truyện làm vợ hai

Làm Vợ Hai

Phần 16

Bạn đang xem: truyện làm vợ hai


Vừa phát biểu hoàn thành thì đùng một cái mặt mày tai vang lên một tiếng động “Ầm… ầm…” như sấm nổ, xung lực kể từ phía bên dưới dội lên khiến cho toàn bộ cơ thể tôi phun lên rất cao, Trần Lịch Xuyên ko lưu giữ nổi tôi, nhì tay anh tớ một vừa hai phải buông rời khỏi thì toàn bộ cơ thể tôi cũng đập xuống bên dưới. Ngay thời điểm hiện nay trần thang bên trên cũng trở thành nứt toác rời khỏi, cả đụn khu đất đá nằm trong thừng cáp sập trực tiếp xuống chống thang.
Tôi ko kịp thở, vội vã vàng nhào cho tới tấp tểnh bao phủ lấy người con trai đang được quỳ bên dưới khu đất, ban nãy anh tớ bế tôi, 1 mình gánh chấn rung rinh của tất cả nhì người chắc chắn là là đã trở nên thương rồi. Nhưng khi khu đất đá sập xuống, Trần Lịch Xuyên vẫn dồn rất là bản thân nhằm ở rạp lên trên người tôi.
Tôi ko thời gian nhanh được vì thế anh tớ, sau cùng vẫn bị Trần Lịch Xuyên ép xuống, từng khối gạch ốp đá trĩu nặng ầm ầm rơi xuống sườn lưng anh tớ, rơi cả lên tay tôi.
Không rõ ràng khi ấy vì thế nhức hoặc vì thế thương xót cái gì tuy nhiên tôi òa lên khóc, tôi vùng vẫy mắng Trần Lịch Xuyên: “Buông tôi rời khỏi. Anh là đồ vật k.hốn”.
“…”
“Đồ khốn, ai bảo anh hứng mang đến tôi hả?”.
Người con trai ê ko đáp, lồng ngực giá oi bao phủ phủ trước đôi mắt tôi, tôi cứ suy nghĩ Trần Lịch Xuyên c.hế.t rồi, mong muốn đem tay test đánh giá mạch đập bên trên cổ anh tớ tuy nhiên ko động đậy được, chỉ rất có thể gào to: “Này… anh đem nghe không? Này, Xuyên, anh đem nghe không? Đứng dậy, đứng dậy”.
“Anh chớ đem c.hế.t, anh ko trả oán tôi hoàn thành thì chớ đem c.hế.t”. Anh tớ ko vấn đáp, càng thực hiện tôi cuống lên: “Đừng đem c.hế.t”.
Ít nhất cũng chớ vì thế bảo đảm mang đến quân thù của tớ tuy nhiên c.hế.t, tôi ko đồng ý được việc Trần Lịch Xuyên chầu diêm vương vì thế tôi. Lúc trước mái ấm gia đình tôi nợ anh tớ nhì mạng người rồi, lúc này tốt nhất có thể anh tớ cũng chớ vì thế tôi tuy nhiên c.hế.t.
Xin anh đấy, chớ vì thế tôi tuy nhiên c.hế.t!
Tôi mở miệng to, mong muốn hét lên, tuy nhiên đồng thời này còn có giờ đồng hồ cửa ngõ cầu thang máy bị đập rần rần, giờ đồng hồ Trung quýnh quáng ở mặt mày ngoài: “Anh Xuyên, chị Khuê, nhì người dân có sao không? Anh Xuyên, chị Khuê”.
Tôi kêu to: “Cứu…”.
Không bao lâu sau cửa ngõ thang được cởi rời khỏi, bao nhiêu người con trai phủi khu đất đá và lôi thừng cáp, kéo Trần Lịch Xuyên ra bên ngoài trước, tiếp sau đó một người mới mẻ hứng tôi dậy.
