tình yêu thầm kín truyện full đoàn gia hứa

Có lẽ vì thế chuyện xẩy ra thời điểm hôm nay, tối hôm ấy, Đoàn Gia Hứa với cùng một niềm mơ ước.

Mơ thấy anh cảm nhận được giấy má báo trúng tuyển chọn của Đại học tập Nam Vu, mơ thấy một tuần lễ trước lúc nhập học tập, u Hứa Như Thục đang được sẵn sàng đoạn chi phí mang lại anh, lại bị cái người gọi là “chủ nợ” đem đi.

Bạn đang xem: tình yêu thầm kín truyện full đoàn gia hứa

Mơ thấy tối hôm cơ.

Nhà đang được phân phối cút nhằm trả nợ, chúng ta mướn 1 căn hộ nhỏ, một buồng ngủ một phòng tiếp khách. Mẹ anh - Hứa Như Thục ngủ vô buồng ngủ, còn anh ở ngoài phòng tiếp khách.

Kỳ nghỉ ngơi hè năm cơ Đoàn Gia Hứa gia sư mang lại bao nhiêu ngôi nhà liên, ngày nào thì cũng tối muộn mới mẻ về.

Hôm ấy, Lúc anh vừa phải về cho tới, nghe thấy giờ Hứa Như Thục gọi Smartphone.

Bà gọi cho 1 vị đại bá, trước đó thấy lúc bà dìu dắt bám theo một đứa con trẻ, đã hỗ trợ bà vô số.

Điện thoại ở phòng tiếp khách.

Đoàn Gia Hứa thấy Hứa Như Thục rỉ tai Smartphone, xin chào chất vấn người cơ đoạn, bà cười cợt, chậm chạp rãi rằng thêm 1 câu: “Anh à, A Hứa ngôi nhà em đua đỗ Đại học tập Nam Khương rồi.”

Nói đoạn, bà im thin thít, nhường nhịn như cảm nhận thấy khó khăn ngỏ mồm nên ko rằng tiếp nữa.

Nhưng thâm nám tâm bà hiểu được còn nếu như không thổ lộ thì ko được, bà ko được, tuy nhiên còn A Hứa, đứa bé bỏng cơ rồi tiếp tục rời khỏi sao?

Đúng ko thể ko rằng. Dù trở ngại cho tới thế nào là, vẫn nên rằng.

Đại học tập Nam Khương là 1 trong những ngôi trường chất lượng. Con tôi đua được ĐH chất lượng như thế đấy.

Nhưng tôi không tồn tại chi phí. Nó vì thế mong muốn tới trường ĐH, còn nên tự động bản thân mò mẫm chi phí, tôi không ngại liệu được toàn vẹn mang lại nó.

Tôi ước nó được tới trường.

Anh rất có thể mang lại tôi mượn một không nhiều chi phí được không?

Ngay tiếp sau đó, từ trên đầu chão mặt mày cơ truyền cho tới giờ nguyền rủa của những người cơ. Điện thoại cũng ko nên loại chất lượng, tiếng động ko rõ nét, tuy nhiên rộng lớn giờ vô cùng: “Các người rốt cuộc với còn mặt mày mũi hoặc không? Tôi không tồn tại nhiệm vụ nên nuôi thằng nhóc cơ. Sao cứ hở rời khỏi là  lại vay mượn chi phí vay mượn chi phí thế. Cút cút.”

Ngay ngay tức thì, Đoàn Gia Hứa trải qua, lắc lấy Smartphone, thẳng hớt tóc máy.

Căn chống quay về tình trạng yên tĩnh tĩnh.

Hứa Như Thục ngồi ngẩn người rời khỏi, đùng một cái lấy tay lấp đôi mắt lại, khóc trở nên giờ, cứ liên tiếp nói: “Là u với lỗi với con… u với lỗi với con…”

Từ cấp cho 2 sụp đổ về trước, Đoàn Gia Hứa ko bao từng biết cảm xúc thiếu hụt chi phí.

Anh ko lúc nào cảm nhận thấy được, chi phí cần thiết nấc nào là.

