tam sinh tam thế thập lý đào hoa truyenfull

Tiền truyện.

Gần trên đây, tao cực kỳ hoặc thèm ngủ.

Bạn đang xem: tam sinh tam thế thập lý đào hoa truyenfull

Nại Nại nói: “Chắc vì thế mang bầu nên mới mẻ thèm ngủ vậy, nương nương đừng nên thắc mắc lắng”.

Nại Nại là tỳ phái nữ bảo vệ tao, cũng chính là tiên tử độc nhất Chịu đựng mỉm cười với tao, Chịu đựng gọi tao nhì giờ đồng hồ “nương nương” vô Tẩy Ngô cung này. Những tiên tử không giống đa số đều khinh thường tao. Bởi vì thế Dạ Hoa ko phong mang lại tao một danh phận nào là, cũng cũng chính vì tao ko cần là thần tiên tuy nhiên chỉ là 1 người phàm trần.

Hình như Nại Nại Open bong, bão táp nhẹ nhàng thổi vô, phía bên ngoài vọng cho tới giờ đồng hồ bước đi của người nào bại. Giọng Nại Nại thông thoáng kinh ngạc, vui mừng mừng: “Nương nương, là hoàng thái tử năng lượng điện hạ cho tới thăm hỏi người”.

Ta chui thoát khỏi cái chăn gấm, ngồi phụ thuộc vào trở thành nệm, đầu còn khá váng vất, tuy rằng rằng vừa phải mới mẻ tỉnh dậy vẫn khá buồn ngủ.

Đệm khá nhún mình xuống, tao đoán rằng Dạ Hoa đang được ngồi lân cận.

Ta mơ mơ hồ nước hồ căn vặn chàng: “Tối ni sao bên trên trời với sáng sủa không?”.

Chàng lặng chuồn một hồi rồi mới mẻ đáp: “Tố Tố, giờ đây đang được là ban ngày”.

Theo thói thân quen tao dụi dụi đôi mắt, tay chạm cần dải lụa white băng xung quanh đôi mắt mới mẻ ghi nhớ đi ra tiếp tục không hề đôi mắt nữa rồi, dù là dụi thế nào là thì cũng ko thể phân biệt nổi ngày tối, vẫn ko nom được gì.

Dạ Hoa im thin thít một khi lâu rồi mới mẻ nói: “Ta tiếp tục trở thành thân thiện với nường, tao được xem là hai con mắt của nàng”.

Tố Tố, tao được xem là hai con mắt của nường.

Theo bạn dạng năng tao đẩy chàng đi ra. tàn ác mơ tối hôm này lại một đợt tiếp nhữa bủa vây tao, tao kinh hoảng mà đến mức toàn thân thiện run rẩy lẩy bẩy.

Dạ Hoa bắt tay ta: “Tố Tố, nường làm thế nào vậy?”. Ta run rẩy run cắm răng rằng dối: “Đột… đùng một cái khá buồn ngủ. Chàng thao tác làm việc của chàng chuồn, thiếp mong muốn ngủ một lát”.

Trước trên đây lòng vạn phần lưu luyến, người vạn phần lưu luyến, còn giờ trên đây tiếp tục khiến cho người tao ko thể Chịu đựng nổi, tao chỉ tò mò và hiếu kỳ rằng, chàng tiếp tục yêu thương người phụ nữ ấy như vậy, sao thuở đầu lại đồng ý với đòi hỏi vô lý của tao.

Ban đầu, thuở đầu, thực sự hối hận hận thì sao thuở đầu ko thực hiện không giống chuồn.

Dạ Hoa tách chuồn, Nại Nại nhẹ dịu mua sắm then cửa ngõ. Ta ở trườn đi ra nệm, tâm trí rối như tơ vò. Những hình hình ảnh hiện thị, khi là núi Tuấn Tật ở Đông Hoang, khi là khuôn mặt mày của Dạ Hoa, khi là lưỡi chủy thủ đẫm tiết và hai con mắt bị khoét chuồn của tao. Rất nhức, tao nhức mong muốn khóc tuy nhiên lại khóc ko nổi.

Ta thì thầm nghĩ về đợi sinh đoạn người con này, tao tiếp tục cù quay trở lại núi Tuấn Tật, chính thức kể từ đâu thì nên kết thúc giục ở bại.

Lại ngây người hồi lâu, Nại Nại rón nhón nhén đẩy cửa ngõ lao vào, khe khẽ gọi ta: “Nương nương, nương nương, người tỉnh chưa?”.

Ta cố nén, thúng thắng ho: “Có chuyện gì thế?”.

Nại Nại ngừng bước: “Thiên phi Tố Cẩm sai tỳ phái nữ đem thiếp cho tới, mời mọc người nằm trong thưởng trà”.

Ta buồn phiền, kéo chăn lên tủ mặt: “Nói tao chuồn nghỉ ngơi rồi”.

Không hiểu sao mới gần đây Tố Cẩm rất nhiều lần tỏ ý đối chất lượng với tao. Có lẽ vì thế tiếp tục đã đạt được hai con mắt của tao, sợ hãi tao trở thành kẻ quáng gà lòa, vì vậy không ít cũng đều có chút hổ mắc cỡ trong tâm chăng? Nhưng rõ rệt là nường tao, là nường tao tiếp tục khiến cho Dạ Hoa cần khoét chuồn hai con mắt của tao.

Ta tiếp tục không hề là đái cô nương mới mẻ cho tới của thân phụ năm vừa qua, ngốc nghếch mong muốn tiếp tục lấy được lòng toàn bộ người xem.

Ước chừng là giờ chiều, Nại Nại lúc lắc tao tỉnh, bảo rằng nắng và nóng chiều đang được chiếu chênh chếch ngoài Sảnh, dẫn tao phơi nắng nắng và nóng một chút ít.

Nại Nại dời một cái ghế chao đi ra Sảnh, rồi hứng tao thông qua đó. Ta ko Chịu đựng nhằm nường ấy phục dịch tuy nhiên lần mẫm phụ thuộc vào mặt mày bàn, vô tường… từng bước từng bước trải qua vị trí kia. Những việc này đều nên thực hiện, còn nếu như không, về sau cù quay về núi Tuấn Tật tao tiếp tục sinh sống 1 mình như vậy nào?

Sưởi nắng và nóng một khi, lại khá buồn ngủ. Trong giấc mơ màng, tuồng như lại ở mơ, vô mơ, lại quay trở lại loại ngày thứ nhất bắt gặp Dạ Hoa bên trên đỉnh núi Tuấn Tật thân phụ năm vừa qua. Tay chàng cố thanh lãnh lần, toàn thân thiện lênh láng tiết trượt trước gian trá căn nhà giành của tao. Ta tất tả vực chàng vô vào căn nhà, che đậy dung dịch cầm và dữ không để máu chảy quá nhiều, chỉ biết trố đôi mắt líu lưỡi nom chỗ bị thương của chàng tự động khép mồm lại.

Không cần tao cứu vớt chàng, tuy nhiên chàng chắc chắn yêu sách báo đáp, tao nói: “Vậy thì chi vì thế chàng lấy thân thiện đền rồng đáp đi”, vậy nên trở thành thân thiện, lại sở hữu người con vô bụng này.

Từ Khi tao chính thức ghi nhớ được vấn đề, thì tiếp tục 1 mình bên trên núi Tuấn Tật rồi, xung xung quanh chỉ mất muôn loại chim thú côn trùng nhỏ, vì vậy tao chẳng mang tên. Chàng gọi tao là Tố Tố, còn rằng kể từ trên đây về sau, đó là thương hiệu của tao, khiến cho tao thì thầm vui mừng đến tới tận bao nhiêu ngày sau.

Sau này, chàng dẫn tao lên Cửu Trùng Thiên, tao mới mẻ hiểu được phu quân của tớ hóa đi ra là con cháu của Thiên Quân.

Khi ấy, chàng vẫn không được phong thực hiện hoàng thái tử.

Nhưng bên trên Cửu Trùng Thiên này chẳng với ai quá nhận chàng là phu quân của tao. Trước mặt mày Thiên Quân, chàng cũng ko khi nào nói đến chuyện chàng từng cưới một người phàm trần ở Đông Hoang thực hiện phu nhân.

Đêm hôm bại, tao đem canh cho tới tẩm năng lượng điện của Dạ Hoa. Bốn bề tẩm năng lượng điện ko người canh phòng, giọng của thiên phi Tố Cẩm vọng lại rất là bi ai: “Chàng lấy một người phàm trần, chẳng qua loa vì thế mong muốn báo thù oán thiếp tiếp tục phản bội chàng theo gót Thiên Quân, với đích không? Nhưng thiếp đâu với cơ hội nào là không giống, thiếp đâu với cơ hội nào là khác? Đàn bà vô tư bể tám cõi, ai rất có thể ngăn chặn sự ân sủng của Thiên Quân? Hãy rằng mang lại thiếp biết, Dạ Hoa, người chàng yêu thương vẫn chính là thiếp, đích không? Chàng gọi nường tao là Tố Tố, với cần vì thế, với cần vì thế với cùng một chữ “Tố” vô thương hiệu thiếp không?”.

