truyện em chỉ mình anh nuông chiều

Chương 55: Chương 54


Editor: Rubybu/ Beta: Phi Phi
“… Rất quí anh”.
Cô gái nhỏ rỉ tai trong khoảng tay anh, tương đối thở ấm cúng nhẹ dịu phả vô cổ anh.
Động tác của Lương Yến tương đối khựng lại, khuôn mặt mũi lòi ra vẻ quá bất ngờ và sửng nóng bức khan hiếm thấy.
Thích?
Ngữ điệu và tiếng nói nhẹ dịu của cô ấy vẫn quẩn xung quanh mặt mũi tai, tựa như hóa trở nên từng sợi từng sợi, vô nháy đôi mắt lý trí của anh ý vẫn tan đi ra phân chia năm sẻ bảy. 
Bàn tay anh đặt điều bên trên eo cô bỗng nhiên siết chặt, anh tương đối cúi đầu đặt điều cằm Tột Đỉnh đầu cô, một tay lưu giữ chặt gáy cô.
Để tách mang đến cô nom lên và thấy bộc lộ của anh ý vô thời điểm này.
Anh đùng một phát trở thành yếu mềm đến mức độ trong cả tương đối thở cũng trở thành gấp rút và run rẩy rẩy.
Cho cho dù trước khi cô cũng đáp lại tình thương của anh ý tuy nhiên ko khi nào dữ thế chủ động thổ lộ tình thương của tôi, càng ko khi nào rằng thằng đi ra là quí anh như thế.
Anh vẫn nhận định rằng bản thân chỉ việc quan hoài cho tới sản phẩm chứ không hề cần thiết nhằm ý cho tới quy trình, cho nên vì vậy anh ko khi nào bắt cô phải cố gắng ý rằng những câu nói. này với bản thân.

Bạn đang xem: truyện em chỉ mình anh nuông chiều

Nhưng giờ phía trên anh mới mẻ biết tôi đã sai.
Sau Khi điều bản thân phiền lòng được giải lan và thỏa mãn nhu cầu, toàn thân mật anh như tràn trề tích điện.
Anh cúi đầu áp lực thơm cô lần tiếp nữa, thậm chí là còn ko kiểm soát được sử dụng ngón tay nhiều năm cầm lấy nhì mặt mũi má cô, ko đợi cô phản xạ lại vẫn “bức bách” cô ngoan ngoãn ngoãn há miệng to.
Ôn Thư Du đem chút ko Chịu nổi sức khỏe của anh ý, quyết định bụng kéo phần cổ áo sơ-mi anh nhằm ngăn chặn, sản phẩm sau gáy lại bị bàn tay của những người nam nhi ghì chặt.
Nhiệt phỏng bên trên lòng bàn tay của anh ý truyền cho tới vùng domain authority sau gáy, ngón tay nhiều năm nhẹ dịu tẩm quất.
Sống sống lưng cô dẻo quẹo, khẽ nức nở một giờ.
“Đừng kêu như vây”.

Cổ họng Lương Yến Tân thô khốc, trừng trị cắm môi bên dưới của cô ấy, thở vội vã.
Là người vô cuộc, câu nói. mới mẻ vừa phải rằng thoát ra khỏi mồm Ôn Thư Du đã nhận được đi ra phản xạ và những động đậy tinh xảo của những người nam nhi.

Hơn nữa, cùng theo với nụ thơm bất thần này, khắp cơ thể cô như vừa phải tỉnh giấc nằm mộng, nhì má đỏ lòm bừng vì thế quan ngại ngùng.
… Mình vừa phải tỏ tình cần không?! Nhưng nhưng mà, tuy nhiên nhưng mà thiếu hiểu biết nhiều sao cô lại thổ lộ vô thời đặc điểm đó chứ.
Cô chắc chắn là bản thân ko rằng phụ thân chữ cơ quá rộng mà? Hơn nữa cô còn rằng nhi nhí Khi vùi nguồn vào ngực anh? Theo lý nhưng mà rằng thì chắc chắn là anh cần ko nghe thấy chứ? 
Hàng loạt thắc mắc thứu tự xuất hiện vô đầu cô, cô quá thời gian đẩy anh đi ra Khi nụ thơm vừa phải kết cổ động, sau này lại vùi mặt mũi vô ngực anh như 1 con cái đà điểu.
“Miên Miên”.

Giọng rằng của anh ý khàn khàn: “Em vừa phải rằng gì?”.
“Không đem gì”.

Ôn Thư Du kiên quyết định rằng, cố cao giọng phản chưng đi ra vẻ ko chột dạ: “Anh nghe sai lầm rồi”.
“Nghe nhầm?”.

Xem thêm: tình yêu suốt đời

Anh lặp cút tái diễn.
Cô vội vã vàng “Vâng” một giờ đáp lại.
Người nam nhi nâng mặt mũi cô, ngón tay tương đối sử dụng mức độ khiến cho cô cần ngửng đầu lên phanh lớn đôi mắt nom anh.
Ánh đôi mắt Lương Yến Tân hòn đảo xung quanh khuôn mặt mũi cô, sau cuối tạm dừng bên trên song mi đang được run rẩy rẩy.
Anh càng nom, khuôn mặt mũi cô càng đỏ lòm.
“Thích anh à?”.