Nhưng thực tế khó khăn đang được tiến công gãy tuy nhiên tâm trí thơ ngây của anh ý.

Anh mới mẻ nắm rõ, chỉ cần phải có chi phí, vô một thời hạn ngắn ngủn, lòng người đang được rất có thể trở nên hóa học cho tới thế nào là.

Đoàn Gia Hứa bắt gặp u bản thân, u ám và mờ mịt tuyệt vọng, từ từ sụp sụp đổ, trở thành e kinh hoàng tự động ti. Cũng bởi vậy tuy nhiên lâm bệnh trở nặng, ngày càng yếu ớt ớt.

Sau cơ, Đoàn Gia Hứa bắt gặp.

Lúc ấy tôi đã trưởng thành và cứng cáp, ngồi xuống trước mặt mày Hứa Như Thục, ngước đầu lên coi bà. Anh cong môi cười cợt, rằng rằng: “Mẹ, u với tin tưởng không? Số chi phí này con cái rất có thể mò mẫm rời khỏi được.” Mẹ không nhất thiết phải chất vấn vay mượn người không giống nữa, con cái tiếp tục tự động bản thân mò mẫm chi phí, con cái tiếp tục bảo vệ u. Chàng trai cười cợt thiệt ôn hòa: “Con tiếp tục mò mẫm lại mang lại u những ngày chất lượng lành lặn trước cơ.”

Vậy nên, u ngóng thêm thắt một ít nữa, đạt được không?

Đoàn Gia Hứa tỉnh lại kể từ vô mơ. Trời còn ko sáng sủa, cả căn chống tối đen ngòm như mực. Hắn ko buồn ngủ nữa, vực lên cút thoát ra khỏi chống, cho tới phòng tiếp khách xối ly nước, rồi nếm nếm thêm nhì viên đá vô.Bây giờ khoảng chừng 3h sáng sủa, Đoàn Gia Hứa đứng cạnh bàn ăn vô chống phòng bếp, nuốm Smartphone lướt coi. Tin tức mới mẻ nước ngoài trừ Bình Phong ngỏ groupchat thì chỉ thấy Tiền Phi đang được vạc điên bên trên Wechat.

Tiền Phi: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha

Tiền Phi: Lão tử thành công xuất sắc rồi!!!

Còn bổ sung cập nhật thêm thắt bao nhiêu cái icon cười cợt.

Tôi khích động quá ko ngủ đựơc, chắc chắn nên lên rằng ‘ha ha ha ha ha ha ha ha ha’ với cái đám đang được say ngủ những cậu.

Đoàn Gia Hứa gõ bàn phím: Không ngủ à?

Ngay tiếp sau đó, giờ nhạc chuông Smartphone vang lên, là Tiền Phi gọi cho tới. Đoàn Gia Hứa nuốm ly nước rời khỏi ghế sofa, ngồi xuống mới mẻ ấn nút nhận, giờ Tiền Phi rất rất to: “Câu lại không tồn tại hoạt động và sinh hoạt gặp mặt tình thân nào đấy à?”

Đoàn Gia Hứa cười cợt khẽ, chậm chạp rãi nói: “Ừa.”

Tiền Phi nói: “Chờ một thời gian. Tôi còn ko rằng, cậu với biết thời điểm hôm nay tôi cầu hít thế nào là không? Là tối ni cơ.” Đoàn Gia Hứa ngồi tựa vô ghế, im thin thít nghe hắn kể. Sau Lúc Tiền Phi đang được phân minh cụ thể trần thuật lại bữa tối romantic của hắn, hưng phân vẫn ko giảm: “Cảm động chưa? Sao rồi? Nghe đoạn với nên muốn làm kết duyên không?” 

Đoàn Gia Hứa giọng điệu tùy tiện: “Tim nhức quá, trước cơ chẳng nên cậu đang được rằng mong muốn ở và một địa điểm với tôi sao?” 

Tiền Phi đáp: “Cậu chớ buồn ộc như vậy nữa đạt được không? Mấy điều say năm cơ cậu vẫn lưu giữ à? Tha mang lại tôi cút.”