Giấc mơ đồng bộ với một cách thực tế ấy cho tới trên đây bỗng nhiên ngừng bặt, tao kinh hoảng hãi toàn thân thiện ướt đầm các giọt mồ hôi rét. Ta nhẹ dịu xoa một cái bụng tiếp tục khá nhô cao, hoài bầu tiếp tục thân phụ năm, tao thì thầm tính, có lẽ rằng cũng sắp tới đây khi lâm bể rồi.

Màn tối buông xuống, xưa ni Nại Nại trước đó chưa từng cần phục dịch tao chuồn nghỉ ngơi. Nhưng giờ đây tao ko thể 1 mình tự động lấy nước tắm rửa súc mồm được, đành nhờ nường tao. Nại Nại che đậy cái chăn hoa lên trên người hỗ trợ chúng ta, nói: “Nương nương, đợi thêm thắt chút nữa, có lẽ rằng tối ni năng lượng điện hạ tiếp tục cho tới ko chừng”.

Ta im thin thít rầu rĩ. Sau Khi xẩy ra chuyện ấy, Dạ Hoa ko khi nào nghỉ ngơi lại trên đây. Ta biết, về sau cũng ko khi nào nghỉ ngơi lại nữa.

Khi ấy, bên trên núi Tuấn Tật ở Đông Hoang, nếu như Dạ Hoa rằng với tao rằng chàng tiếp tục với người vô mơ, thì tao sẽ không còn nhằm chàng lấy tao.

Khi ấy, tao vẫn ko đem lòng yêu thương chàng, chẳng qua loa đơn thuần sinh sống 1 mình nên cảm nhận thấy quá đơn độc.

Nhưng chàng chẳng rằng điều gì, chàng cưới tao, còn dẫn tao lên Cửu Trùng Thiên này.

Trời vốn liếng sinh tao khéo vờ vịt fake vịt, vì vậy vô vàn vướng giắt thân thiện Dạ Hoa và thiên phi Tố Cẩm tao đều coi như ko biết.

Ta nghĩ về, mặc dù ra sao, người chàng lấy là tao, tất cả chúng ta tiếp tục bái thiên địa ở Đông Hoang, cùng với nhau thề thốt nguyền, tao còn mang bầu người con của chàng, tao yêu thương chàng vì vậy, rồi sẽ có được một ngày chàng tiếp tục cảm động vì thế tao.

Đúng là chàng cũng từ từ xử thế êm ả dịu dàng với tao.

Thậm chí tao còn mừng thì thầm, dè chừng rằng mặc dù ko yêu thương tao thì chàng với chút gì bại quí tao rồi chăng?

Có những khi, thương yêu thực hiện thế giới tao trở thành vô nằm trong tầm thường mọn, nhỏ nhỏ nhắn.

Thế tuy nhiên chuyện ấy tiếp tục xẩy ra. Cho nên hễ tỉnh mơ là tao lại ý thức được rằng tôi đã tổn thất chuồn hai con mắt, tổn thất chuồn khả năng chiếu sáng.

Ngày hôm bại, thiên phi Tố Cẩm mời mọc tao tiếp cận Dao Trì nom hoa. Ta nhận định rằng bại là 1 buổi tiệc nhỏ của phái đẹp, nên ngu ngốc nhận thiếp mời mọc. Khi cho tới Dao Trì mới mẻ hoặc chỉ mất nhì tao.

Cho cung nữ tháo lui không còn, ả kéo tao một mạch cho tới Tru Tiên đài.

Đứng trước Tru Tiên đài, ả rét lùng nom tao cười: “Ngươi với biết không? Thiên Quân chuẩn bị phong Dạ Hoa thực hiện hoàng thái tử, còn ban mang lại tao thực hiện phu nhân của Dạ Hoa”.

Xưa ni tao ko thể hiểu nổi những quy củ của đám thần tiên chúng ta, chỉ cảm nhận thấy với cùng một dòng sản phẩm tâm huyết trào lên thân thiện lồng ngực, ko biết là đang được tức phẫn nộ Hay là sợ hãi.

Ả vẫn mỉm cười ngạo mạn: “Ta và Dạ Hoa tâm đầu ý thích hợp, Cửu Trùng Thiên vốn liếng là điểm đám người trần những ngươi tránh việc cho tới, sinh con cái đoạn, ngươi hãy kể từ Tru Tiên đài này nhảy xuống, quay trở lại vùng cũ của ngươi đi”.

Ta ko biết nhảy xuống Tru Tiên đài rất có thể cù quay trở lại núi Tuấn Tật hay là không, khi đó, ko khi nào tao nghĩ về cho tới chuyện đi ra chuồn. Ta ngẩn người căn vặn ả ta: “Là Dạ Hoa đem tôi về ư? Tôi là bà xã của chàng, nên đương nhiên sẽ theo chàng”.

Bây giờ ghi nhớ lại, lời nói bại thực sự là tự động chuốc nhục vô thân thiện.

Nhưng khi đó tao luôn luôn ngây ngô cho rằng Dạ Hoa ít nhất cũng khá quí tao, chỉ việc chàng quí tao một chút ít, một chút ít thôi thì tao tiếp tục luôn luôn ở mặt mày chàng.

Tố Cẩm thở lâu năm tuy nhiên lại đi ra vẻ tức mỉm cười nhiều hơn thế nữa, đùng một cái chộp lấy tay tao, kéo tao trượt xuống mép Tru Tiên đài.

Ta còn tưởng ả tiếp tục đẩy tao xuống Tru Tiên đài, nào là ngờ kẻ rơi ngoài đài cao đó là ả tao, tao còn còn chưa kịp phản xạ, lân cận tiếp tục với cùng một bóng đen sì lao vút qua loa, trượt nhào xuống bên dưới.

Dạ Hoa ôm Tố Cẩm đứng trước mặt mày, rét lùng nom tao, vô hai con mắt đen sì thẳm nung nấu nướng ngọn lửa khó chịu ngút trời.

Tố Cẩm ở trong tâm chàng, thở hắt ra: “Đừng trách móc Tố Tố, ko cần nường ấy cố ý đẩy thiếp, tuy nhiên là nghe tin tưởng Thiên Quân ban thiếp mang lại chàng, nên nường ấy khá xúc động”.

Thật khó khăn tin tưởng, rõ rệt tao ko làm những gì cả.

“Không cần thiếp, ko cần thiếp, thiếp ko đẩy nường tao, Dạ Hoa, chàng cần tin tưởng thiếp, chàng cần tin tưởng thiếp…”. Ta không còn phen này cho tới phen không giống lý giải với chàng, kinh hoàng, lắp đặt bắp, y sì một thương hiệu hạ nhân đang được vụng trộm về phân bua.

Chàng vung tay, gằn giọng: “Đủ rồi. Ta chỉ tin tưởng những gì tao thấy”.

Chàng ko Chịu đựng nghe tao lý giải, chàng ko tin tưởng tao, chàng ôm Tố Cẩm, mi nhíu lại, hấp tấp vội vàng vàng tách ngoài Tru Tiên đài.

Đêm bại, đem khuôn mặt mày âm u, chàng đứng trước mặt mày ta: “Đôi đôi mắt của Tố Cẩm đã trở nên chướng khí ở Tru Tiên đài thực hiện lỗi, Tố Tố, nhân trái khoáy luân hồi, nợ đồ vật gi của những người không giống, thì chắc chắn cần trả loại bại. Tố Tố, chớ kinh hoảng, tao tiếp tục trở thành thân thiện với nường, kể từ trên đây về sau, tao được xem là hai con mắt của nàng”.

Trước bại, chàng ko khi nào nói đến chuyện tiếp tục nằm trong tao trở thành thân thiện bên trên Cửu Trùng Thiên này. Sự giá rét, cuồng nộ và kinh hoảng hãi đồng thời tuôn trào trong tâm tao.

Ta nghĩ về, trước đó tao ko khi nào tổn thất kiểu như giờ đây, tao bắt chặt tay chàng: “Tại sao chàng lại mong muốn hai con mắt của thiếp? Là nường tao tự động nhảy xuống, là nường tao tự động nhảy xuống, chẳng tương quan gì cho tới thiếp cả, tại vì sao chàng ko tin tưởng thiếp?”.

Ánh đôi mắt chàng trầm dìm đau nhức, vẫn mỉm cười rét lùng: “Khí độc xung quanh Tru Tiên đài, nường tao tự động bản thân nhảy xuống há chẳng cần không thích sinh sống sao? Tố Tố, nường thực sự ngày càng ko biết lý lẽ”.

Cửu Trùng Thiên này, tao chỉ mất bản thân chàng. Ta luôn luôn cho rằng, sau thời điểm đứa con trẻ được sinh đi ra, tiếp tục nằm trong chàng bắt tay đứa con trẻ, nom mây đùn trên biển khơi xuyên suốt mươi dặm, ráng chiều mênh đem đỏ hỏn ối từng vạn trượng. Chẳng biết tự động khi nào là, so với tao, chàng tiếp tục trở thành cần thiết vì vậy.

