòng bạc vô cùng phức tạp, nhìn qua chuyện như gặp gỡ quỷ.

"Lợi hoảng hồn quá! Đây là phen thứ nhất nhưng mà tôi thấy thắng được rất nhiều vậy bại liệt."

"Mẹ ơi, phía trên đó là vua bài bạc vô truyền thuyết bại liệt, đỉnh thiệt sự."

"Nếu trận này nhưng mà thắng nữa, hoảng hồn rằng sòng bạc cũng cần vỡ nợ thôi."

...

Tống Uy đứng lân cận Ông mập, đang được không phải lo ngại lắng như trước đó nữa, lúc này anh tớ vô cùng hởn hở, vẻ mặt mũi hâm mộ nhìn ông mập chằm chằm.

"Anh mập à, anh đỉnh thế, ko ngờ anh rể em lại quen thuộc biết một người lợi hoảng hồn như anh bại liệt. Lúc bại liệt em còn nghi ngại, lúc này cho dù anh rằng anh rất có thể thắng cả Hồng Thành thì em cũng tin tưởng." Tống Uy mỉm cười.

"Khiêm tốn tí chuồn, chuyện nhỏ thôi." Ông mập đắc ý rằng.

"Mau lật bài bác chuồn, chớ kỳ kèo chứ." Tống Uy nhìn nhân viên cấp dưới công tác làm việc rồi rằng.

Nhân viên công tác làm việc bại liệt đành cần lật bài bác, Tống Uy tức thì ngỏ mồm hét lên: “Thắng! Lại thắng rồi! Lần này tất cả chúng ta lời nói lớn rồi!"

Mọi người xung xung quanh đều hâm tế bào nhìn phụ vương người Tống Uy, quá nhiều người còn vỗ tay.

Lúc này ông căn nhà chống game tiếp cận, cho tới mặt mũi nhân viên cấp dưới công tác làm việc bại liệt, nghi ngại nhìn Tống Uy rồi nói: “Thắng với phen thôi, cậu phấn khích gì chứ? Cậu còn nợ tôi sáu tỷ đấy."

Tống Uy mỉm cười haha, nói: “Bây giờ tôi ko nợ chi phí ông, nhưng mà là ông nợ chi phí công ty chúng tôi, ông ngóng vỡ nợ chuồn thôi!"

Ông căn nhà chống game sửng nóng bức, rồi quay đầu sang một bên nhìn nhân viên cấp dưới công tác làm việc và hỏi: “Bọn bọn họ thắng từng nào chi phí rồi?"

"Chín... Chín..." Nhân viên công tác làm việc ngắc ngứ rằng.

"Chín tỷ?" Trong lòng ông căn nhà chống game vô cùng kinh ngạc, ko ngờ chúng ta thắng được rất nhiều thế.

"Chín mươi tỷ." Nhân viên công tác làm việc rằng.

Xem thêm: truyện mau xuyên

"Gì cơ?" Ông căn nhà chống game tức thì nở rộ, khuôn mặt khó khăn nhưng mà tin tưởng nổi nhìn ông mập, hỏi: “Bọn bọn họ thắng chín mươi tỷ? Cậu ko rằng đùa chứ?"

Nhân viên công tác làm việc khó khăn xử gật đầu.

Ông căn nhà chống game như chuẩn bị ngất xỉu, sòng bạc này của ông tớ ko rộng lớn, chín mươi tỷ đang được gấp hai toàn cỗ gia sản của ông tớ rồi.

"Trừ chuồn sáu tỷ tôi nợ ông, ông chỉ việc đem công ty chúng tôi tám mươi tư tỷ là được, thời gian nhanh chuồn lấy chi phí chuồn, công ty chúng tôi còn ngóng về căn nhà ngủ phía trên." Tống Uy mỉm cười.

Ông căn nhà chống game hòn đảo đôi mắt, tàn tệ nhìn phụ vương người chúng ta, rét mướt lùng nói: “Muốn lấy chi phí kể từ điểm tao ư, không tồn tại cửa ngõ đâu!"

"Bắt chúng ta lại mang lại tao!" Ông tớ rời khỏi hiệu vì thế đôi mắt với những thương hiệu côn vật bại liệt.

Người xung xung quanh thấy vậy, biết chuyện ko hoặc bèn tức thì chạy rời khỏi.

Những thương hiệu côn vật của chống game tức thì vây phụ vương người Trần Tài Anh.