Đoàn Gia Hứa bất cười cợt, chúc mừng hắn bao nhiêu câu. “Đúng rồi.” Tiền Phi gửi kể từ tình trạng nam giới sĩ chuẩn bị kết duyên lịch sự ông mai, cười cợt hì hì nói: “Lần trước cậu rằng cút coi đôi mắt, thế nào?” Đoàn Gia Hứa miễn chống nói: “Sao người nào cũng chất vấn câu này vậy.”

“Không nên ko nên. Sao lại mãi ko ưng người nào là thế.” Tiền Phi nói: “Không thì cậu cho tới Nam Khương cút, ngôi trường tôi có tương đối nhiều em mến cậu lắm, cho tới Lúc cơ tôi tiếp tục bố trí một trong những buổi họp mặt, cậu mến giẫm bao nhiêu thuyền cứ tự do.

“Cậu ko kinh hoàng bị phu nhân sau này nghe được à? Lại còn mong muốn giẫm nhiều thuyền. Uổng tôi biết cậu lâu như vậy, u nó chứ tuy nhiên mò mẫm bạn nữ.”

“Bây giờ cô ấy ko ở trên đây tuy nhiên.” Tiền Phi nói: “Tôi rằng thiệt đấy, ko thích hợp thì cũng thôi cút, dễ thường cậu ko mến ai sao?”

Gia Hứa ừ một giờ.

Tiền Phi kinh ngạc: “Thôi chớ rằng mến nữa, hảo cảm, hảo cảm với ai không?”

Lần này, Đoàn Gia Hứa trầm khoác.

Đây chẳng nên là ngầm quá nhận sao, Tiền Phi ngay tức thì bắt lấy: “Đó cơ trời ơi, với trở nên.”

“Ai vậy?”

Đoàn Gia Hứa nửa fake nửa thiệt nói: “Cậu ko hiểu rằng đâu, tuy nhiên song tương đối nhỏ.”

“Kém nhiều tuổi hạc không?” Tiền Phi lại nói: “Chẳng lẽ là 1 trong những đứa con trẻ sơ sinh?”

Đoàn Gia Hứa buồn cười: “Nào với nhỏ như vậy?”

“Trẻ thiếu niên thì ko rằng, nếu mà đang được trở nên niên rồi tuy nhiên cậu không đủ can đảm bám theo xua đuổi thì tôi đầu tiên khinh thường cậu.”

Hưng phấn đã mất nên chính thức buồn ngủ. Đoàn Gia Hứa cũng ko lăm le nói chuyện tiếp với hắn, “Này người chuẩn bị kết duyên.”

“Cậu còn ko rằng đoạn tuy nhiên.”

“Ngủ cút.”

Đoàn Gia Hứa hớt tóc Smartphone.

Sau cơ, anh tợp nốt ly nước, tiếp cận trước tủ truyền hình, nuốm tấm hình nhì người chụp cộng đồng, đem về chống đặt tại tủ đầu chóng.

Nhìn thế nào thì cũng vẫn thấy là 1 trong những đứa con trẻ.

Anh đang được nghĩ về gì ấy nhỉ.

Chắc là vì đơn thân lâu quá tuyệt vời rồi.

Đoàn Gia Hứa thở lâu năm, đầu ngón tay gõ khẽ xuống bàn bao nhiêu cái, chậm chạp rãi nhả rời khỏi tía chữ, giống như đang được nhắc nhở chủ yếu bản thân.

Tiểu bạn hữu.

Tang Trĩ thấy tối ni Đoàn Gia Hứa với chút kỳ lạ, về ngôi nhà vắt tay lên trán nghĩ về, với nên cô lỡ thực hiện rời khỏi hành vi gì không bình thường rồi ko. Nhưng lại cảm nhận thấy, nếu như anh đang được biết tâm tư nguyện vọng của tớ rồi thì cũng ko thể phản xạ như vậy được.

Sang ngày tiếp theo, cứ nghĩ về mãi về chuyện cơ, Tang Trĩ nhắn Wechat chất vấn cô nàng ngày hôm trước với cho tới nhiều chuyện anh nữa ko, nghe được câu vấn đáp của hắn mới mẻ thấy an lòng.