Ta bị khoét chuồn hai con mắt. Nại Nại bảo vệ tao xuyên suốt thân phụ ngày, sau ngày loại thân phụ, Tố Cẩm đứng trước mặt mày tao, nói: “Đôi đôi mắt của ngươi hiện tại tao người sử dụng cực kỳ tốt”.

Ta chợt thức tỉnh.

Bạn từng yêu thương một người?

Bạn từng hận một người?

Thực đi ra yêu thương hận tình thù oán thân thiện nhì người bại, tao chẳng qua loa đơn thuần người qua loa lối, mơ mơ hồ nước hồ bị hội tụ lại, là kiếp số tiếp tục quyết định sẵn tuy nhiên thôi.

Hai ngày này, tao tiếp tục không hề phân biệt nổi ngày tối, tiếp tục học tập được cách sử dụng tai nhằm lần manh ông tơ, phân biệt ngày tối.

Sau khi sử dụng đoạn bữa trưa, Nại Nại sấp ngửa chạy vô Sảnh, thở hổn hển: “Nương nương, nương nương, Thiên Quân vừa phải ban chỉ, tiếp tục ban, tiếp tục ban thiên phi Tố Cẩm mang lại, mang lại, mang lại hoàng thái tử năng lượng điện hạ”.

Ta mỉm cười mỉm cười, Dạ Hoa được phong thực hiện hoàng thái tử và đã được một thời hạn, chuyện này trước sau gì rồi cũng xẩy ra tuy nhiên thôi. Nhưng Tố Cẩm rốt cuộc vẫn ko trở thành chủ yếu thất của Dạ Hoa được. Gần trên đây tao với nghe rằng, năm bại Thiên Quân và Đế Quân Bạch Chỉ của nước Thanh Khâu từng với ước hứa hẹn, người kế tiếp ngôi Thiên Quân tiếp tục phải khởi tạo phụ nữ của Đế Quân Bạch Chỉ là Bạch Thiển thực hiện Thiên Hậu.

Bụng bỗng nhiên nhức kinh hoàng.

Nại Nại gào lạc cả giọng: “Nương nương, người làm thế nào thế?”.

Ta ngước đầu nom nường ấy, gượng gập cười: “Hình như chuẩn bị sinh rồi”.

Trong xuyên suốt quy trình sinh đẻ, tao ngất chuồn rồi lại tỉnh, vô nằm trong đau nhức. Lúc Tố Cẩm thay cho đôi mắt, Dạ Hoa mặt mày ả tao xuyên suốt một ngày 1 tối, tuy nhiên thời điểm hiện nay, lân cận tao chỉ mất bản thân Nại Nại bầu chúng ta. Ta đau đớn sở cố kìm nén ko gọi thương hiệu Dạ Hoa.

Đã đầy đủ bi thảm rồi, vì vậy ko thể bi thảm không chỉ có vậy.

Nại Nại vừa phải khóc vừa phải nói: “Nương nương, người quăng quật tay con cái đi ra, con cái đi tìm kiếm hoàng thái tử năng lượng điện hạ, con cái đi tìm kiếm hoàng thái tử năng lượng điện hạ”.

Ta tiếp tục đau nhức ko thốt lên điều, chỉ rất có thể mấp máy môi đi ra hiệu: “Nại Nại, ngươi ở trên đây nằm trong tao một khi, duy nhất khi thôi”.

Nại Nại càng khóc to nhiều hơn.

Là nam nhi.

Ta ko biết Dạ Hoa đang đi đến kể từ khi nào là, Khi tỉnh dậy chàng tiếp tục bắt chặt tay tao, đôi bàn tay rét như băng.

Chàng ẵm đứa con trẻ qua loa, nói: “Nàng rất có thể sờ mặt mày con cái, nó cực kỳ như là nàng”.

Ta ko nhúc nhắc. Ta cực kỳ yêu thương đứa con trẻ này, tuy nhiên tao ko thể đem nó về sinh sống ở núi Tuấn Tật, tao cần nhằm nó ở lại.

Đã như vậy thì rất tốt là chớ động vô nó, chớ ôm ấp nó, sẽ không còn khiến cho bản thân phát sinh tình thương đậm đà.

Dạ Hoa ngồi cạnh tao rất rất lâu, chỉ im thin thít ko rằng điều nào là.

Khi Dạ Hoa chuồn rồi, tao gọi Nại Nại cho tới trước mặt mày, nhắn thăm dò Nại Nại rằng tao mệnh danh con cái là A Ly, về sau chắc chắn cần bảo vệ mang lại nó thiệt chu đáo.

Ngày ngày Dạ Hoa đều cho tới thăm hỏi tao, chàng vốn liếng là kẻ không nhiều rằng. Trước trên đây tao rằng thật nhiều, tuy nhiên mới gần đây không còn hào hứng nói đến điều gì, vì vậy phần rộng lớn thời hạn, nhì người tất cả chúng ta cứ lặng lẽ cùng mọi người trong nhà như vậy.

Chàng ko nói đến thơm sự với Tố Cẩm, Nại Nại cũng không đủ can đảm rằng.

Ba mon sau, khung người tao tiếp tục phục hồi. Chàng mang đến thật nhiều vải vóc vóc, váy áo, căn vặn tao quí loại nào là, rằng tiếp tục may áo cưới mang lại tao.

Chàng nói: “Tố Tố, tao từng rằng, tao tiếp tục trở thành thân thiện với nàng”.

Đương nhiên tao biết, chàng đơn thuần thương sợ hãi tao, cảm nhận thấy tao là 1 người phàm trần, lại bị quáng gà lòa, tuy rằng là tự động thực hiện tự động Chịu đựng, tuy nhiên vừa phải xứng đáng phẫn nộ lại vừa phải khiến cho người tao cần thương xót.

Ta tự động nhủ chắc chắn rằng tao tiếp tục đi ra chuồn, Cửu Trùng Thiên này không còn nguyên do nào là nhằm tao ở lại nữa.

Nại Nại chuồn đi dạo nằm trong tao, không còn phen này cho tới phen không giống, tất cả chúng ta chuồn di chuyển lại bên trên tuyến phố kể từ Tẩy Ngô cung cho tới Tru Tiên đài, Nại Nại vô nằm trong khó khăn hiểu. Ta rằng với nường tao, tao quí ngửi hương thơm hoa phù dung ven lối đi.

Nửa mon nữa lại trôi qua loa, phụ thuộc vào cảm xúc, tao tiếp tục rất có thể tự động bản thân chuồn một mạch kể từ Tẩy Ngô cung cho tới Tru Tiên đài tuy nhiên ko bắt gặp bất kể vật cản nào là.

Nói gian trá Nại Nại là 1 chuyện quá đơn giản và dễ dàng. Đứng bên trên Tru Tiên đài, lòng tao thoải mái, A Ly tiếp tục với Nại Nại bảo vệ, tao còn gì yên lặng tâm hơn?

Nhưng trong tích tắc lại cực kỳ mong muốn rằng mang lại Dạ Hoa hiểu được tao ko hề đẩy Tố Cẩm, mặc dù chàng với tin tưởng hay là không chuồn nữa.

Trên đỉnh núi Tuấn Tật, Dạ Hoa từng tặng mang lại tao một cái gương đồng cực kỳ đẹp mắt. Khi ấy, chàng cần chuồn xa xăm thực hiện một việc cần thiết, 1 mình tao vò võ, chàng bèn lấy một bảo vật kể từ vô ống tay áo đi ra, nhắn tao rằng, mặc dù chàng với ở ở chỗ nào, chỉ việc tao nom gương này gọi thương hiệu chàng, chàng tiếp tục nghe thấy, nếu như chàng ko bận thì tiếp tục ngay thức thì thì thầm nằm trong tao.

Ta cũng chẳng hiểu sao Khi lên Cửu Trùng Thiên tao vẫn đem theo gót cái gương này theo người, có lẽ rằng vì thế này đó là khoản đồ dùng độc nhất tuy nhiên Dạ Hoa tiếp tục tặng mang lại tao.

Ta rút cái gương đi ra, tiếp tục lâu rồi ko gọi thương hiệu chàng, khá ngập ngừng tao khẽ gọi: “Dạ Hoa”.

Một hồi lâu, mặt mày tai văng vọng giờ đồng hồ chàng: “Tố Tố?”

Ta tiếp tục quên rằng chàng ko ở mặt mày tao, nên có thể chầm chậm rãi gật đầu, thiệt trở ngại mới mẻ rất có thể banh điều phen nữa: “Thiếp cần về núi Tuấn Tật rồi, chớ đi tìm kiếm thiếp, 1 mình thiếp vẫn rất có thể sinh sống được. Xin chàng hãy hùn thiếp bảo vệ A Ly làm sao cho thật chất lượng. Trước trên đây thiếp vẫn mơ rằng sẽ có được một ngày rất có thể vừa phải bắt tay chàng nằm trong nom trăng sáng sủa thân thiện trời sao, nom ánh dương nhô trên biển khơi mây, vừa phải kể mang lại con cái nghe những chuyện Khi xưa tất cả chúng ta phía trên núi Tuấn Tật, giờ đây e là ko thể nữa rồi”. Ta ngẫm nghĩ về rồi bổ sung cập nhật, “Đừng rằng với con cái u của chính nó chỉ là 1 người phàm trần, vì thế những thần tiên bên trên trời đều khinh thường người phàm”.

