thầy ơi em yêu thầy

                                    
                                              

Ring ding dong..

Tiếng chuông trường vang lên thân phụ tiếng đã đánh thức tôi khỏi cơn man máu mê bởi môn Văn chán ngán... Có thể nói tiết học này là thời gian trá tuyệt vời cho tới việc ngủ bù bởi sự thức khuya quá độ của tôi. Chỗ ngồi gần cuối lớp thuận tiện để một con cái lười chảy thây như tôi có thể đánh một giấc mà không có ai nhiều chuyện.

Bạn đang xem: thầy ơi em yêu thầy

Mệt mỏi rảo từng bước bên trên hành y sĩ. Tôi xoa song mắt lờ đờ của mình mà chân vẫn ko ngừng bước. Ánh nắng hoàng thơm nhạt nhòa chạm đến tay tôi như đang được nhẹ nhàng thơm tạm biệt tôi. Tôi ngước lên nhìn đường để ko bị "chụp ếch". Trên hành y sĩ nhuộm một màu cam vàng bởi nắng khiến tôi chói mắt và phải nheo mắt nhìn..

Tôi chợt thấy...

Người ấy...

Là thầy tôi.. Trong ánh sáng mập mờ đó tôi có thể thấy rõ được bóng đen sì đo.́.. Bóng đen sì của một người đàn ông chững chạc đang được bước chậm rãi về phía tôi. Tiếng lá thu xào xạc rơi nhẹ dần xuống mặt đất, tiếng gió nhẹ nhè thổi ngang qua quýt tai tôi như thì thầm nhắc nhở. Tất cả tiếng động hòa quyện lại và tiếng tim đập mạnh của tôi khiến tôi thấy như đang được vô một không khí riêng biệt giữa nhì người. Tiếng lộp cộp từ song giày tây của thầy càng vang rõ rộng lớn, chỉ nên tiến thêm thắt một bước nữa, có phải tôi với thầy sẽ đụng nhau? Tôi đứng lặng thing...

Xem thêm: truyện full ngắn

Thầy dửng dưng đi qua tôi...

Thầy ko nhìn thấy tôi rồi, mắt thầy đang được dán vào cuốn sổ điểm mà thầy cần phải nộp gấp vào ngày mai. Thầy chỉ đi qua tôi mà khiến sống mũi tôi chợt cay và tim tôi như không còn một nhịp? Nực cười nhỉ? Sao tôi lại như vậy chứ? Có lẽ tôi đã biết rõ câu trả lời tuy nhiên đang được lừa dối bản thân ái ko chấp nhận thôi... Tôi ước khoảng khắc thầy ngang qua quýt tôi dừng lại, để tôi đủ can đảm nhìn vào mắt thầy như bày tỏ lời vô lòng và ước dù chỉ một lần thôi.. thầy cũng nhìn tôi như vậy. Tôi quá tham lam lam phải không?

Tôi xoay đầu nhìn lại, thầy vẫn bước chậm rãi và cút thẳng về phía trước. Hình bóng tấm sườn lưng của thầy gầy gò và cao ráo, tấm sườn lưng mà tôi luôn luôn muốn được một lần dựa người vào đó, tấm sườn lưng mà tôi muốn ôm trọn cả một vòng tay, tấm sườn lưng mà tôi hoặc thấy Lúc vô những giờ dạy học, tấm sườn lưng gần gũi mà khiến tôi cảm thấy sao thật xa vời vời. Như một thói thân quen, tôi mỉm cười và nhẹ nói :"Em chào thầy Takagi.."

Xem thêm: dị thế điền viên

Tôi yêu thương thầy giáo của tôi...

-------------END CHƯƠNG--------

Huhu sao tưởng tượng thì thấy dạt dào lắm mà viết lại như thế này :( Mọi người thông cảm.. >_<