Không quản lí chuyện này nữa, triệu tập mức độ lực ôn đua.

Đến ngày đôi mươi, toàn bộ những môn đang được kết thúc.

Tang Trĩ lăm le cất cánh chuyến sáng sủa ngày 21, hôm này sẽ bắt xe cộ, rồi cho tới trạm xe cộ buýt ngóng xe cộ của trường bay.

Cô là kẻ về nhanh nhất vô kí túc xá.

Trước cơ tứ người đang được gửi gắm hứa cùng nhau, trước lúc về tiếp tục tụ tấp một tối đùa bời. Vậy nê, sau khoản thời gian đua đoạn, cả tứ đều ko về kí túc xá, tuy nhiên cút trực tiếp cho tới một nhà hàng quán ăn Nhật ở ngoài ngôi trường.

Sau Lúc ăn đoạn, Ngu Tâm đề nghị: “Gần trên đây mới mẻ ngỏ một quán rượu, ko vị cho tới cơ coi test cút.

Ninh Vi hỏi: “Tớ rất có thể đem bám theo các bạn trai không?

Uông Nhược Lan: “Tôi muốn làm hứa với nam giới thần khối một.”

Gần này còn ngỏ bao nhiêu quán nhậu, quý khách hàng đa số là SV, tình cờ gặp gỡ người thân quen là chuyện rất là thông thường, lại còn là một thời khắc vừa phải không còn năm học tập như thời điểm hiện nay.

Nhóm Tang Trĩ đã và đang gặp gỡ bao nhiêu group.

Ngu Tâm: “Này, Nhược Lan, sao người còn ko cho tới.”

“Chắc chuẩn bị rồi cơ.” Uông Nhược Lan nuốm Smartphone nhắn tin tưởng, cười cợt tủm tỉm, “Tớ cảm nhận thấy cậu ấy chừng như cũng đều có ý với tớ, còn rủ tớ lát nữa nằm trong ngồi xe cộ về ngôi nhà.”

Xem thêm: trong cơn say đốt đèn nhìn ngươi

Tang Trĩ đang được hấp thụ nước.

“Aizz, thiệt rời khỏi thì tớ coi trúng một vị tè ca ca ở quán cơ, vừa phải rồi trải qua Chắn chắn những cậu cũng thấy, đó là người tiến công ghita ấy.” Ngu Tâm kháng má, bởi dự nói: “Tớ cảm nhận thấy, chỉ việc tầm vóc ko tệ, phái nữ truy nam giới cũng chẳng sao cả.”

Nghe được câu này, động tác của Tang Trĩ ngừng lại.

Nói đoạn, Ngu Tâm nuốm Smartphone lên soi mặt mày mình: “Chắc là cũng khá được chứ, cho dù sao tớ vẫn còn đấy xinh đẹp nhất ngán.” Mọi người lại tiếng ồn một trận.

Tang Trĩ nuốm đũa, gắp miếng sushi sau cuối.

Ninh Vi xoay lịch sự, nhằm ý thấy cô trầm khoác từ trên đầu cho tới cuối, hỏi: “Này, Tang Trĩ, tâm lý cậu ko chất lượng à, sao ko rằng câu nào là vậy?”

“Không đâu.” Tang Trĩ lấy lại lòng tin, cười cợt, “Tớ mến nghe những cậu rỉ tai rộng lớn.”

Có lẽ vì thế vừa phải mới mẻ ngỏ, quán rượu vẫn không nhiều khách hàng, ko tiếng ồn như Tang Trĩ tưởng tượng.

Ninh Vi gọi các bạn trai cho tới, tiếp sau đó còn gọi thêm thắt cả Giang Minh, ước rất có thể ghép nhì người trở nên song, Giang Minh rất rất bất ngờ ngồi xuống cạnh Tang Trĩ. Tang Trĩ trước đó chưa từng rỉ tai thẳng với hắn lúc nào, thông thường đều là qua chuyện Wechat. Cô coi hắn, ko thấy với gì xấu xí hổ, tuy nhiên cũng ko dữ thế chủ động rỉ tai. Dáng dấp Giang Minh rất rất tuấn tú, đôi mắt một mí, ngũ quan lại rõ nét. Người hắn cao gầy guộc, cười cợt lên rất rất lãng nhân, là 1 trong những chàng trai ấm cúng.