Rõ ràng đơn thuần những điều cáo lui tầm thông thường, tuy nhiên sao vô phút chốc lại mong muốn rơi lệ, tao hấp tấp ngửa đầu nom trời xanh rì, chợt ghi nhớ đi ra, tôi đã không còn hai con mắt, nước đôi mắt chảy kể từ đâu?

Giọng rằng của Dạ Hoa nhường nhịn như với chút đè nén: “Nàng, nường đang được ở đâu?”

“Tru Tiên đài”, tao đáp, “Thiên Phi Tố Cẩm rằng với thiếp rằng nhảy xuống Tru Tiên đài, thì thiếp trở lại được núi Tuấn Tật. Bây giờ thiếp tiếp tục thân quen với việc ko nhận ra gì, núi Tuấn Tật là cố quốc của thiếp, tất cả xung xung quanh đều vô nằm trong không xa lạ, cuộc sống đời thường 1 mình tiếp tục không thật trở ngại, phiền phức với thiếp”.

Chàng vội vàng ngắt điều ta: “Tố Tố, nường đứng yên lặng ở bại, tao ngay thức thì cho tới ngay”.

Cuối nằm trong tao vẫn không tồn tại dũng khí nhằm lý giải với chàng một đợt tiếp nhữa, Khi bại ko cần tao đẩy thiên phi Tố Cẩm xuống, rốt cuộc chàng vẫn chẳng tin tưởng tao, còn tao không thể tiêu thụ nỗi tuyệt vọng và thiếu tin tưởng của chàng.

Ta rằng, “Dạ Hoa, thiếp bỏ dở chàng, chàng cũng bỏ dở thiếp, nhì người tất cả chúng ta, không có ai nợ ai”.

Chiếc gương đồng rơi kể từ bên trên tay xuống “keng” một giờ đồng hồ, Dạ Hoa ở điểm nào là bại đang được gào lên điên cuồng: “Nàng đứng yên lặng ở bại mang lại tao, chớ nhảy…”.

Ta cù người nhảy xuống Tru Tiên đài. Dạ Hoa, tao không thể đòi hỏi thêm thắt gì ở chàng nữa, không còn gì.

Khi ấy, tao ko hiểu được, Tru Tiên đài khử tiên, thực đi ra là khử đạo hạnh tu hành của thần tiên. Còn người phàm trần tuy nhiên nhảy xuống Tru Tiên đài thì tiếp tục tan trở thành tro lớp bụi.

Khi ấy, tao cũng ko hiểu được, bản thân thực đi ra đâu cần người phàm trần.

Chướng khí bên dưới Tru Tiên đài thực hiện tao bị thương từng bản thân, cũng cũng chính vì này đó là chướng khí rất có thể địch với ngàn vạn thần binh tuyệt thế, nên tiếp tục xé toang hàm ấn bên trên trán tao. Ta ko ngờ rằng vết chu tụt xuống bên trên trán tao là vì Khi Quỷ Quân Kình Thương đánh tan chuông Đông Hoàng, nhằm nhốt hắn tao một đợt tiếp nhữa, tao tiếp tục nằm trong hắn trận chiến một trận và bị hắn hàm ấn. Dấu ấn này đã lấy tổn thất ký ức dung mạo và tiên khí quấn thân thiện của tao, biến đổi tao trở thành một người phàm trần.

Những chuyện thời trước tiếp tục dội về, tao thì thầm nhắc mình: “Bạch Thiển, ngươi sinh đi ra là tiên bầu, ko cần thiết tu hành đã và đang là tiên phái nữ. Nhưng từng tư bể tám phía đâu với những việc đơn giản và dễ dàng như vậy, ko trải qua loa thiên kiếp này, sao ngươi rất có thể thăng lên thực hiện thượng thần?”.

Cho nên, những yêu thương hận oán thù của bao nhiêu chục năm, vô phút chốc chẳng qua loa cũng đơn thuần thiên kiếp tuy nhiên thôi.

Ta rơi xuống ở ngất vô rừng hoa khơi mươi dặm của thượng thần Chiết Nhan ở phía tấp nập của Đông Hải, lão cứu vớt tao tỉnh dậy rồi than thở thở: “Cha u nằm trong bao nhiêu ca ca của ngươi tiếp tục vạc điên lên vì thế lần ngươi, tao cũng phiền lòng cho tới nút nhì trăm trong năm này không được một giấc ngủ sâu, hai con mắt này của những người, thương tích bên trên người ngươi, rốt cuộc là thế nào?”.

Là làm sao? Một kiếp số tuy nhiên thôi.

Ta vừa phải mỉm cười vừa phải rằng với Chiết Nhan: “Con ghi nhớ rằng tại phần của người dân có một loại thuốc chữa bệnh, húp vô rất có thể quên không còn những chuyện nên quên đích không?”.

Chiết Nhan nhíu mày: “Xem đi ra bao nhiêu chục trong năm này ngươi tiếp tục bắt gặp rất nhiều chuyện nhức lòng”.

Chén dung dịch lạnh buốt trước mặt mày bốc hương thơm thơm tho nồng.

Thế gian trá này tiếp tục không tồn tại một Tố Tố bên trên núi Tuấn Tật nữa. Đó chẳng qua loa chỉ là 1 cơn mơ của thượng thần Bạch Thiển – phụ nữ của Đế Quân Bạch Chỉ của nước Thanh Khâu, đem theo gót biết bao đắng cay đau đớn sở và sắc hoa khơi phai lạt.

Sau Khi tỉnh giấc, những gì tiếp tục mơ cũng tiếp tục quên sạch sẽ.

Thanh Khâu Bạch Thiển

(Ba trăm năm sau)

Xem thêm: truyện mau xuyên

Đông Hải Thủy Quân mới mẻ sinh nam nhi nối dõi, nhằm sẵn sàng mang lại tiệc lênh láng mon của con cái, vô buổi chầu bên trên năng lượng điện Lăng Tiêu tiếp tục van lơn quy tắc bề bên trên mang lại nghỉ ngơi bao nhiêu ngày, Thiên Quân đôi mắt nhắm đôi mắt banh, đồng ý mang lại ông tao chuồn.

Đa Báo Nguyên Quân khôn cùng tò lần, chỉ là 1 yến tiệc tuy nhiên thôi, hà vớ cần lao tâm đau đớn tứ cho tới vậy?

Thế nên, sau buổi chầu ngày ngày hôm nay, bèn cố ý xua theo gót Nam Đẩu Chân Quân người xưa ni vốn liếng với tình giao hiếu với Đông Hải Thủy Quân, mong muốn thăm hỏi thăm dò tình hình.

Cửu Trùng Thiên này vốn liếng khôn cùng vô vị, sự quan hoài của những thần tiên so với việc Đông Hải Thủy Quân nghỉ ngơi quy tắc ko cần chỉ ngày 1 ngày nhì, lại thấy Đa Báo Nguyên Quân khơi mào, bèn lũ lượt cho tới vây xung quanh Nam Đẩu Chân Quân ở trước năng lượng điện.

Nam Đẩu Chân Quân vô nằm trong ngờ vực hoặc: “Chẳng nhẽ những vị tiên hữu ko biết, vô dạ tiệc nửa mon sau ở Đông Hải, vị cô cô ở Thanh Khâu cũng cho tới dự bại sao?”.

Bên ngoài Đông Hải, ở thân thiện Đại Hoang, bại đó là Thanh Khâu.

Nói cho tới trên đây, còn lẹo nhì tay thiên về Thanh Khâu ở hướng phía đông vái một chiếc, rồi mới mẻ nối tiếp kể: “Vị cô cô bại với tật ở đôi mắt, ko nom được khả năng chiếu sáng mạnh, tường sinh vật biển ngói lưu ly của Đông Hải Long Cung lại quá lóa mắt, nên Đông Hải Thủy Quân đang được cần chạy lượn mọi chỗ lần cỏ thanh hạnh, nhằm đan trở thành tấm thảm tủ những loại quá chói sáng sủa kia”.

Lời vừa phải thốt đi ra, không còn thảy bọn chúng tiên trước năng lượng điện Lăng Tiêu đều chào xáo.

Vị cô cô như điều của Nam Đẩu Chân Quân, đó là phụ nữ cưng của Bạch Chỉ Đế Quân, bọn họ Bạch, thương hiệu có duy nhất một chữ Thiển, vì thế là thượng thần thời viễn cổ của đời trước, nhằm biểu thị sự tôn trọng, bọn chúng tiên đều gọi nường một giờ đồng hồ “cô cô”.

Tự Yên Cổ người sử dụng búa khai thiên lập địa đến giờ, chinh chiến Một trong những tộc liên hồi ko dứt, trời khu đất bao nhiêu phen thay đổi căn nhà, thượng thần viễn CP nhiều ứng kiếp, kẻ bặt tăm người tiếp tục ngủ say.

Những người còn sinh sống bên trên cõi đời này, kiểm đếm qua loa kiểm đếm lại, ngoài gia tộc của Thiên Quân Cửu Trùng Thiên, thượng thần Chiết Nhan ẩn dật ở rừng khơi mươi dặm phía tấp nập của Đông Hải thì chỉ mất gia tộc của Bạch Chỉ Đế Quân ở nước Thanh Khâu tuy nhiên thôi.

Nói cho tới Bạch Thiển là nói đến một kín đáo ko được xem là kín đáo của gia tộc Thiên Quân.

Nghe rằng năm vạn năm về trước, Bạch Thiển tiếp tục đính ước với nhị hoàng tử – nam nhi của Thiên Quân là Tang Tịch, vốn liếng là 1 ông tơ nhân duyên rất là môn đăng hộ đối, tuy nhiên thiếu hiểu biết vì thế sao Tang Tịch lại đem lòng yêu thương tỳ phái nữ của Bạch Thiển, sinh sống bị tiêu diệt kể từ thơm với Bạch Thiển.

Bạch Chỉ Đế Quân ko Chịu đựng nổi nỗi nhục này, nằm trong thượng thần Chiết Nhan cho tới Cửu Trùng Thiên lần Thiên Quân thì thầm cần trái khoáy.

Thiên Quân khó chịu, ngay thức thì giày vò nhị hoàng tử ra đi, bắt hắn tiếp cận phương bắc, phong mang lại thực hiện Bắc Hải Thủy Quân. Lại ban thiên chỉ, lấy danh nghĩa Thiên tộc, người nào là tiếp sau ngai vàng vị Thiên đế thì cần lấy Bạch Thiển thực hiện Thiên Hậu.

Hơn thân phụ trăm năm vừa qua, Thiên Quân tiếp tục công thân phụ với tư bể tám cõi rằng trưởng tôn của ngài – Dạ Hoa được phong thực hiện người tiếp sau Thiên đế.

Giới thần tiên vốn liếng nhận định rằng chẳng bao lâu sẽ tiến hành húp rượu mừng của Dạ Hoa Quân và Bạch Thiển. Nhưng xuyên suốt thân phụ trăm trong năm này, ko khi nào nghe thấy thông tin nhì người tiếp tục tổ chức triển khai thơm lễ.

Chỉ nghe rằng Dạ Hoa Quân tiếp tục với cùng một đứa nam nhi, ngôi vị chủ yếu phi vẫn luôn luôn quăng quật trống trải. Mà Bạch Thiển luôn luôn ở nội địa Thanh Khâu, thiệp mời mọc của người nào cũng ko thể gửi cho tới nường được.

Trai ko bà xã, gái ko ông xã, nhì căn nhà lại ko hề vội vàng, trên đây thực sự chuyện kỳ lạ.

Chúng tiên rụt rè cảm thán một hồi, sau lại thay đổi sang trọng khen ngợi Đông Hải Thủy Quân với phúc, cô cô bao nhiêu vạn năm ko bước đi thoát khỏi Thanh Khâu, ni ông tao lại mời mọc được, thực là mát mày mát mặt lắm thay cho.

Nam Đẩu Chân Quân gật đầu nói: “Vốn tiếp tục là 1 chuyện cực kỳ rất có thể diện, tuy nhiên bao nhiêu ngày này Đông Hải Thủy Quân lại phiền lòng ranh xiết, vì thế chẳng ngờ rằng cô cô lại nhận thiếp cho tới dự tiệc, tuy nhiên trước này cũng tiếp tục mời mọc Bắc Hải Thủy Quân. Mấy ngày hôm trước nghe rằng mới gần đây Dạ Hoa Quân đem theo gót đái thiên tôn du lãm ở Đông Hoang, cũng thuận lối cho tới Đông Hải một chuyến. Ba người bại ko rời ngoài tiếp tục họp mặt bên trên bàn tiệc, Đông Hải Thủy Quân cho tới giờ đây vẫn thắc mắc kinh hoảng ngơm ngớp, kinh hoảng rằng tôi đã tạo ra chồi họa”.

Cửu Trùng Thiên này đa số là những thần tiên già lão với chút lai lịch, cũng nắm vững không ít về Bắc Hải Thủy Quân, Thanh Khâu Bạch Thiển và người tiếp sau ngôi Thiên đế Dạ Hoa Quân. Nhưng lại sở hữu một đái tiên mới mẻ lên trời ngây ngô hỏi: “Vị cô cô ở Thanh Khâu này đó là ai, nường ấy từng kết thù oán oán thù gì với Dạ Hoa Quân và Bắc Hải Thủy Quân ư?”.

Chúng tiên lại được thể mồm năm mồm mươi lý giải một lượt, phen này trong lúc lý giải lại đan thêm thắt thật nhiều tin tưởng tháp canh thất thiệt.

Tiểu tiên ngây ngô bại ko bắt được trọng tâm, mặt mày nghệt đi ra nom vô cái quạt giấy má vẫn nhằm white ko vẽ gì đang được phe phẩy trước mặt: “Bắc Hải Thủy Quân thà đắc tội với Bạch Chỉ Đế Quân cũng cần trở thành thân thiện với tỳ phái nữ của vị cô cô bại, thiệt ko biết phong thái tư thái của tỳ phái nữ bại ra sao nhỉ?”.

Đa Báo Nguyên Quân lấy tay tủ mồm thúng thắng ho một tiếng: “Bản quân từng bắt gặp người phụ nữ bại, Khi bại nhị hoàng tử đích thân thiện cứu vớt nường tao đi ra rồi cho tới quỳ trước mặt mày Thiên Quân, van lơn mang lại nường tao một danh phận, thực sự này cũng rất có thể xem là một Hotgirl, với điều nếu như đối với vị cô cô ở trong phòng Bạch Chỉ Đế Quân bại thì nên còn tầm thường xa xôi. Bản quân tuy rằng trước đó chưa từng được bắt gặp cô cô, tuy nhiên nghe rằng cô cô như là u, tuy nhiên đối với u còn tồn tại vài ba phần đẹp mắt hơn”.

Nam Cực Tiên Quân – người già nua nhất vô đám thần tiên những lộ vuốt vuốt chòm râu lâu năm white như cước trầm dìm, nói: “Lão trên đây từng được bắt gặp cô cô một phen, Khi bại lão vẫn là 1 tuỳ nhi theo gót hầu Thiên Quân, cùng theo với Thiên Quân nương nương chuồn nom hoa khơi tại phần thượng thần Chiết Nhan. Cô cô đứng nhảy múa bên trên những cành khơi, vì thế cơ hội xa xăm, chỉ rất có thể nhận ra bóng áo hồng thân thiện khơi hoa thắm sắc, dáng vóc vô nằm trong uyển đem, vô nằm trong uyển chuyển”.

Chúng tiên lại được một trận chào xáo, thở than rằng một mĩ nhân khuynh quốc khuynh trở thành vì vậy cũng trở thành kể từ thơm, ý trời thiệt là rất khó đoán. Sau Khi buôn chuyện hồi lâu, cũng lý tưởng vừa lòng tuy nhiên loại bỏ không còn thảy.

Sau bại, thiếp mời mọc cho tới dự tiệc lênh láng mon con cái của Đông Hải Thủy Quân vạc chuồn tiếp tục loan đi ra từng tư bể tám cõi, này đều là chuyện về sau.

***

Con gái rộng lớn của Nhược Thủy Thần Quân gả chuồn Đông Hải gần đầy thân phụ năm tiếp tục sinh mang lại Đông Hải Thủy Quân thêm 1 đứa nam nhi, nhì căn nhà Nhược Thủy, Đông Hải đều hỉ hả vui mừng mừng.

Đông Hải Thủy Quân lại càng đắc ý vô nằm trong, thiếp mời mọc dự tiệc mừng lênh láng mon nam nhi tiếp tục vạc chuồn từng thiên hạ, cho tới động Hồ Ly tuy nhiên phụ thân, u tao ở cũng đều có thiếp mang đến.

Cha, u tiếp tục nghêu du thiên hạ bao nhiêu trăm năm. Đại ca, nhị ca, tam ca tiếp nối nhau lập thất gia rồi phân chia khu đất phong, tứ ca thì cho tới Tây Sơn lần Tất Phương điểu – vật cưỡi đã từng đi lạc kể từ lâu. Vì thế, động Hồ Ly này hiện nay chỉ mất 1 mình tao.

