tổng tài lạnh lùng và cô vợ trên danh nghĩa

Tại cơ sở y tế Thân Ái toạ lạc tức thì trung tâm TP. Hồ Chí Minh Thủ đô New York, một nhóm ngũ bác bỏ sĩ tinh nhanh đang được tổ chức một loạt đánh giá và cấp cho cứu vớt mang lại người mắc bệnh nằm trong chống 155.

Sau một khi người sử dụng không còn năng lực của tớ, bọn họ bất lực nhấp lên xuống đầu nhập vẻ hụt hẫng.

Bạn đang xem: tổng tài lạnh lùng và cô vợ trên danh nghĩa

-Bệnh nhân Chung Hoa, vẫn t.ử v.ong vòng nhập khi 8.39 phút sáng sủa.

Một vị bác bỏ sĩ tháo dỡ vứt khẩu trang chống bụi bên trên mặt mày, nhìn nhập đồng hồ thời trang treo bên trên cổ tay tuyên thân phụ.

Mấy phút sau 1 căn chống tiếng ồn ào xung quanh bởi bác bỏ sĩ và nó tá đùng một phát trở thành bình lặng một cơ hội kinh hãi.

Một cô nàng với toàn thân miếng mai làn tóc nhiều năm black color ống ánh phủ xuống song vai gầy còm gò yếu hèn ớt, ngồi mặt mày nệm dịch với thần sắc tiều tụy.

Vốn vĩ cô chiếm hữu khuôn mặt hình ngược tim, làn domain authority hồng hào cặp đôi mắt sáng sủa lung linh tuy nhiên lúc này vì như thế thức khuya dậy sớm bảo vệ cho tất cả những người u vướng dịch nan nó, thần sắc giờ vẫn trở thành vô nằm trong lợt lạt không hề mức độ sinh sống, cặp đôi mắt rạm quầng.

Bàn trắng tay nõn lập cập run tóm lấy bàn tay gầy còm gò của u, thời điểm hiện nay vẫn không hề tương đối lạnh lẽo ở yên ổn bên trên nệm dịch.

Cô thiệt điềm đạm mặc dầu trong thâm tâm đem đau tới ê tâm truất phế liệt, tuy nhiên bề ngoài cô ko hề lan đi ra chút biểu cảm gì.

Từng giọt từng giọt nước đôi mắt lạnh lẽo chất vấn rơi xuống khuôn mặt mày vô vọng, tạm dừng bên trên mu bàn tay giá thành tanh tưởi của u đang rất được cô áp sát vào cò má của tớ.

-Hân Nhi, con cái chớ buồn.

Cái c/h/ết đó là sự giải bay mang lại u con cái.

Bàn tay to lớn rộng lớn quyến rũ và mềm mại của Thần Văn, một người nghệ sỹ đàn dương tóm phổ biến nhất trái đất, đặt điều bên trên song vai ngẳng nghiu thổ lộ những lời nói yên ủi, Chung Hân ko phát biểu gì cô cắm môi lưu giữ thái chừng yên ổn phăng phắc.

Trong căn chống yên ổn tĩnh chỉ từ lại giờ đồng hồ thay đổi áp lực cùng theo với giờ đồng hồ bíp bíp trị đi ra kể từ tranh bị nó tế, khiến cho lòng Thần Văn nhức như dao tách.

Một cô nàng mới chỉ 16 tuổi hạc lại cần trải qua quýt sự đau nhức tận linh hồn lộn thân xác, làm thế nào con cái nhỏ bé rất có thể chịu đựng nổi nhằm vượt lên thời hạn thống khổ này.

Thần Văn buồn buồn phiền nhấp lên xuống đầu, ông và u Chung Hân là bạn tri kỷ, tuy nhiên 5 năm trước đó Lúc Lãnh Minh người thân phụ Chung Hân kính trọng nhất trả một người phụ phái nữ và đứa đàn bà ngoài hôn thú về Lãnh gia từng việc đều thay cho thay đổi.

Triệu Nhàn là kẻ phụ phái nữ gian ác vì như thế ham muốn sở hữu được địa điểm Lãnh phu nhân và ham muốn đàn bà Lãnh Đồng của tớ thực hiện người quá nối tiếp độc nhất của tập đoàn lớn Lãnh Thị.

Triệu Nhàn vẫn cho tất cả những người lặng lẽ theo dõi dõi nhì u con cái Chung Hoa, mong chờ thời cơ tương thích đi ra tay trừ khử nhì người.

Trên lối Chung Hoa trả Chung Hân kể từ biệt thự nghỉ dưỡng Lãnh gia cho tới ngôi trường học tập đùng một phát xe cộ bị đứt thắng.

Cũng may nhì u con cái Chung Hân đúng lúc nhảy thoát khỏi xe cộ, Chung Hoa biết việc này sẽ không cần là 1 tai nạn ngoài ý muốn.

Bà biết Triệu Nhàn vẫn đem thủ đoạn nhằm thịt nhì u con cái bà kể từ lâu.

- Chị nhì, em thấy con xe vẫn đâm xuống vực thẳm chắc chắn rằng nhì u con cái Chung Hoa vẫn c/h/ết.

Xem thêm: truyện hối hận muộn màng

Lúc này Chung Hoa đang được ẩn núp nhập một cái cây ở bên cạnh, bàn tay quyến rũ và mềm mại lập cập rẩy bụm mồm Chung Hân ko mang lại cô trị đi ra ngẫu nhiên tiếng động nào là, kiêng dè kinh động cho tới những thương hiệu s/át th/ủ đang được tr/u/y s/át bọn họ.

Nghĩ tới sự đáng tin cậy của Chung Hân,

Chung Hoa ngay tắp lự liên hệ với Thần Văn nhờ ông giúp nâng trả bà và đứa đàn bà 11 tuổi hạc vứt trốn.

Chung Hoa biết việc trốn tách này chắc chắn tiếp tục là 1 tuyến đường hại não đày ải ải gian nan, tuy nhiên bà vẫn bỏ mặc.

Bà biết với quyền lực của Triệu Nhàn nếu như nhằm bọn họ biết nhì u con cái bà còn sinh sống, Triệu Nhàn chắc chắn tiếp tục g/i/ết nằm trong xua tận.
/
Trong xuyên suốt thời hạn 5 trong năm này Chung Hân cần bảo vệ cho tất cả những người u đem nhập người bệnh dịch uất ức, cho dù Thần Văn đem ý kiến đề xuất nhằm ông thực hiện điểm tựa lo ngại mang lại nhì u con cái cô, nhằm Chung Hân ko cần thiết vất vả một vừa hai phải tới trường một vừa hai phải đi làm việc thêm thắt, áy náy chi phí th/ uốc mang lại u.

Nhưng Chung Hân vẫn kể từ chối, con cái nhỏ bé nhìn ông bởi ánh nhìn sáng sủa như các vì như thế sao bên trên khung trời.

-Bác Văn, con cái cảm ơn bác bỏ nhiều, tuy nhiên lúc này con cái rất có thể áy náy được mang lại u con cái.

Thần Văn thiệt quá bất ngờ Lúc con cái nhỏ bé mới chỉ 11 tuổi hạc lại sở hữu lòng tự động trọng xứng đáng nể, đem những người dân cứng cáp ko Chắn chắn gì thực hiện được như cô, cho dù Chung Hân ăn ko no khoác ko lạnh lẽo, cô cũng trước đó chưa từng tìm tới ông nhằm cầu xin xỏ sự giúp nâng.

-Bác Văn, con cái ko sao!

Bác mang lại con cái thời hạn riêng lẻ với u một chút ít, đã có được ko bác?.

Giọng phát biểu khe khẽ ko mức độ sinh sống của Chung Hân thực hiện lòng ông đau nhức, con cái nhỏ bé thiệt xứng đáng thương cho tới khoảng thời gian rất ngắn này nó vẫn cất giấu giếm sự đau nhức trong thâm tâm không thích thể hiện đi ra bên phía ngoài.

Càng thấy Chung Hân như thế ông càng thêm thắt lo ngại, chỉ kiêng dè như câu "tức nước vỡ bờ" cho tới một ngày nào là ê con cái nhỏ bé không hề chịu đựng nổi, tiếp tục tâm trí khù khờ thực hiện sợ hãi cho tới phiên bản thân thuộc.

-Vậy cũng khá được, nhằm bác bỏ chuồn mua sắm mang lại con cái một chút ít thực phẩm.

Từ ngày hôm qua cho tới lúc này con cái ko nên ăn những gì cả, ngoài vài ba hớp nước giá thành đi ra.

Ông phát biểu xong xuôi đành xoay người tách ngoài căn chống giá thành tanh tưởi khiến cho lòng người âm u, trong thâm tâm ông ko yên tâm một vừa hai phải bước vào cửa ngõ Thần Văn bất giác ngoái đầu lại nhìn Chung Hân, ông thở nhiều năm Lúc nhận ra một cô nàng con trẻ xứng đáng đúng ra ở khoảng tuổi này cô cần luôn luôn tươi tắn cười cợt hồn nhiên như các đứa đàn bà không giống, vô ưu vô tư lự chỉ có thể đi học tập và ra phố.

Ông u sầu lặng lẽ bước tiến, cả phần đường cho tới chống ăn trong thâm tâm Thần Văn luôn luôn cảm giác không yên tâm, ông gấp rút chuồn mua sắm thực phẩm rồi mau chống xoay về bên chống dịch.

Chung Hân vươn bàn tay nhỏ nhỏ bé của tớ sờ nhập khuôn mặt giá thành ngắt của u, cô nhắm đôi mắt lại cố nuốt xuống lần đau đớn trong thâm tâm.

Khi vị bác bỏ sĩ tuyên thân phụ thời hạn tử vong của u, cả trái đất xung xung quanh cô nhường nhịn như sụp sụp đổ. Những miếng ký ức về u thứu tự sinh ra nhập đầu cô.

Xem thêm: bạn học đánh người đừng vả mặt

Mẹ! sao u lại nỡ vứt lại con cái, sao u ko quan hoài cho tới Hân Nhi nữa?

Mẹ chớ ở tĩnh mịch như vậy, u phát biểu gì chuồn, con cái ko thể nào là sinh sống thiếu hụt u được.

Mẹ....u con cái cần làm thế nào đây? bên trên trần thế này nếu như không hề u con cái cũng chẳng ham muốn sinh sống nhằm làm cái gi.