Tôi còn còn chưa kịp phủi những vết bụi bên trên mặt mày tiếp tục lao lại sờ lên mạch đập bên trên cổ Trần Lịch Xuyên, thời điểm hiện nay đầu anh tớ đem huyết, sườn lưng cũng có thể có huyết, sắc mặt mày tái mét nhợt tuy nhiên tạ ơn trời bụt là mạch đập vẫn tồn tại. Mọi người còn đang được lúng túng thì tôi tiếp tục hét lên: “Đưa anh ấy cút cơ sở y tế, đem xe pháo không? Đưa anh ấy cút căn bệnh viện”.
Trung gật đầu, vác Trần Lịch Xuyên lên vai rồi chạy trực tiếp rời khỏi phía bên ngoài, tôi cũng đuổi theo. Lúc nhận ra mặt mày khu đất mới mẻ biết công ty chúng tôi đã trở nên rơi cầu thang máy kể từ tầng bảy xuống tầng hầm dưới đất, ban nãy Trần Lịch Xuyên biết rơi cao như thế sẽ sở hữu phản lực kể từ bên dưới dội lên, chân cũng cần Chịu trọng lượng rộng lớn vội vàng 10 chuyến khung hình dồn xuống. Nếu anh tớ ở xuống sàn thang thì sẽ sở hữu thời cơ không xẩy ra thương, tuy nhiên anh tớ lựa chọn đứng trực tiếp và bế tôi, 1 mình gánh hứng từng tổn thương mang đến tôi.
Tại sao lại vì thế một đứa phụ nữ của quân thù tuy nhiên thao tác làm việc ngu ngốc ấy chứ. Trần Lịch Xuyên là đồ vật ngu ngốc!
Trong thị xã không tồn tại cơ sở y tế, có duy nhất một bệnh xá lâu đời. Trung tài xế cuống đến mức độ suýt húc sập cả tường cổng bệnh xá của những người tớ, may tuy nhiên phanh kịp khi.
Vừa mới mẻ xuống xe pháo anh tớ tiếp tục vác Xuyên xuống, gào to: “Bác sĩ, đem chưng sĩ ở phía trên ko, đem người bị thương. Có người bị thương, cứu vớt với”.
Hai người khoác áo blouse White vội vã vàng chạy rời khỏi, thấy Trần Lịch Xuyên toàn bộ cơ thể đẫy huyết thì hốt hoảng chạy lại hứng, tiếp sau đó đem anh tớ nhập phía bên trong đánh giá. Tôi thì mong muốn đem Trần Lịch Xuyên cút cơ sở y tế, tuy nhiên lối ở phía trên vượt lên trước khó khăn cút, mong muốn xuống cho tới cơ sở y tế tuyến thị trấn cũng mất mặt rộng lớn nửa ngày, hãi anh tớ ko Chịu được.
Rất may chưng sĩ ở bệnh xá nhà lao mang đến anh tớ hoàn thành mới mẻ nói: “Bị thương ứng dụng thôi, bên trên đầu và sườn lưng rách rưới bao nhiêu địa điểm, cần thiết vá lại”.
Tôi ko tin yêu tưởng lắm, lại hỏi: “Chân anh ấy thì sao ạ? Nội tạng nữa?”.
Bác sĩ ê nắn nắn người Xuyên: “Không gãy, cũng ko thấy nội tạng đem yếu tố gì?”.
“Nhìn vì thế đôi mắt thông thường cũng thấy được ạ?”. Lòng tôi giá như lửa nhen, chất vấn trực tiếp như thế, chưng sĩ nghe hoàn thành thì bụt lòng mắng: “Nếu ko thì cô nhập phía trên nhà lao mang đến tôi này. Tôi thực hiện chưng sĩ từng nào năm, bên trên này không tồn tại công cụ gì, toàn nắn thủ công bằng tay rồi coi vì thế đôi mắt thông thường tuy nhiên ko thấy chẩn đoán sai ai cả đâu. Ai bị gãy xương tôi phát biểu là gãy xương, ai không xẩy ra gãy xương trở xuống cơ sở y tế tuyến thị trấn chụp cũng ko rời khỏi nổi loại xương bị rạn”.