Anh bỗng nhiên cười cợt khẽ.
Cả người Ôn Thư Du tựa như mong muốn bốc hỏa, bàn tay ôm cổ anh cũng nhanh gọn buông ra: “Anh thiệt sự nghe sai lầm rồi!”.
Lương Yến Tân nhẹ dịu nhướng ngươi, chậm rì rì rãi thu lại nụ cười cợt bên trên khuôn mặt mũi, cúi đầu sử dụng sinh sống mũi trực tiếp tắp nhẹ dịu cọ lên chóp mũi xinh đẹp nhất thanh tú của cô ấy.
“Có quí anh không?”.
Giọng rằng bị cố ý kiểm soát siêu trầm và nhẹ nhõm, giống như là đang rủ dành riêng.
Chóp mũi chạm nhau mang lại cảm xúc bại ngây ngô, tương đối thở ấm cúng của đối phương xung quanh quẩn, nhưng mà tiếng nói người nam nhi nửa đùa nửa thiệt tái diễn những câu nói. cô rằng vừa phải rồi thực hiện cho tất cả những người không giống cần xấu xa hổ đỏ lòm mặt mũi.
Ôn Thư Du ko biết cần làm thế nào, chỉ rất có thể nhắm chặt nhì đôi mắt.
“Lúc này nhắm đôi mắt lại, anh vốn liếng rất có thể coi cơ như 1 câu nói. mời”.

Ngón tay anh vuốt ve sầu tương hỗ bên trên song môi hồng hào đầy đủ của cô ấy, cố ý sử dụng nụ cười cợt nhẹ dịu phủ cất giấu tương đối thở đem phần lộn xộn: “Nhưng giờ đây, anh càng mong muốn nghe bờ môi này thổ lộ đáp án nhưng mà anh mong muốn hơn”.
“Lên xe cộ rồi rằng lại mang đến anh nghe, được ko em?”.
Người nam nhi ko hề đem ý phủ cất giấu tham lam vọng và ý tứ bên trên mặt mũi bản thân.
“Anh chớ hòng lừa em lên xe!”.

Cô đột tươi tỉnh lại, khi rỉ tai suýt chút nữa thì cắm vô vị giác của mình: “Em vẫn chậm rì rì trễ quá lâu rồi, em cần lên chống, tách mang đến nhì người cơ cần lo ngại lắng”.
Nói kết thúc, cô xoay người mong muốn quăng quật chạy.
Lương Yến Tay chỉ sử dụng lực tay nhẹ dịu ngăn cô lại, kéo cô lại ngay sát rộng lớn dán sát vô ngực anh: “Lẽ nào là em ko quí anh nữa?”.
“Em nào là có…”.

Xem thêm: đọc truyện tinh lạc ngưng thành đường

Ôn Thư Du nghẹn họng, khuôn mặt mũi đỏ lòm bừng tức giận dỗi biện hộ mang đến mình: “Không đem, sao anh lại tùy ý xuyên tạc ý của em chứ”.
Anh tựa như bỏ dở câu nói. rằng của cô: “Vậy vì thế sao quá nhận rằng em quí anh lại trở ngại cho tới vậy?”.
Cô phanh mồm, tĩnh mịch trong tích tắc.
“Miên Miên”.

Lương Yến Tân cúi đầu, nâng mặt mũi cô lên chạm vô trán cô, ánh nhìn rét rực vô nằm trong tập luyện trung: “Em cũng muốn biết khi anh nghe thấy phụ thân chữ này anh vẫn tâm lý gì không”.
Ngón tay Ôn Thư Du siết chặt áo sơ-mi của anh ý, một chữ “Không” nghẹn ở đầu môi tuy nhiên suy nghĩ cho tới suy nghĩ tháo lui sau cuối lại bị yêu tinh xui quỷ khiến cho lúng túng nói: “… Anh vẫn suy nghĩ gì vậy?”.
Vừa dứt câu nói., sắc mặt mũi của những người nam nhi đùng một phát thay cho thay đổi.
Anh chậm rì rì rãi nhếch khóe môi, nhì đôi mắt rõ nét tựa như sợi thừng đàn căng chặt quấn xung quanh cô, vẫn nhẹ nhõm giọng, nom cô cười cợt thì thầm.
Lòng anh rộn rực không vấn đề gì mô tả xiết, ko biết cần thực hiện thế nào là mới mẻ rất có thể loại trừ không còn xúc cảm của tôi.
Mà tức thì khoảng thời gian rất ngắn cơ, sự mong ước được thỏa mãn nhu cầu mạnh mẽ còn đem thêm thắt sự hung hăng cuống quýt và tham lam lam.
Không đem điểm nào là nhằm loại trừ quăng quật dục vọng sở hữu, anh đành lặng lẽ cất giấu nó cút.

Lương Yến Tân cúi đầu ghé sát mặt mũi tai cô, thơm lên đai tai cô, chậm rì rì rãi nói: “Anh mong muốn ăn sạch sẽ em”..