Ta cố tấm thiếp bên trên tay, giơ đi ra khả năng chiếu sáng của rèm nước phía bên ngoài động hắt hấp thụ vào xuyên suốt hồi lâu, ghi nhớ lại Khi u sinh tao bị khó khăn sinh, tuồng như tiếp tục mời mọc hộ sinh căn nhà cụ cố của Đông Hải Thủy Quân cho tới hùn, nhờ thế u hạ cực kỳ đau đớn chuồn thật nhiều, vì vậy ngay lập tức lựa chọn 1 viên dạ minh châu vì thế trái khoáy túng ngô non, sẵn sàng chuồn Đông Hải một chuyến.

Khả năng ghi nhớ lối của tao vốn liếng ko được chất lượng lắm.

Trước Khi chuồn bèn cho tới địa điểm lão Mê Cốc ngay lập tức sát vách van lơn lấy một cành nhỏ bên trên cây Mê Cốc.

Cây Mê Cốc vốn liếng với mộc black color, hoa Mê Cốc ngũ sắc thơm nức. Nhưng hoa này ngoài tác dụng dùng làm thắp sáng vô đêm tối đi ra thì không tồn tại tác dụng nào là không giống.

Hiểu thấu lòng tao vẫn chính là nhành Mê Cốc, chỉ việc treo một nhành mặt mày người thì tiếp tục không biến thành lạc lối.

Bản thể của lão Mê Cốc vốn liếng là 1 cây Mê Cốc già nua, kể từ thuở hồng phí tiếp tục đâm chồi bên trên núi Chiêu Diêu ở Nam Hoang.

Khi u mang bầu tứ ca tiếp tục tranh cãi với phụ thân, mất lòng nên quăng quật căn nhà đi ra chuồn, lạc lối đi cho tới núi Chiêu Diêu, khi phụ thân cho tới lần u, kinh hoảng rằng phen sau u 1 mình quăng quật căn nhà chuồn tiếp tục lại bị lạc lối, vì vậy dứt khoát tấn công cây Mê Cốc độc nhất bên trên núi Chiêu Diêu về Thanh Khâu, trồng ở trước cửa ngõ căn nhà.

Thanh Khâu là vùng tiên giới non bồng, cây Mê Cốc này được tắm táp vô tinh tuý của trời khu đất, hấp thụ không khí tư mùa, sau thân phụ năm tiếp tục tu trở thành hình người. Lại qua loa thân phụ ngàn năm nữa, tiếp tục vừa khít tọa hóa trở thành một địa tiên.

Cha lại đem mang lại lão tao bao nhiêu bó trúc gọi là rubi chúc mừng, lão bèn người sử dụng bao nhiêu bó trúc bại và không nhiều cỏ gianh, xây thân phụ gian trá căn nhà lân cận động Hồ Ly, thực hiện láng giềng của tất cả chúng ta.

Vì là thần tiên của nước Thanh Khâu, cũng theo gót những đái tiên không giống, lão tao gọi phụ thân tao một giờ đồng hồ “quân thượng”.

Lão Mê Cốc thực đi ra ko già nua, nhì ngàn năm sau thời điểm tao ra đời lão mới mẻ tu trở thành hình người, môi đỏ hỏn răng white, nhì đôi mắt như hoa khơi cứ lộng lẫy chớp chớp.

Tiên phái nữ của Thanh Khâu đa số đều nhờ u mai ông tơ mang lại lão tao, tuy nhiên chẳng được ông tơ nào là.

Lão Mê Cốc nom hình thức thì phong lưu, tuy nhiên thực ra lại vô nằm trong lễ phép. Mỗi phen bắt gặp tao, lão đều lẹo nhì tay, kính cẩn gọi một giờ đồng hồ “cô cô”, khiến cho tao thấy thiệt thoải mái.

Lần này, khi lão Mê Cốc đem nhành cây nhỏ mang lại tao, thần sắc với chút u uất, có lẽ rằng là vô sinh hoạt với điều gì bại ko được hài hòa và hợp lý lắm, tuy nhiên tao xưa ni ko khi nào đo lường và tính toán với lão tao.

Sau Khi lấy được đồ dùng, tao bèn bắt quyết, gọi mây lành lặn cho tới, chuồn trực tiếp cho tới Đông Hải.

Phía tấp nập của Đông Hải với cùng một rừng khơi rộng lớn mươi dặm.

Tam ca nghe rằng tao cho tới Đông Hải dự tiệc, từng gửi thư cho tới, bảo tao Khi cù quay trở lại ghi nhớ qua loa phủ của Chiết Nhan van lơn lão tao nhì bình rượu Đào Hoa Túy.

Chiết Nhan đó là người sở hữu của rừng khơi mươi dặm bại, lão là 1 con cái phụng hoàng già nua mà đến mức ko ghi nhớ nổi tôi đã từng nào tuổi hạc nữa.

Mẹ rằng, Chiết Nhan đó là con cái phụng hoàng thứ nhất được sinh đi ra kể từ buổi khai thiên lập địa. Phụ thần đích thân thiện nuôi chăm sóc lão tao, vị thế còn đang cao quý rộng lớn Thiên Quân ngày này cho tới vài ba phần.

Lúc tao ra đời, trần gian này tiếp tục không còn vết tích của Phụ Thần.

Cha u đem tao cho tới bắt gặp Chiết Nhan, lão tao nhíu mi, mỉm cười với cha: “Đây đó là cô nương tuy nhiên nương tử ngươi mới mẻ sinh thêm thắt cần không? Trông nhỏ quá”.

Mối mối quan hệ thân thiện Chiết Nhan và nước Thanh Khâu đa phần chính thức kể từ u tao.

Nghe rằng vạn vạn năm về trước, Chiết Nhan từng hỏi vợ u tao, sính nghi đã và đang đưa tới trước cửa ngõ.

Nhưng người tuy nhiên u tao ưng lại là người đầu mộc – phụ thân tao, vì vậy ngang bướng một mực ko Chịu đựng nhận điều.

Vì thế Chiết Nhan mới mẻ tấn công nhau một trận thỏa quí với phụ thân tao, tấn công đoạn, nhì người ngay lập tức kết nghĩa huynh đệ.

Năm sau, phụ thân cử kiệu tám người khênh cho tới đón u về Thanh Khâu, còn mời mọc Chiết Nhan thực hiện căn nhà thơm.

Luận về loại bậc, tao và bao nhiêu vị ca ca đều cần gọi Chiết Nhan là bá phụ.

Nhưng lão tao xưa ni ko Chịu đựng nhận già nua, nhất quyết nghĩ rằng bản thân vẫn tồn tại con trẻ lắm, ai dám cả gan góc gọi lão là “ông”, lão ngay lập tức hận người bại cho tới cả nghìn vạn năm.

Cho nên, tất cả chúng ta chỉ với cơ hội sợ hãi tuy nhiên theo gót phụ thân u gọi thương hiệu lão tuy nhiên thôi.

Tuy Chiết Nhan là 1 tay ủ rượu với nghề nghiệp, tuy nhiên lại ko quí trà chén say sưa vùng yến tiệc.

“Bậc thượng thần thần túng rút ngoài tam giới, chẳng màng hồng trần, thú vui mừng thanh trang, phẩm vị còn lịch thiệp hơn hết thú vui” đó là cơ hội lão mô tả bạn dạng thân thiện.

Vì thế so với những thiếp mời mọc lão dự tiệc húp rượu cộng đồng vui mừng của những thần tiên gửi cho tới, xưa ni lão chỉ mỉm cười nhằm đấy tuy nhiên thôi.

Chúng tiên mời mọc lão cộng đồng vui mừng, vốn liếng cũng chính là bộc bạch ý thực hiện thân thiện với cùng một vị thượng thần tuy rằng ko nhậm chức gì tuy nhiên vị thế lại đảm đang. Mé này lão ở thời gian lâu hơn thì mặt mày bại những thần tiên cũng bịa đặt điều, bảo rằng vị thượng thần thư thả tản này chỉ rất có thể tôn trọng chứ không cần thể thân mật, vì vậy, ý mong muốn mời mọc lão tiếp cũng tan dần dần.

Chiết Nhan vui mừng với việc thanh tịnh, một lòng vui mừng thú điền viên thân thiện rừng hoa khơi thắm sắc.

Đến mặt mày bờ Đông Hải, tao bấm ngón tay tính giờ, giờ đây cơ hội khi khai tiệc đích một ngày rưỡi.

Nhớ cho tới điều nhắn thăm dò của tam ca, tao bèn chuyển làn trở về phía phủ đệ của Chiết Nhan, van lơn lão tao một vò Đào Hoa Túy. San nhì bình gửi về mang lại tam ca, lại ụp một bình, tất nhiên viên dạ minh châu làm quà tặng mừng gửi cho tới Đông Hải Thủy Quân, địa điểm sót lại thì chôn bên dưới động Hồ Ly nhằm kể từ từ hương thụ.

Đây đó là khi hoa khơi khoe sắc, rừng khơi mươi dặm nở lênh láng hoa, sắc hoa tươi tắn thắm chứa đựng núi rừng, mùi thơm ngát.

Ta men theo gót tuyến phố không xa lạ trở về phía rừng khơi sâu sắc tun hút, vừa phải nom tiếp tục thấy Chiết Nhan khoanh chân xếp vì thế ngồi gặm khơi, trái khoáy khơi cực kỳ to tát, chỉ nháy đôi mắt tiếp tục chỉ với trơ loại phân tử.

Chiết Nhan mỉm cười hì hì vẫy tay gọi ta: “Chẳng cần đái nha đầu căn nhà bọn họ Bạch trên đây sao, thực sự càng rộng lớn càng xinh đẹp mắt. Qua đây!”. Lão vỗ vỗ vào thời gian khu đất trống trải lân cận bản thân, “Ngồi xuống trên đây nào là, làm cho tao nom kỹ coi sao”.

Thần tiên vào cụ thể từng cõi trời khu đất này, cũng chẳng với bao nhiêu người thân trong gia đình phận cao cho tới nút rất có thể gọi tao là đái nha đầu.

Ba giờ đồng hồ “tiểu nha đầu” đương nhiên khiến cho tao với cùng một ảo giác rằng bản thân hãy còn con trẻ lắm, thực hiện tao yêu thích vô nằm trong.

Ta ngoan ngoãn ngoãn nghe điều ngồi xuống, Chiết Nhan ngay lập tức vệ sinh lau tay vô vạt áo của tao.

Ta đang được tâm trí coi cần banh điều ra sao mới mẻ rất có thể tiện nghi lấy được vò rượu bại thì tiếp tục nghe Chiết Nhan mỉm cười hì hì: “Ngươi ở Thanh Khâu bao nhiêu vạn năm, chuyến này chuồn trái khoáy thực cực kỳ hay”.

Ta ngẩn người đi ra một khi, ko rõ rệt câu này của lão là ý gì, chỉ mỉm cười đáp lại: “Hoa khơi ở trên đây nở đẹp mắt quá, đẹp mắt tuyệt”.

Lão càng mỉm cười khoái chí hơn: “Mấy ngày hôm trước, Bắc Hải Thủy Quân với dẫn bà xã cho tới trên đây nom hoa bao nhiêu ngày ngay lập tức. Lần thứ nhất tao nhận ra đái nương tử của hắn, thực sự cực kỳ thơ ngây, xứng đáng yêu”.

Lần này thì tao mỉm cười ko nổi.

Tiểu nương tử của Bắc Hải Thủy Quân ấy thường hay gọi là Thiếu Tân, cái brand name này là vì tao bịa đặt mang lại.

Cũng ko ghi nhớ rõ rệt từng nào năm về trước, tao và tứ ca đi dạo ở hồ nước Động Đình, vô đám cỏ vệ sinh cao vì thế nửa người bỗng nhiên vạc hình thành một con cái mãng xà còn nhỏ bị quấy rầy mà đến mức chỉ với thở hoi hóp.

Ta nhận ra xứng đáng thương, bèn van lơn tứ ca mang lại đem nó về Thanh Khâu.

Con mãng xà nhỏ khi đó tiếp tục tu trở thành tinh anh, tuy rằng rằng vẫn tồn tại non nớt tuy nhiên đã và đang tạm thời rất có thể trở thành hình người, bại đó là Thiếu Tân. Thiếu Tân chăm sóc thương tổn thất 2 năm ở Thanh Khâu, sau thời điểm thương thế tiếp tục ngoài, rằng mong muốn báo đáp ơn của tao nên ở lại bại.

Khi bại phụ thân, u tao tiếp tục không hề ở Thanh Khâu, động Hồ Ly vì thế tứ ca tao thực hiện căn nhà, tứ ca bố trí mang lại nường tao thực hiện tỳ phái nữ thường xuyên thu vén. Trước bại, động Hồ Ly không tồn tại một tỳ phái nữ nào là, việc làm thu vén đều vì thế tao thực hiện.

Ta vui mừng mừng vì thế được thư thả nhã, một ngày dài rong nghịch tặc chẳng thèm về căn nhà, cứ qua loa hỗ tương lại nhà đất của đại ca, nhị ca, tam ca và Chiết Nhan xuyên suốt.

Ngày mon trôi qua loa bình yên lặng như vậy cũng rất được 2 năm, một ngày bại phụ thân u quay trở lại Thanh Khâu, bảo rằng tiếp tục thêm thắt ước thơm sự mang lại tao. Vị thơm phu sau này đó là Bắc Hải Thủy Quân – Tang Tịch.

Khi bại, Tang Tịch vẫn chính là nam nhi loại được sủng ái nhất của Thiên Quân, sinh sống bên trên Cửu Trùng Thiên, còn khồng hề bị biếm phong cho tới Bắc Hải ngày này.

Thiên Quân công thân phụ chuyện thêm thắt ước của tao và Tang Tịch từng tư bể tám cõi, thần tiên những lộ không có ai là ko biết.

Những người công bố, người nào cũng cho tới căn nhà chuyện trò thăm hỏi tặng quà, nhân thể chúc mừng song câu.

Tứ ca và tao ko Chịu đựng nổi phiền toái, thế là dứt khoát nép dọn tay đẫy nằm trong trốn cho tới rừng khơi của Chiết Nhan.

Chuyến trốn chạy này tiếp tục sinh chuyện.

Khi tao ăn khơi no nê cù quay về Thanh Khâu thì tiếp tục chẳng thấy Thiếu Tân đâu cả, vô động Hồ Ly lênh láng lớp bụi chỉ với lại một phong thư kể từ thơm của Tang Tịch. Trong thư bảo rằng hắn với Thiếu Tân nhiều ngày phát sinh tình thương, ko thể ko lấy Thiếu Tân, chỉ biết van lơn lỗi tao tuy nhiên thôi, vân vân và vân vân.

Ta nhận định rằng trên đây chẳng cần là sự việc gì gớm ghê lắm. Một là, tao còn ko khi nào họp mặt Tang Tịch, rằng gì cho tới chuyện với tình thương gì gì đó; nhì là, thời hạn Thiếu Tân sinh sống nằm trong tao ko lâu năm, mang lại dù là tình thương cũng khó khăn có thể nói rằng là sâu sắc sắc; thân phụ là, cho tới thú vật sinh sống vô rừng còn được lựa lựa chọn đối tượng người sử dụng hợp lý, bọn chúng sinh đồng đẳng, đâu với lý Tang Tịch bị tước đoạt đoạt tổn thất quyền này.

Nhưng việc đó lại om xòm cho tới tận Thiên Quân.

Nhưng lại ko cần là tao thực hiện um lên.

Nghe rằng Tang Tịch đích thân thiện nắm tay Thiếu Tân quỳ trước Sảnh dragon của Thiên Quân, bảo rằng mong muốn mang lại Thiếu Tân một danh phận.

Không lâu sau, chuyện này tiếp tục loan lượn mọi chỗ.

Người người đều nói: “Con gái căn nhà bọn họ Bạch ở Thanh Khâu thiệt xứng đáng thương, trước đó cứ tưởng rằng là ông tơ lộc duyên, ko ngờ mới mẻ thêm thắt ước không được thân phụ năm đã trở nên thơm phu vứt quăng quật, về sau còn lấy được ai nữa đây?”.

Cũng với kẻ rằng nhăng cuội: “Không biết ả mãng xà bại đẹp mắt nghiêng nước nghiêng trở thành thế nào là, mà còn phải rất có thể rộng lớn được cả hồ ly tinh white chín đuôi chim tụt xuống cá lặn?”.

Lúc ấy, phụ thân, u, đại ca, nhị ca, tam ca và Chiết Nhan mới mẻ hiểu được tao bị kể từ thơm.

Chiết Nhan ngay thức thì lôi phụ khuôn mẫu tao lên Cửu Trùng Thiên nhằm căn vặn tội Thiên Quân.

Quá trình ví dụ tao cũng ko được rõ rệt. Chỉ hiểu được tiếp sau đó Tang Tịch bị thất sủng, Thiên Quân vội vàng phong mang lại hắn tao chức Bắc Hải Thủy Quân, cũng Có nghĩa là giày vò hắn chuồn Bắc Hải. Còn về thơm sự của hắn và Thiếu Tân, thì trước sau vẫn ko thừa nhận.

Về chuyện này, có duy nhất một phen độc nhất u tao tuyên bố cảm tưởng: “Thằng oắt con bị tiêu diệt tiệt, thế là tiếp tục đơn giản và dễ dàng mang lại nó lắm rồi”.

Chiết Nhan ngược lại lại rất hay bụng, nửa hùn vui mừng nửa oán thù trách móc, chỉ than thở một câu: “Vì một người phụ nữ tuy nhiên tiêu diệt chi phí đồ dùng của tớ, sao cần đau đớn thế?”.

Khi bại, tao còn nhỏ không hiểu nhiều chuyện, luôn luôn cảm nhận thấy hero chủ yếu đó là Tang Tịch và Thiếu Tân không tồn tại mối quan hệ gì với tao, tao ko hề bị thua kém.

Sau này, Thiên Quân đích thân thiện ban chỉ trước Sảnh dragon. Thiên chỉ ấy đại ý rằng, tuy rằng ngôi hoàng thái tử vẫn ko quyết định, tuy nhiên phụ nữ của mình Bạch ở Thanh Khâu – Bạch Thiển và đã được Thiên tộc lựa lựa chọn thực hiện con cái dâu, sau này về sau được xem là Thiên Hậu nương nương.