Tôi bị chửi như tát nước nhập mặt mày thì xấu xí hổ cúi đầu, nhi nhí nói: “Bọn tôi một vừa hai phải bị rơi cầu thang máy, tôi hãi anh ấy bị thương”.
“Rơi thang máy?”. Bác sĩ tròn xoe mắt: “Ở phía trên ở đâu đem thang máy?”.
“Khách sạn đang được thiết kế dở ạ”.
Lúc này chưng sĩ mới mẻ coi kỹ lại Trần Lịch Xuyên, bên trên người vẫn khoác vest, khuôn mặt bị phủ đẫy những vết bụi xi-măng vẫn toát rời khỏi vẻ phong thái rộng lớn người. Bác sĩ giật thột, vội vã vàng sờ sờ nắn nắn lại thân ái thể anh tớ, lát sau trở về, xác định cứng ngắc với tôi:
“Không sao, không tồn tại loại xương nào là bị gãy cả. Muốn an toàn và đáng tin cậy thì cứ vá cầm và dữ không để máu chảy quá nhiều lại trước, tiếp sau đó mang đến cơ sở y tế thị trấn ra soát sau”.
“Vâng, được ạ”.
Cả bệnh xá chỉ mất nhì người, một chưng sĩ một hắn tá, chúng ta nhanh gọn lẹ sẵn sàng khí cụ vá, tôi với Trung bị xua đuổi rời khỏi phía bên ngoài ngồi đợi.
Trung thời điểm hiện nay mới mẻ điềm tĩnh lại, chất vấn tôi: “Chị đem sao không?”.
“Không sao”. Tôi phủi những vết bụi bên trên mặt mày, đáp: “Bình thông thường cầu thang máy ko việc gì, đương nhiên đúng khi chúng tôi cút thì bị đứt. Trước ê những cậu một vừa hai phải xuống cũng có thể có yếu tố gì đâu”.
“Vâng, cầu thang máy mới mẻ chỉ thi công được nửa mon thôi, mặt mày trung tâm kiểm tấp tểnh còn còn chưa kịp đánh giá. Nhưng bọn em vẫn bạt mạng cút lại”. Cậu tớ cởi chai nước suối đem tôi, mày mặt vẫn ko phục hồi lại được, vẫn xanh lơ mét: “Mong là anh Xuyên ko có gì, chứ nếu như anh ấy đem sao thì…”.
“Có cần thiết gọi thông tin mang đến bà xã cả của anh ấy ấy một giờ đồng hồ không?”
“Gì ạ?”.
“Vợ đầu tiên của anh ấy ấy”.
Trung khá ngẩn rời khỏi, sau này lại hoảng loạn cụp đôi mắt xuống: “Không như chị suy nghĩ đâu”.
“Cái gì không giống như tôi nghĩ?”
“À… ko cần thiết thông tin mang đến chị Vy đâu ạ. Thông báo thì chị ấy lại thêm thắt lo sợ, tuy nhiên giờ lo sợ cũng không sao cả”.
Tôi gật đầu, suy nghĩ lo nghĩ thế nào là lại hỏi: “Cậu theo đòi anh Xuyên từng nào năm rồi?”.
“Hơn năm năm ạ. Ngày trước phụ vương em là phu vác chì nằm trong anh ấy. Sau này phụ vương em bị nhiễm độc sắt kẽm kim loại chuẩn bị mất mặt thì anh ấy lên thăm hỏi, rồi phụ vương em mới mẻ gửi gắm em mang đến anh ấy”.
Tự nhiên nhập đầu tôi lại lưu giữ cho tới điều bà cụ buôn bán mơ xanh lơ ở phiên chợ tối vào trong ngày ngày hôm qua, phát biểu vác chì ở Lũng Om vẫn về được, còn đang cao rộng lớn mạnh bạo thế này là chất lượng tốt đấy. Chẳng lẽ những người dân phu vác chì đều nhiễm độc sắt kẽm kim loại như phụ vương của Trung ư?