Mọi người đùa trò đùa, tuy nhiên cô ko nhập cuộc, 1 mình ngồi lịch sự một phía nghịch tặc Smartphone. Tâm tình vốn liếng ko chất lượng lắm, cả buổi chẳng rằng câu nào là, chỉ nhấp test ly rượu với sắc tố rất rất đẹp nhất trước mặt mày, mùi vị tương đối chát còn tồn tại vì thế ngòn ngọt.

Tang Trĩ thấy vị này tương đối kỳ lạ, ko phù hợp với khẩu vị của cô ý lắm, tuy nhiên ko tợp nốt thì lại tiêu tốn lãng phí, đành miễn chống tợp nốt.

Giang Minh đang được tợp vô số, khi đó lại ngay gần nói: “Đây là rượu độ đậm đặc cao đấy.”

Giang Minh nuốm một chén không giống tới: “Cậu tợp đặc điểm này cút.”

Tang Trĩ cảm nhận thấy tương đối choáng, cô nhấp lên xuống đầu, thấp giọng nói: “Không sao, tôi ko tợp nữa đâu. Cậu tợp cút.”

Giang Minh cũng ko nghiền cô: “Cậu cũng muốn hấp thụ nước không?”

“Không cần thiết đâu. Cảm ơn.”

Tang Trĩ coi xung xung quanh, mong muốn chất vấn đám Ngu Tâm đang được mong muốn về kí túc xá ko. Ngay khi cơ, Smartphone của cô ý lắc lên, cô cúi xuống coi.

Là Đoàn Gia Hứa gọi cho tới.

“Alo, ngày mai tám giờ em…” Còn ko rằng đoạn đang được nghe thấy giờ ồn kể từ mặt mày đầu chão của cô ý, ngay tức thì chuyển: “Em đang được ở trên đây vậy?”

“Quán rượu ngay gần ngôi trường ạ.” Tang Trĩ tương đối ko tự do, tiếng nói cũng ko rõ ràng,”Em cút nằm trong bao nhiêu người các bạn nằm trong khối, tuy nhiên song em cũng chuẩn bị về rồi.”

Đang lăm le chất vấn coi các bạn nằm trong chống với về nằm trong ko.

“Uống rượu cơ mà…” Tang Trĩ không đủ can đảm trở nên thật: “Chỉ với một ít thôi ạ.”

Đoàn Gia Hứa chất vấn thương hiệu quán.

Tang Trĩ ko lưu giữ lắm, xoay đầu rời khỏi coi Giang Minh hỏi: “Quán rượu này thương hiệu là gì ấy nhỉ?”

Giang Minh tâm trí một ít rồi nói: “Hình như thể Tuần loại tám.”

Rồi lại xoay lịch sự rằng với Đoàn Gia Hứa vô Smartphone, chần chứ: “Hình như thương hiệu là Tuần loại tám ạ.”

“Chờ ở cơ, giờ đây anh qua chuyện ngay tắp lự.”

Tang Trĩ a một giờ, ko kịp phản xạ tại vì sao bất ngờ anh mong muốn cho tới. Lại nói: “Anh sắp tới đây làm những gì, muốn làm đùa sao?”

Từ Smartphone của Đoàn Gia Hứa truyền cho tới giờ tạm dừng hoạt động, coi chuyến tiếng nói của anh ý, trầm thấp khêu gợi cảm: “Anh qua chuyện giờ.”

Tang Trĩ ngồi vô quán thấy tương đối buồn chán, cô khoác áo khóa ngoài vô, rằng giã biệt với những người dân sót lại. Giang Minh còn ko tích lũy đồ vật đang được đứng phắt dậy nói: “Để tớ đem cậu về.”