Nói một cách tiếp, tức thị, những nam nhi của ông tao, ai mong muốn kế tiếp ngôi Thiên Quân, thì ko thể ko cưới Bạch Thiển ở Thanh Khâu.

Rõ ràng là long ân, tuy nhiên long ân này trái khoáy thực quá to. Mấy người nam nhi của Thiên Quân vì thế rời bị hoài nghi là giành giành ngôi báu, nên cơ bạn dạng ko hỗ tương với tao. Đương nhiên, tao cũng ko khi nào chuồn thăm hỏi chúng ta. Mà những thần tiên không giống cũng nể mặt mày Thiên tộc, không đủ can đảm mạo phạm Thiên tộc, nguy hiểm cho tới bịa đặt sính nghi tại phần phụ thân tao. Từ bại, tao trọn vẹn không tồn tại ai nhằm đôi mắt cho tới.

Ba trăm năm vừa qua, Thiên Quân phong mang lại trưởng tôn là Dạ Hoa Quân thực hiện hoàng thái tử, sẵn sàng kế tiếp ngôi nhà vua.

Ta trọn vẹn ko biết chút gì về thương hiệu Dạ Hoa này. Chỉ nghe rằng sau thời điểm Tang Tịch bị lưu giày vò, vì thế tư hóa học của bao nhiêu người con cái của Thiên Quân đều rất là tầm thông thường, Thiên Quân sớm tối u sầu phiền lòng. May tuy nhiên thân phụ năm tiếp sau đó, nam nhi rộng lớn là Ương Thố sinh thêm 1 đứa con cháu rất là thông sáng suốt tuệ, tạo nên Thiên Quân vui mừng mừng ranh xiết.

Đứa con cháu này đó là Dạ Hoa.

Theo như thiên chỉ tuy nhiên Thiên Quân công bố năm nào là, tao cần trở thành thân thiện với thương hiệu Dạ Hoa Quân này. Về phía Dạ Hoa, nghe rằng từng lấy một người thương hiệu là Tố Cẩm thực hiện loại phi, vô nằm trong sủng ái, còn sinh đi ra một đái thiên tôn, nên đương nhiên chẳng màng cho tới thơm sự với tao. Còn về phía tao, tuy rằng không tồn tại ý trung nhân như hắn, tuy nhiên hễ cứ nghĩ về cho tới hắn tao sinh sau tao cho tới sát mươi vạn năm, luận về loại bậc còn cần gọi tao một giờ đồng hồ cô cô, luận về tuổi thọ cần gọi tao một giờ đồng hồ lão tổ tông, thì không thể cam tâm tự nguyện dữ thế chủ động nói đến thơm sự này. Cứ người sử dụng dằng mãi như vậy cho tới tận giờ đây, đang trở thành trò mỉm cười mang lại từng tư bể tám cõi này.

Làm đi ra cơ sự này đều vì thế Bắc Hải Thủy Quân, tao sao lại ko thấy thua kém, tuy nhiên là quá thua kém, vậy nên cũng đương nhiên chính thức rời mặt mày loại kẻ tạo ra họa là hắn.

Ta cứ trằn trọc mãi chuyện Chiết Nhan đặc biệt quan trọng nói đến Bắc Hải Thủy Quân, vô cùng ko cần mong muốn tao cần buồn phiền, tuy nhiên là ném hòn gạch ốp chuồn, kéo viên ngọc về, nhằm dẫn đi ra những điều sau, vì vậy tao cần hấp tấp vàng thực hiện đi ra vẻ hào hứng, cọ tai kính cẩn lắng tai.

Khóe mồm lão tao nhếch càng tốt hơn: “Tiểu nương tử bại nghén kinh hoàng lắm, không tới bao nhiêu vạn năm tuy nhiên tiếp tục sinh mang lại Bắc Hải Thủy Quân thân phụ người con, đứa vô bụng giờ đây nghe rằng là đứa loại tư, rất có thể thấy mãng xà thực sự là mắn đẻ. Tiểu nương tử bại bị nghén một ngày dài chỉ yêu sách ăn khơi, vô thời điểm hiện nay, hoa khơi nở mọi nơi điểm, tuy nhiên nói đến việc khơi, thì từng gầm trời cuối khu đất, ngoài địa điểm của tao đi ra thì ko thể tìm kiếm được ở đâu. Vì thế Bắc Hải Thủy Quân cần mặt dày mày dạn cho tới gõ cửa ngõ căn nhà tao, hắn tao tiếp tục khẩn cầu như vậy, tao cũng chẳng hẹp hòi gì tuy nhiên ko cho”.

Ta chẳng biết làm những gì rộng lớn, đành cúi đầu vân vê bao nhiêu nếp hấp tấp bên trên váy. Đối với hành động yêu thương hận ko rõ rệt này của lão, tao với chút tức phẫn nộ.

Lão tao lại mỉm cười hì hì, nói: “Xem ngươi tề, mặt mày xanh rì lét cả rồi. Chỉ là bao nhiêu trái khoáy khơi rời sinh con cái thôi mà”.

Ta ngước phắt đầu lên, có lẽ rằng động tác này khá đột ngột, nên ko cẩn trọng va vấp cần cằm lão đang được hạ thấp xuống.

Lão ko hề nhằm bụng, lại chọc ta: “Nhìn coi, nghe rằng mang lại song phu thê căn nhà người tao bao nhiêu trái khoáy khơi rời sinh con cái, giây phút tuy nhiên tiếp tục mượt lòng rồi sao? Nghe tao rằng này, bao nhiêu trái khoáy khơi rời sinh con cái bại chẳng qua loa đơn thuần hùn căn nhà Bắc Hải Thủy Quân trong thời điểm tạm thời vô bao nhiêu vạn năm ko thể sinh thêm thắt đứa loại năm tuy nhiên thôi, chứ chẳng tác động gì cho tới phúc đức căn nhà hắn tao, cũng chẳng tổn sợ hãi gì cho tới âm đức của ta”.

Thực đi ra, Bắc Hải Thủy Quân được thêm ngũ hoàng tử khi nào thì cũng chẳng can hệ gì cho tới tao, bao nhiêu trái khoáy khơi rời sinh con cái bại ăn vô cũng không thể thực hiện bị tiêu diệt người được. Năm bại, còn nếu như không cần là hắn tao kể từ thơm, thì đâu tạo ra một gò phiền hà này. Lần này Chiết Nhan tiếp tục giáo dục hắn một trận, thiệt đi ra tao cũng đều có chút giã thưởng lão. Nhưng Chiết Nhan nhận định rằng tao hoặc mượt lòng thì tao chẳng biết rằng gì rộng lớn, chỉ đành im thin thít quá nhận tuy nhiên thôi. Lão lại vuốt ve tao một chặp, đại ý bảo rằng mọi người Thiên Quân là bọn khốn kiếp, cho tới đời đời kiếp kiếp con cái con cháu cũng đơn thuần lũ khốn kiếp ko rộng lớn ko tầm thường.

Mắng đoạn, lão lại chính thức trêu chọc tao.

Mấy vạn trong năm này tất cả chúng ta ko bắt gặp nhau, có lẽ rằng lão cũng thư thả nhã cho tới vạc điên, từng nào chuyện vụn lặt vặt, kể từ ống tre cho tới phân tử đậu, đều đưa ra kể với tao tuốt tuồn tuột.

Lúc đầu tao vẫn tồn tại ghi nhớ cho tới chuyện vò Đào Hoa Túy, tuy nhiên chẳng bao nhiêu chốc tuy nhiên ù không còn cả đầu, lãng quên thôi việc phải yêu cầu vò rượu.

Đợi cho tới Khi mùng tối sát buông xuống, vẫn chính là Chiết Nhan nhắc ta: “Tiểu tam với nhờ tao đựng mang lại hắn nhì bình rượu, tiếp tục chôn bên dưới cây tế tân trụi lá lân cận Bích Dao Trì ở đàng sau núi, tối ni ngươi nghỉ ngơi ở bại, nhân tiện khơi rượu lên đem về mang lại đái tam, nhì bình rượu này chớ với phung phí, cũng chớ húp trộm”.

Xem thêm: truyen trung sinh hoan

Ta nhếch miệng: “Người cũng thiệt nhỏ nhen đấy”.

Lão xoa xoa mái đầu ta: “Thứ rượu ấy trái khoáy thực ngươi ko húp được, nếu mà mong muốn húp, ngày mai hãy cho tới hầm rượu của tao, đem được từng nào thì ngươi cứ đem thỏa thích”.

Ta thực hiện đi ra vẻ rất là cảm tạ, tuy nhiên trong tâm lại thì thầm ra quyết định, nhì bình Đào Hoa Túy bại tao tiếp tục húp trộm, tuy nhiên rượu vô hầm của lão tao cũng tiếp tục mang theo vì thế không còn.