Sống sườn lưng tôi ngẫu nhiên giá tiền toát: “Trước phía trên anh ấy vác chì nằm trong phụ vương cậu bao nhiêu năm?”.
“Ba tứ năm thì cần. Nghe phát biểu hồi ê anh Xuyên mới mẻ 16, 17 tuổi tác. Ốm nhom tuy nhiên cần cù nhất hội phu ê. Ngày nào là anh ấy cũng vác bao nhiêu chục bao chì kể từ mỏ về quần thể tập trung, tiếp sau đó công ty quần thể mỏ thương đối với cả cũng thấy anh ấy thời gian nhanh nhẹn nữa nên mang đến anh ấy theo đòi những công trình xây dựng thiết kế. Ba em bảo hồi ê coi tiếp tục biết anh ấy về sau loại gì rồi cũng tạo nên sự sự nghiệp rồi, ko ngờ mươi bao nhiêu năm tiếp theo hội ngộ được xem là tổng giám đốc một tập đoàn lớn rộng lớn rồi”.
Tôi gật đầu: “Anh ấy Chịu đựng rất tuyệt, nỗ lực cũng khá giỏi”.
“Vâng, em kỳ vọng anh ấy ko xấu số như phụ vương em. Hội phu vác chì ngày ê cho tới giờ cũng mất mặt cả rồi, chỉ với từng anh ấy và một chú nữa ở tận Lai Châu thôi”.
Vừa nói đến việc ê thì hắn tá đem vỏ hộp đồ vật ra đi, bảo rất có thể nhập thăm hỏi được rồi. Tôi lật đật chạy nhập thấy đầu Xuyên đang được quấn băng lại, áo cũng được túa rời khỏi, trước vùng ngực mang trong mình 1 đường sân bay White lâu năm vắt chéo cánh qua quýt.
Bác sĩ phát biểu anh tớ vẫn ko tỉnh, tuy nhiên chắc chắn rằng tiếp tục sớm thôi, còn nhắn gửi tôi trong thời điểm tạm thời chớ dịch chuyển hoặc thức tỉnh Xuyên, nhằm anh tớ nghỉ dưỡng.
Tôi suy nghĩ công trường thi công vẫn tồn tại loàn như thế nên bảo Trung về xử lý nốt việc làm, 1 mình ở ê ngồi mong chờ người con trai ê tỉnh dậy. Mặt anh tớ vẫn tồn tại bám thật nhiều khu đất cát và những vết bụi xi-măng, lòng bàn tay cũng vậy, tôi ngồi không tồn tại việc gì tạo nên sự mượn một cái khăn sạch sẽ, nhẹ dịu chi tiết vệ sinh không còn những vết dơ bên trên người anh tớ. Lau hoàn thành, đột nhiên lại lưu giữ cho tới cách đó một thời hạn, có lẽ rằng Trần Lịch Xuyên đã và đang từng ngồi mặt mày chóng coi tôi như vậy.
Kẻ oán của mái ấm gia đình tôi đem tôi cho tới cơ sở y tế, bắt tay tôi cả một tối, vì thế rủ tôi ăn cháo tuy nhiên đồng ý mang đến tôi về ngôi nhà. Ngày thời điểm ngày hôm nay lại đặt điều phiên bản thân ái bản thân nhập gian nguy nhằm thay đổi lại sự an toàn và đáng tin cậy rất ít mang đến tôi.
Rút cuộc là Trần Lịch Xuyên hận mái ấm gia đình tôi, hay những giắt nợ gì với tôi vậy? Tại sao lại ăn ở với tôi chất lượng tốt như thế?
Nghĩ cho tới việc anh tớ chất lượng tốt với bản thân, lòng tôi rất rất êm ấm, cũng khá không dễ chịu, một phía một vừa hai phải mong muốn mãi mãi thừa hưởng sự đỡ đần ê, một phía lại mong muốn anh tớ chớ chất lượng tốt với tôi như thế nữa, chính vì tôi hãi một ngày nào là ê người chất lượng tốt lại đ.âm tôi một d.ao, hoặc ngược lại, là tôi đ.âm anh tớ một d.a.o.