“Không cần thiết đâu.” Tang Trĩ nói: “Anh tôi ngóng bên phía ngoài rồi.”

Giang Minh sửng oi, “Người ngôi nhà cậu cũng ở trên đây à?”

“Không ở trên đây.” Tang Trĩ chớp đôi mắt, khoát tay, “Nhưng anh ấy thao tác ở trên đây.”

Cô cút thoát ra khỏi quán.

Gió bên phía ngoài rất rất giá buốt, trời còn đang được phất phơ tuyết. Gió thổi cho tới thực hiện trí nhớ cô tươi tỉnh lại. Tang Trĩ hít sâu sắc một tương đối, lấy gang tay vô biu áo rời khỏi, lờ đờ đem vô. Tang Trĩ rất rất hiếm khi được bắt gặp tuyết, hào hừng nhặt một cành lá lên, tương tự một đứa con trẻ, ngồi xổm xuống vẽ lên nền khu đất.

Ngồi được một khi, Tang Trĩ thấy tương đối buồn ộc, rồi cứ một mực ngồi như vậy.

Đoàn Gia Hứa đỗ xe cộ lại ven đàng, xuống xe cộ. Chú ý thấy Tang Trĩ đang được ngồi bên rìa đàng, Đoàn Gia Hứa sửng sốt, rảo bước lại gần: “Tang Trĩ, sao em lại ngồi đây?’ 

“Ướt rồi.” Tang Trĩ quay đầu sang một bên coi lịch sự phía không giống, lúng túng nói: “Hình như ăn mặc quần áo bị độ ẩm rồi.”

Đoàn Gia Hứa mong muốn nâng cô vực lên, tuy nhiên chừng như từ đầu đến chân cô không hề chút khí lực nào: “Anh ơi, tuyết này ẩm ướt quá.”

Đoàn Gia Hứa hít một tương đối thiệt sâu sắc, nuốm lấy tay cô kéo lên, “Em Chắn chắn tợp vô số nhỉ?”

Tang Trĩ thì thào: “Chỉ với nửa chén.”, Đoàn Gia Hứa buông đôi mắt cười cợt, “Còn nữa, ai mang lại em cho tới sàn bar hả.”

Tang Trĩ vùng vằng.

Đoàn Gia Hứa thông thoáng nghiêm nghị mặt mày lại, cúi xuống coi cô, thấp giọng hỏi: “Sao Tiểu Tang Trĩ lại cáu?”

Cảm giác ủy khuất nhấc lên thực hiện Tang Trĩ mong muốn khóc, tiếng nói thông thoáng nghẹn ngào: “Trước trên đây anh rằng, trong tương lai em rộng lớn rồi, mong muốn làm những gì thì thực hiện, không có ai quản lí em nữa tuy nhiên.” 

Chuyện cô mong muốn thực hiện, chắc chắn nên đợi khi trưởng thành và cứng cáp mới mẻ được sản xuất, rất có thể với từng nào.

Cũng chỉ tồn tại một việc cơ.

Nhưng chừng như càng rộng lớn, lá gan dạ lại càng nhỏ cút.

Ở tuổi hạc này, người xem đều sở hữu thật nhiều dũng khí, đứng trước người trong thâm tâm, thổ lộ tâm tình. Nhưng cô lại ko thế.

Muốn không nhiều liên hệ lại, tuy nhiên ko thể nhịn được tuy nhiên cứ nghĩ về cho tới.

Đoàn Gia Hứa bị tiêu diệt tiệt.

Găng tay trở thành khăn vệ sinh nước đôi mắt, một chữ nằm trong ko rằng được.

Cứ ngồi khóc như thế, giống như một đứa con trẻ xứng đáng thương. Trong nháy đôi mắt, Đoàn Gia Hứa ôm choàng lấy cô. Tang Trĩ dựa đầu bên trên vai anh, rằng khẽ: “Em mong muốn về ngôi nhà.”

Đoàn Gia Hứa vừa phải tức vừa phải buồn cười: “Không nên mai là được về rồi sao?”

Giọng điệu Tang Trĩ trầm lắng, “Anh, em mong muốn ộc.”, Đoàn Gia Hứa toá áo khóa ngoài bên trên người rời khỏi, quấn lên trên người cô, “Cứ ộc cút.”

Đoàn Gia Hứa nói: “Ra cơ ngồi nghỉ ngơi một ít nhé. Để anh cõng em.”

Tang Trĩ coi anh chằm chằm, qua chuyện một hồi, nước đôi mắt lại rơi xuống: “Em không thích, ko cút.” 

Đoàn Gia Hứa nói: “Vậy vô vào xe cộ ngồi nhé.”

Đoàn Gia Hứa ko ngoài buồn cười: “Tiểu Tang Trĩ, cứ ngồi hứng dông như thế ko chất lượng đâu.”

Tang Trĩ nhường nhịn như ko nghe được, chun mũi, đùng một cái nói: “Anh, em nói theo cách khác mang lại anh nghe một kín không? Em rất rất mến một người.” Tang Trĩ rũ đôi mắt, tiếng nói nghẹn ngào: “Nhưng anh ấy ko mến em.”

Khóe môi Đoàn Gia Hứa cứng lại, cô giữ lại nụ cười: “Là ai vậy?”

Tang Trĩ ko vấn đáp.

“Vẫn là tình nhân qua chuyện mạng năm cơ à?” Hầu kết Đoàn Gia Hứa nhấp nhô, khàn giọng chất vấn. Tang Trĩ coi anh, trầm khoác hồi lâu: “Em sẽ không còn rằng mang lại anh đâu.”

Chuyện cô mến Đoàn Gia Hứa, Tang Trĩ trước đó chưa từng rằng với ai.

Chưa từng.

Từ khi mến, đến thời điểm mong muốn kể từ vứt, rồi ko chống lại được lại mến anh. Đây đều là chuyện của riêng rẽ cô.

Tất cả, chỉ mất bản thân cô biết.

Đoàn Gia Hứa hỏi: “Tang Trĩ còn tồn tại gì ko thể rằng với anh sao?” Cổ họng đùng một cái trào lên vị chua, Tang Trĩ úp sấp lên trên người anh, ộc rời khỏi.

Không lâu sau, Tang Trĩ đùng một cái trực tiếp sườn lưng lên, nhường nhịn như đang được tươi tỉnh rộng lớn. Nhớ rời khỏi tôi vừa làm những gì, cô tháo lui về sau đó 1 bước, kinh hoàng hãi nói: “Em ko cố ý đâu.” Sợ cô té, Đoàn Gia Hứa nâng lấy tay cô.

Đoàn Gia Hứa coi kho bãi mặt trận bên trên người bản thân, thẳng toá áo rời khỏi. Ngồi xuống trước mặt mày cô, lấy áo vệ sinh mồm mang lại cô, gỉa cỗ hung hăng: “Sao em…” Còn ko rằng đoạn đã biết thành Tang Trĩ hạn chế ngang: “Anh chớ mắng em.”

Đoàn Gia Hứa: “…”

Tang Trĩ cứ ngồi cơ, cỗ dạng có vẻ như không thích cút,”Vừa nãy anh lăm le mắng em.”

“Chỉ lăm le nhắc nhở thôi tuy nhiên. Nào vực lên, chớ nhằm bị cảm.”

Xem thêm: nhiệt luyến trí mạng

Đoàn Gia Hứa còn luôn luôn nhớ chọc cô: “Có lúc nào anh mắng được em đâu.”

Đoàn Gia Hứa ko tức giận dỗi, cong đôi mắt cười cợt, “Mau vực lên, ăn mặc quần áo không sạch rồi thì thôi.” Tang Trĩ cúi đầu, thanh âm vẫn mang  bám theo giọng mũi, “Tức là anh ko nhằm ý đúng không ạ.”

“Ừ, chẳng sao cả.” Đoàn Gia Hứa xoay sườn lưng lại, ngồi xuống trước mặt mày cô, “Nhưng tuy nhiên thực sự ko nỡ coi. Nào lên cút.” Đoàn Gia Hứa nói: “Để anh cõng em.”