"Mẹ bọn ngươi, dám mod vô sảnh căn nhà ông, thời điểm ngày hôm nay nếu như bọn ngươi ko phân tích thì chớ hòng thoát ra khỏi đây!" Ông căn nhà chống game quát tháo lớn.

"Con u ông chứ! Rõ ràng là nơi ông mod, lúc này ông lại hạ nhục bọn chúng tôi!" Tống Uy tức phẫn nộ rằng.

Ông căn nhà chống game bĩu môi, rét mướt lùng nói: “Ở phía trên thì tách rằng nhảm chuồn, thời điểm ngày hôm nay bọn ngươi nhưng mà ko moi rời khỏi mươi lăm tỷ, tao chém từng đứa một cánh tay."

Sắc mặt mũi Tống Uy thay cho thay đổi, hoảng sợ tức thì tức thì, quay đầu sang một bên nhìn Trần Tài Anh và ông mập hỏi: “Chúng tớ làm thế nào đây?"

Trần Tài Anh mỉm cười, nói: “Một đám thủ công ko rời khỏi gì thôi, với gì nhưng mà hoảng hồn."

Nói kết thúc, Trần Tài Anh bước một bước nhiều năm xông cho tới trước mặt mũi những thương hiệu côn vật bại liệt, nhuần nhuyễn tấn công mang lại những kẻ vạm vỡ này trượt xuống khu đất.

Tống Uy trông thấy cảnh này thì ngây người, ko ngờ người nhìn nhu hòa như Trần Tài Anh lại lợi hoảng hồn như thế!

Ông căn nhà chống game thấy vậy, biết thời điểm ngày hôm nay bản thân đá trúng tấm Fe rồi, ông tớ ko vì thế dự nhưng mà lấy Smartphone rời khỏi gọi cho tới một trong những Smartphone.

"Anh Tần à, anh mau dẫn người cho tới chuồn, với người sinh chuyện tại đoạn em, em nộp nhiều chi phí đảm bảo mang lại anh thế, anh cần hùn em."

Cúp Smartphone, ông căn nhà chống game tàn tệ trợn đôi mắt nhìn phụ vương người Trần Tài Anh, nói: “Bọn ngươi ngóng đấy, anh cả tức thì dẫn người cho tới, đến thời điểm bại liệt bọn ngươi ngóng trải nghiệm đi!"

Tống Uy quay đầu sang một bên nhìn Trần Tài Anh, hỏi: “Anh Trần, ông tớ gọi người cho tới, hoặc là tất cả chúng ta chuồn trước chuồn, số chi phí bại liệt thì về sau rồi thăm dò ông tớ yêu sách sau, chúng ta người sầm uất thế mạnh, tất cả chúng ta chuồn trước chuồn."

Trần Tài Anh cười: “Bọn bọn họ với từng nào người cho tới cũng ko cần thiết hoảng hồn, thời điểm ngày hôm nay ông tớ nên đem từng nào chi phí thì một đồng cũng ko được thiếu thốn."

Tống Uy lại phiền lòng, vô đầu suy nghĩ Lâm Thanh Diện thăm dò mang lại anh tớ nhì người này thực sự lợi hoảng hồn thiệt, tuy nhiên sao chống được Khi người tớ gọi người chứ. Lát nữa một gò người ngăn chúng ta lại, chúng ta mong muốn chạy cũng ko chạy được.

"Anh Trần, em biết anh lợi hoảng hồn, tuy nhiên tất cả chúng ta chớ với ngốc nghếch ngóng chúng ta gọi người cho tới chứ, người chịu đựng thiệt là tất cả chúng ta bại liệt." Tống Uy khuyên nhủ nhủ rằng.

Ông mập mỉm cười nhìn Tống Uy, nói: “Yên tâm chuồn, ở Hồng Thành này chưa xuất hiện ai khiến cho tụi tôi hoảng hồn được."

Thấy nhì người kiên toan như vậy, Tống Uy chỉ đành cắm răng kế tiếp đứng ngóng ở phía trên.

Ông căn nhà chống game nghe được lời nói rằng của ông mập, tức thì mỉm cười mỉa, nói: “Bọn ngươi tách vờ vịt ở phía trên phía trên, tao rằng mang lại nhưng mà biết, anh cả của bọn tao là Tần Cương, bọn ngươi biết Tần Cương là ai không? Người này đó là cánh tay ý hợp tâm đầu của Trần Tài Anh, nhà vua toàn cầu ngầm Hồng Thành bại liệt, lát nữa anh ấy cho tới, phụ vương đứa bọn ngươi không tồn tại đứa này bay được đâu!"

Trần Tài Anh và ông mập tức thì nhìn nhau, bên trên môi nở nụ mỉm cười kỳ kỳ lạ.

Tống Uy thấy nhì người mỉm cười kỳ lạ thế thì ngỏ mồm hỏi: “Anh Trần, loại người thương hiệu Trần Tài Anh này lợi nhì lắm à? vua toàn cầu ngầm ở Hồng Thành, nghe là biết ko thông thường rồi. Chắc nhì anh ko cần là đối thủ cạnh tranh của những người tớ đâu, hoặc là tất cả chúng ta mau chạy chuồn thôi?"

Trần Tài Anh mỉm cười ko rằng, ko biết lý giải với Tống Uy thế này.

Ông mập mỉm cười lớn, nói: “Trần Tài Anh tính là cái gì, anh mập của cậu giải quyết và xử lý anh tớ vô vài ba phút."

Ông căn nhà chống game bĩu môi, nói: “Bớt rằng khoác ở phía trên chuồn, từng Hồng Thành này, trừ căn nhà bọn họ Cổ thì còn ai dám chọc Trần Tài Anh chứ? Chỉ với nhì thằng bọn ngươi muốn làm giải quyết và xử lý Trần Tài Anh ư, mơ thân thiện buổi ngày rồi đấy!"

Trần Tài Anh và ông mập ko rằng gì, nhì người đều suy nghĩ ngóng Tần Cương cho tới, nhìn coi ông căn nhà chống game này sẽ sở hữu được sắc mặt mũi này.

Tống Uy thiếu hiểu biết nhiều rời khỏi sao, thiếu hiểu biết nhiều tại vì sao nhì người các bạn của anh ấy rể bản thân lại ngang tàng như vậy, cứ mong muốn đợi người tớ dẫn người cho tới.

Không lâu sau, với một loạt giờ đồng hồ bước đi vang lên kể từ phía bậc thang, nhì đôi mắt của ông căn nhà chống game tức thì sáng sủa lên, chạy cho tới nghênh đón.

Tần Cương vừa phải dẫn người tăng trưởng tầng nhì của sòng bạc, ông căn nhà chống game lấy dung dịch lá của tôi rời khỏi, đem mang lại Tần Cương.

"Anh Tần, anh cho tới rồi, cũng may phụ vương thương hiệu ngu bại liệt ko chạy mất hút. bầy bọn họ không chỉ là mod tại đoạn em, mà còn phải khiêu hấn cả đại ca Trần Tài Anh. Anh là kẻ của đại ca Trần, thời điểm ngày hôm nay cho dù ko vì thế em thì cũng cần thay cho đại ca Trần xử đẹp nhất chúng ta bại liệt."

Tần Cương nhìn ông căn nhà chống game, hỏi: “Bọn bọn họ đâu?"

Ông căn nhà chống game tức thì chỉ tay về phụ vương người Trần Tài Anh: “Chính là phụ vương thương hiệu bại liệt."

Trong lòng Tống Uy lập cập lên, ko ngờ đối phương dẫn nhiều người cho tới thế, vô đầu suy nghĩ phen này chắc chắn là kết thúc đời rồi.

"Ba thằng bọn ngươi còn ko mau quỳ xuống nài thả à? Tính tình của anh ấy Tần phía trên ko được chất lượng tốt lắm nhé, ngóng anh ấy rời khỏi tay, bọn ngươi ăn năn hận cũng muộn rồi!" Ông căn nhà chống game đắc ý rằng.

Xem thêm: lưỡng mang mang

Tần Cương vừa phải nhìn thanh lịch mặt mũi bại liệt, sau thời điểm trông thấy Trần Tài Anh và Ông mập, từ đầu đến chân cứng đờ, bại liệt ko cần là đại ca của tôi à!

"Anh Tần, anh còn đứng ngây rời khỏi bại liệt làm cái gi, mau cho tất cả những người cho tới giáo dục phụ vương thương hiệu ngu bại liệt chuồn." Ông căn nhà chống game quay đầu sang một bên rằng với Tần Cương một câu.

Trong lòng Tần Cương tức thì nổi cơn phẫn nộ, tát ông căn nhà chống game một chiếc, mắng: “Mẹ ngươi chứ, ngươi dám mắng chúng ta ngu ư? Đó là anh cả Trần Tài Anh của tao bại liệt, ngươi ngán sinh sống rồi à?"