Hận oán – oán hận là chuyện rất rất mệt nhọc mỏi!
Tôi cứ ngồi mặt mày chóng đợi cho tới vượt lên trước trưa thì anh tớ cũng tỉnh lại, Trần Lịch Xuyên một vừa hai phải cởi đôi mắt, tôi ngay lập tức vội vàng nhào dậy: “Anh tỉnh rồi à?”.
Anh tớ khẽ nhíu mi, lại mong muốn ngồi dậy chất vấn tôi: “Em đem sao không?”.
Sống mũi tôi cay xè, đè tay anh tớ lại, nhấp lên xuống đầu: “Tôi ko có gì. Anh mới phát bệnh thương, anh ở xuống đi”.
“Tôi bị thương gì?”
“Bác sĩ bảo anh bị rách rưới bao nhiêu miếng ở đầu, sườn lưng, khu đất đá rớt vào người thực hiện gặp chấn thương phần mềm”. Tôi ngừng lại một lúc mới mẻ phát biểu thêm: “Cũng may là không tồn tại bao nhiêu khu đất đá to lớn, phía trên trần cầu thang máy toàn vụn đá nhỏ nên mới mẻ không xẩy ra thương nặng”.
Anh tớ cười: “Thế thì em khóc loại gì?”.
“Tôi khóc đâu?”. Tôi chột dạ đem tay lên quệt quệt khóe đôi mắt, không tồn tại nước, chợt lưu giữ rời khỏi tôi đã ngừng khóc kể từ cách đó bao nhiêu giờ đồng hồ rồi: “Tôi còn đang được ao ước anh bị thương chẳng được, ai tuy nhiên thèm khóc”.
Nụ mỉm cười bên trên môi anh tớ càng thâm thúy rộng lớn, lãnh đạm đáp một tiếng: “Ừ”.
“Chân anh thế nào là rồi? Anh test động đậy chân tôi xem”.
“Không đem cảm xúc gì”.
“Không đem cảm xúc gì là sao?”. Tôi lo ngại vực dậy sờ đầu gối anh tớ, rồi lại nắn cẳng chân của anh ấy tớ. Chân Trần Lịch Xuyên lâu năm, ống xương cứng, tôi sờ nhập thấy anh tớ ko động tĩnh gì lại oi ruột hỏi: “Anh ko động đậy được à? Có thấy nhức không? Tôi sờ nhập đem cảm xúc không?”.
Anh tớ coi tôi, sản phẩm mi lâu năm khẽ động: “Sao bảo em ao ước tôi bị thương?”.
Mặt tôi bất giác giá bừng lên: “Tôi ao ước anh bị thương nên mới mẻ hỏi”.
“Ừ”.
“Ừ là thế nào?”
“Là ko có gì cả. Em cần tuyệt vọng rồi”.
Tôi vẫn ko tin yêu, ngửa mu bàn tay rời khỏi gõ gõ test nhập chân anh tớ. Trần Lịch Xuyên ko kêu nhức, chỉ coi tôi như 1 kẻ hâm dở vậy. Tôi nằng nặc bắt anh tớ teo xoạc chân, Trần Lịch Xuyên thực hiện hoàn thành rồi tôi còn test véo một chiếc, thấy anh tớ ko kêu nhức mới mẻ bảo:
“Này, đem nhức không?”.
Anh tớ cũng kết hợp, kêu nhức mang đến tôi mừng. Tôi bĩu môi nói: “Nghe fake man trá quá”.
Trần Lịch Xuyên mỉm cười: “Tại em bắt tôi kêu đấy chứ”.
“Sao thang rơi xuống, anh bế tôi tuy nhiên ko việc gì? Ban nãy tôi tra google rồi, rơi cầu thang máy tuy nhiên đứng trực tiếp, còn bế người như vậy thì trọng lượng ép xuống chân anh cần vội vàng bao nhiêu chục chuyến, xung lực dội lên tiếp tục thực hiện gãy không còn xương chân và vỡ nội tạng”.
