truyện tru tiên 2

                                    
                                              

Tự Chương!

Dịch: juj212

Bạn đang xem: truyện tru tiên 2

Nguồn: Tàng Thư Viện

Núi phí, ngôi miếu sụp nhừ, trời tối thâm như mực, dông núi lắc động rừng cây, giờ đồng hồ xào xạc kể từ thiệt xa xăm truyền cho tới xung quanh quẩn nhập ngôi miếu rách rưới nhừ thê lương lậu, bóng nhòa chợp chờn đung đem, tượng thần tàn tã cho tới ko Chịu đựng nổi cô độc nhập bóng tối. 

- Ư...

Tiếng rên rỉ yếu hèn ớt của một người con trai vang lên kể từ góc tối của ngôi miếu sụp. 

Người này trở bản thân, tiếp sau đó mang trong mình 1 bóng người vụt cho tới đứng sát lại sát bên ông tao, thấp giọng nói:

- Sư phụ, người tỉnh rồi sao? 

Người con trai tê liệt lẩm nhẩm bao nhiêu giờ đồng hồ ko rõ nét lắm, tiếp sau đó lờ lững rãi thở đi ra một tương đối, nói: 

- Tiểu Háo Tử, tao suy nghĩ, tao chuẩn bị bị tiêu diệt rồi. 

- ... Ồ.

Người con trai tê liệt ngóng một lúc, nào là ngờ ngoài một giờ đồng hồ "ồ" đi ra, rốt cuộc cũng ko nghe được tăng điều nào là, ngay lập tức tức giận, quát lác lớn: 

- Đồ đệ bất hiếu, sư phụ chuẩn bị bị tiêu diệt rồi, tại vì sao ngươi vẫn thờ ơ?

- Sư phụ, nếu mà thường ngày người đều nghe sư tổ trình bày chừng mươi lượt bao nhiêu câu như "sắp bị tiêu diệt, chuẩn bị chết" thì cũng tiếp tục vì vậy thôi.

- Bốp!

Một tiềng giòn vang, người tê liệt vỗ lên đầu đồ gia dụng nhi, tức phẫn uất nói: 

Xem thêm: trời giáng xuống người mẹ giàu có

- Không được luật lệ trình bày xấu xí sư tổ ngươi. 

Dừng lại một lúc, người tê liệt lại thở nhiều năm, trình bày xa xăm xôi:

- Đáng tiếc, ngây ngô sinh sống bên trên cõi đời này, đến thời điểm bị tiêu diệt trong cả loại mến nhất...

- Đây.

Đồ nhi ở sát bên trình bày một câu đơn giản và giản dị rồi mang trong mình 1 loại cho tới, người tê liệt vươn tay đi ra sờ sờ, bàn tay đem qua chuyện lấy lại rồi ngay lập tức phản xạ, mỉm cười lên ha hả, há nút bầu rượu này đi ra rồi đưa lên mồm nốc ừng ực một ngụm rộng lớn, thời điểm này mới mẻ vô nằm trong thỏa mãn nhu cầu bịa xuống, thở dài: 

- Vị thiệt tuyệt, lúc này tao đem bị tiêu diệt cũng ko tiếc.

- Ồ... 

Người tê liệt liếc đôi mắt nhập bóng tối, nói: 

- Ngươi lấy rượu này ở đâu?

- Trộm nhập quán rượu nhập thôn nhỏ ở bên dưới chân núi.

- Là trộm sao...

Người tê liệt giãy nảy dụa một lúc, xoay đầu lại nom thằng bé xíu ở sát bên mong muốn trình bày lại thôi, ông tao chần chừ một lúc, mang bầu rượu lên mồm nốc thêm 1 hớp rồi mới mẻ mỉm cười khổ: 

- Ừ, Tiểu Háo Tử, chuyện tê liệt, trong tương lai nỗ lực chớ chuồn ăn trộm nữa. 

Xem thêm: kế hoạch ly hôn đúng đắn

Tiểu háo tử giương đôi mắt nom vị sự phụ không tồn tại chút mức độ thuyết phục nào là, nhún vai nói: 

- Con biết rồi.

Người con trai tê liệt lại nốc tăng nhị hớp, đùng một phát rộng lớn giờ đồng hồ ho khan đặc biệt kịch liệt, thậm chí còn trong cả thân thiết thể cũng không ngừng nghỉ teo quắp theo đuổi giờ đồng hồ ho khan. Tiểu Háo Tử bộp chộp vàng tiến thủ cho tới, đứng ở hâu phương miễn chống bao phủ lấy thân thiết thể của sư phụ, vỗ nhẹ nhàng nhè vào sau cùng sống lưng nhằm giảm sút sự đau nhức mang đến ông tao. Nhưng người con trai vẫn ho khan kịch liệt, qua chuyện một khi lâu mới mẻ tạm dừng, chỉ thấy ông tao thở hào hển từng ngụm rộng lớn, một khi lâu sau mới mẻ rên rỉ được một câu: