tổng tài mua được cô vợ nhỏ

Chương 213:

Trần Minh Toàn và bao nhiêu người không giống bám theo, Khi đi qua Diệp Ánh Du, anh ấy rằng nhỏ: “Cô Du, tổng giám đốc rằng ko sai. Vừa rồi nếu mà cô ko ra bên ngoài nhưng mà chỉ việc nghe kỹ thì tiếp tục hiểu ra.”

Bạn đang xem: tổng tài mua được cô vợ nhỏ

Diệp Ánh Du sững sờ nom anh ấy và nên mất mặt một khi lâu thì khối óc trở thành hồ nước keo dán giấy của cô ý mới nhất chính thức sinh hoạt.

Theo như điều bọn họ rằng thì mặc dầu ko hội tụ lại được trại trẻ con không cha mẹ thì các đứa trẻ con này cũng sẽ không còn nên trôi dạt ở đầu đàng xó chợ…

Đột nhiên một nụ mỉm cười sáng ngời nở rời khỏi, những giọt nước đôi mắt mất tích, cô chạy cho tới con xe điểm Nam Cung Hàn đang được ở bại. Cô phiền lòng ko yên tĩnh Open xe cộ rời khỏi và ngồi kề bên anh.

Ngay Khi Diệp Ánh Du vừa phải ngồi xuống thì Trương Thành ngay tắp lự phát động mô tơ và cái Rolls Royce rít lên tách lên đường.

Cô vuốt lại vạt áo của cục đồ gia dụng văn phòng, thỉnh phảng phất lại liếc đôi mắt nom Nam Cung Hàn một chiếc, ở đầu cuối cô hạ quyết tâm, cúi đầu nói: “Tôi nài lỗi, cảm ơn anh. Là tôi vẫn hiểu lâm anh. Thật sự rất rất cảm ơn anh.” Cô xúc động mà đến mức rằng năng lộn xộn cả lên.

Nam Cung Hàn hừ rét mướt một giờ đồng hồ và nhắm đôi mắt lại. Anh vốn liếng dĩ ko tấp tểnh mang đến Diệp Ánh Du biết nội dung của làm hồ sơ chào thầu ở đầu cuối vì vậy, song, người phụ nữ giới này vẫn than khóc vượt lên trước thảm thiết…

Diệp Ánh Du bị anh xử sự rét mướt lùng tuy nhiên bên trên khuôn mặt mũi vẫn nở một nụ mỉm cười sáng ngời. Cô thực sự vượt lên trước phấn khích, cô vốn liếng cho là sau khoản thời gian Nam Cung Hàn lấy được lô khu đất ở phía Nam thành phố Hồ Chí Minh thì tiếp tục tuân theo phiên bản plan nhưng mà cô trông thấy và kĩ năng hoàn toàn có thể chuộc lại trại trẻ con không cha mẹ là rất rất mỏng mảnh.

Không ngờ từng chuyện lại xoay gửi và đem kỳ vọng. Cô làm thế nào hoàn toàn có thể ko phấn khởi, làm thế nào hoàn toàn có thể ko phấn khích?

Xem thêm: bách quỷ tập

Mấy con xe phân chia nhau từng cái một ngả sau khoản thời gian tách ngoài con phố điểm đem hotel Mường Thanh, các chiếc không giống kế tiếp đi làm việc trong những khi Trương Thành tài xế trở lại biệt thự cao cấp.

Sau Khi hấp thụ không còn vấn đề bất thần này, Diệp Ánh Du theo lần lượt gọi điện thoại cảm ứng thông minh mang đến giám đốc trại trẻ con và Hà Tuyết Hân nhằm thông đưa tin phấn khởi, thậm chí là cô còn gọi năng lượng điện mang đến Diệp Châu Tuấn nhằm anh tớ không cần thiết phải phiền lòng nữa, nếu mà nom trúng nhì lô khu đất ở đầu cuối thì chớ phiền lòng nhưng mà đấu giá chỉ.

Trong sát một giờ đồng hồ đồng hồ thời trang, Nam Cung Hàn nhường nhịn như vẫn nhắm đôi mắt nghỉ dưỡng tuy nhiên khí áp rét mướt lại lan rộng ra quý khách.

Chết tiệt! Chính là vì thế anh nhưng mà cô mới nhất hoàn toàn có thể niềm hạnh phúc vì vậy. Thế tuy nhiên người phụ nữ giới đó lại người sử dụng một lời nói nhẹ dịu nhằm xua xua anh. Còn dám căn nhăn với những người không giống thời hạn lâu vì vậy, thiệt sự là không tồn tại ánh nhìn.

Chiếc xe cộ vừa phải giới hạn ở biệt thự cao cấp thì Diệp Ánh Du ngay tắp lự Open xe cộ nhảy xuống, những phân tử sung sướng phía trên người tránh việc vượt lên trước lộ liễu. May nhưng mà thời điểm ngày hôm nay cô ko khoác váy và lên đường giầy gót cao, còn nếu không thì thực sự nhịp độ trượt sấp xuống.

Khóe môi cô nhếch lên rất cao, đợi sau khoản thời gian Nam Cung Hàn xuống xe cộ thì cô sung sướng hỏi: “Tôi tiếp tục thực hiện bữa trưa, anh cũng muốn nên ăn những gì không?”

Xem thêm: truyện yêu em rất nhiều

Nam Cung Hàn rét mướt lùng liếc cô một chiếc, coi thường thông thường nói: “Nấu ăn bởi vì một tay?” Người phụ nữ giới này vẫn nghĩ về cho tới chuyện nấu bếp Khi hiện giờ đang bị thương, thực sự là không hiểu biết nhiều vô bại đem đồ vật gi phấn khởi xứng đáng rằng.

Sau Khi Diệp Ánh Du lưu giữ rời khỏi phiên bản thân thiện bản thân vấn bị thông thường thì cô rung lắc lắc cánh tay tăng lên và giảm xuống, mỉm cười nói: “Tôi vẫn không hề nhức nữa rồi, một chút ít này thì ko có gì cả.”

Nam Cung Hàn trả tay siết chặt cánh tay của cô ý, nghe thấy giờ đồng hồ kêu đau nhức gặm răng Chịu đựng, anh cố nén khóe môi cong lên nói: “Vậy thì cô thực hiện lên đường.”