“Làm gì cho tới nỗi đó”. Anh tớ trầm dìm suy nghĩ ngợi một khi rồi đáp: “Chắc bởi số tôi còn may. Cáp một đứt thì chống thang tụt kể từ tầng bảy xuống tầng năm, cáp nhì đứt thì lại tuột xuống tầng 2, 3 gì ê, hoặc rất có thể thấp rộng lớn. Lúc đứt cáp loại 3 thì phỏng cao tiếp tục hạn chế nhiều rồi, rơi xuống ko c.hế.t được”.
“Nhưng vẫn rất có thể bị thương”. Nhất là bị thương khi bế tôi và hứng gạch ốp đá mang đến tôi, tuy nhiên tôi ko thốt rời khỏi điều ấy ngoài mồm, chỉ nói cách khác cho tới thế.
Trần Lịch Xuyên xoa đầu tôi: “Em quên tôi từng vác 70kg chì một chuyến à? Chân tôi cứng lắm, ko gãy được đâu”.
“Ừ”. Tôi gật đầu, lại suy nghĩ cho tới chuyện phụ vương của Trung bị nhiễm độc chì tuy nhiên c.hế.t, đùng một cái lòng lại trĩu nặng.
Người con trai ê ko vạc sinh ra tâm lý thay cho thay đổi của tôi, anh tớ đùng một cái nói: “Chắc là cần thưởng mang đến em bao nhiêu ngày bổng của tôi rồi. Tôi bị thương thế này trong thời điểm tạm thời ko về thủ đô ngay lập tức được”.
“Tôi ko săn bắn mây nữa. Chiều ni về thủ đô luôn luôn cút. Tại bên trên này không tồn tại công cụ gì, ko đánh giá cẩn trọng được. Về thủ đô nhà lao lại một chuyến xem”.
“Không cần”. Trần Lịch Xuyên nhấp lên xuống đầu: “Tôi chỉ bị thương nhẹ nhàng thôi, tranh giành thủ phía trên này tĩnh dưỡng không nhiều hôm”.
“Sao anh biết bị thương nhẹ nhàng được? Phải nhà lao ở cơ sở y tế rộng lớn mới mẻ biết”.
“Không cần em ao ước tôi bị thương à?”.
“Nhưng ko ao ước anh vì thế tôi tuy nhiên bị thương. Sợ nợ ko trả được”.
Anh tớ bắt tay tôi, khẽ nói: “Đồ ngốc. Ai thèm c.hế.t? Tôi bị thương nhẹ nhàng thôi, ko tính nợ mang đến em”.
Cuối nằm trong tôi cần nghe điều Trần Lịch Xuyên, ở Hà Giang tĩnh dưỡng nằm trong anh tớ bao nhiêu ngày.
Chúng tôi vẫn ở trong nhà nghỉ ngơi tệ tàn ê, mỗi ngày cho tới bệnh xá thị xã để thay thế băng và cọ chỗ bị thương. Trần Lịch Xuyên lúc đầu cứ luôn luôn mồm phát biểu ko có gì, tuy nhiên chân anh tớ rõ rệt phải chịu của xung lực nhập vụ rơi cầu thang máy nên trong thời điểm tạm thời vẫn ko di chuyển được. Tôi luôn luôn mồm phát biểu anh tớ xuống cơ sở y tế, Trần Lịch Xuyên lại nhất định bảo rằng bản thân ko có gì.
Cuối nằm trong ko biết Trung dò xét ở đâu một con xe lăn lóc về, bảo tôi thỉnh phảng phất đẩy anh tớ ra bên ngoài thay đổi bầu không khí, bên dưới tầng một ngôi nhà nghỉ ngơi cũng có thể có một chống mới mẻ vừa mới được trả, công ty chúng tôi cũng dọn đồ vật gửi xuống ê mang đến tiện di chuyển.
Tôi đẩy anh tớ rời khỏi quán cà phê ở đối lập với ngôi nhà nghỉ ngơi, gọi một ly sữa giá và một ly café đen kịt đá. Lúc đáp ứng đưa ra, tôi đẩy sữa giá mang đến anh tớ, còn bản thân thì cướp ly café.
Trần Lịch Xuyên tròn xoe đôi mắt coi tôi: “Gì thế?”.
“Anh hiện giờ đang bị thương, ko sử dụng những kích thích. Uống sữa đi”. Tôi trả oán anh tớ vụ chuyến trước vứt thịt xiên nướng của tôi.
Trần Lịch Xuyên cũng quan sát điều này nên khẽ cau mày: “Em đang được trả oán tôi đấy à?”.
“Ừ”. Tôi mỉm cười hì hì, nỗ lực ly café đá lên nốc một ngụm, còn ưng ý “Khà” một giờ đồng hồ chọc tức anh ta: “Café ngon vượt lên trước. Sếp nốc sữa giá cút, người căn bệnh cần nốc sữa giá, ăn món ăn thanh đạm mới mẻ được”.
“Có tin yêu tôi lấy café của em không?”
“Không tin”. Tôi đứng phắt dậy, chạy rời khỏi xa thẳm ngoài anh tớ vài ba bước: “Anh đem chất lượng tốt thì bước vào phía trên tuy nhiên cướp. Tôi đứng ở phía trên đợi phía trên này”.
Trần Lịch Xuyên mong muốn vực dậy bước tuy nhiên chân ko bước được, test bao nhiêu chuyến suýt trượt, sau cùng giương đôi mắt đẫy tức bực coi tôi: “Giỏi lắm. Em đợi đấy”.
“Tôi đợi đấy sếp. Tôi đợi anh ở phía trên này”. Tôi hạ thấp về đàng sau, lè lưỡi trêu anh ta: “Anh đem chất lượng tốt thì qua quýt phía trên tuy nhiên bắt”.
Đường ở phía trên rộng lớn, mặt mày vách núi đem tớ luy ngăn nên ko sợ rớt xuống, tôi một vừa hai phải bước lùi một vừa hai phải phùng đem trợn đôi mắt chọc tức Trần Lịch Xuyên, anh tớ tĩnh mịch ngồi ở xe pháo lăn lóc coi tôi. Cứ thế cho tới khi sườn lưng tôi và trúng một người.
Tôi giật thột, cuống quít xoay đầu lại nài lỗi, tuy nhiên lại nghe giọng mềm mịn và mượt mà quen thuộc thuộc: “Khuê, em ở phía trên à?”.
“Ơ, chị Nhu”. Chị Nhu khoác một phụ vương lô du ngoạn, bên trên người cũng khoác một bộ đồ quần áo bụi bặm bụi bờ, cút giầy thể thao. Tôi coi một lượt mới mẻ hỏi: “Sao chị lại lên đây”.
“Đang được nghỉ ngơi 30/4 nên chị cút du ngoạn, vô tình thế, lại gặp gỡ em bên trên này”.
Nói mới mẻ lưu giữ, lâu rồi tôi ko được ra bên ngoài nên quên một ngày dài mon, ngỡ như yêu sách một ngày bổng của Trần Lịch Xuyên là rớt vào công ty nhật, ko ngờ lại trúng nhập thời điểm nghỉ ngơi lễ nên anh tớ mới mẻ ở lại bên trên này thêm thắt bao nhiêu ngày.
Đúng là tư phiên bản, ko loại bỏ ngày bổng nào là của công ty lớn phía trên tuy nhiên.
Tôi mỉm cười cười: “Vâng, em theo đòi sếp lên bên trên này xử lý không nhiều việc công ty”.
“Sếp?”. Giọng chị ấy đem chút ngạc nhiên: “Anh Xuyên ấy hả?”.
“Vâng, anh ấy ngồi ở kia”. Tôi chỉ về phía Trần Lịch Xuyên đang được ngồi bên trên xe pháo lăn lóc, thời điểm hiện nay anh tớ đang được bất mãn nốc ly sữa ban nãy, vẻ mặt mày một vừa hai phải buồn chán một vừa hai phải nhăn nhó, y như một đứa con trẻ bị u nghiền nốc sữa vậy.
Chị Nhu thấy vậy mới mẻ than vãn nhẹ nhàng một giờ đồng hồ “Ôi”, sau này lại chất vấn tôi: “Sao sếp lại cần ngồi xe pháo lăn lóc thế?”.
“Bị trượt ấy mà”.
“Chị lại chất vấn thăm hỏi anh ấy một chút”.
Tôi gật đầu, coi chị Nhu rảo bước tiến lại tiệm cafe ê, trong tâm địa cảm nhận thấy chị ấy càng ngày càng kỳ kỳ lạ.
Có lẽ kể từ chuyến lên tòa trước khi, chị ấy cố ý ngồi ở quần thể của vẹn toàn đơn khiến cho anh tôi ko lưu giữ nổi điềm tĩnh, suýt nữa thì nổi đ.iên lên ở Tòa làm cho tôi đem tàn ác.
Tôi cứ đem cảm xúc chị ấy mong muốn lấy lòng Trần Lịch Xuyên…
Chị Nhu tiếp cận sát bên anh tớ rồi cúi đầu phát biểu gì ê, Xuyên cũng đáp lại, tôi đứng không ở gần ko nghe rõ ràng, chỉ thấy chúng ta rỉ tai rất rất lâu. Sau ê thì chị Nhu đẩy anh tớ rời khỏi một nơi khác thoáng rộng nhằm hứng nắng nóng.
Tôi đứng kể từ xa thẳm thấy cảnh này, đột nhiên lòng lại sở hữu cảm xúc mất mặt non ko phân tích được. Nhưng ngẫm lại, tôi buộc cần nhắc nhở bản thân thật nhiều chuyến rằng Trần Lịch Xuyên là quân thù của tôi, là kẻ tuy nhiên tôi tránh việc đem bất kể tình thân gì mới mẻ cần.
Anh trai tôi vẫn tồn tại ngồi tù vì thế anh tớ, cha mẹ tôi sẽ rất cần buôn bán mọi người cửa ngõ, xe pháo vì thế anh tớ, làm thế nào tôi rất có thể quan hoài cho tới việc Trần Lịch Xuyên ở mặt mày người phụ phái đẹp nào là được chứ?
Tôi thở lâu năm, nỗ lực ly cafe đứng mặt mày tớ luy lối, coi xuống những sản phẩm núi chập chùng bên dưới. Có lẽ bởi tiếp tục quen thuộc, cũng rất có thể sau chuyến rơi cầu thang máy ê tôi tiếp tục băng qua được bệnh hãi phỏng cao của tớ, nên khi coi xuống bên dưới ê ko thấy chóng mặt quay cuồng nữa.
Lát sau, điện thoại cảm ứng thông minh tôi đùng một cái rung rinh lên. Cúi đầu cởi rời khỏi coi mới mẻ thấy Trần Lịch Xuyên nhắn tin nhắn đến: “Còn đứng ê thực hiện gì? Tôi nốc không còn sữa rồi”.

Xem thêm: truyện yêu em rất nhiều

Xem thêm: vết bầm đam mỹ

Yêu thích: 4.5 / 5 kể từ (22 thả tim)

× Chú ý: nén nhập MENU lựa chọn D/S TRUYỆN ĐANG ĐỌC hoặc ấn nhập hình tượng CUỘN GIẤY phía trên nằm trong nhằm xem xét lại những truyện chúng ta đang được gọi dở nhé.    


Đọc truyện hoặc nhớ rằng lượt thích và share truyện cho tới đồng chí, nhằm lại phản hồi là phương pháp để cỗ vũ webtruyenfree. Thỉnh phảng phất ấn nhập q uảng c áo ngày 1-2 chuyến nhằm tụi bản thân đem ngân sách đầu tư giữ lại trang web chúng ta nhé!