vậy không cần rời khỏi anh

                                    
                                              

Anh mỉm cười cho tới đe nẹt người, Nhạc Đồng giật thột một chiếc, nhanh gọn lẹ lấy cậu bé nhỏ tuy nhiên ôm lấy:

"Chị Dương Ni của em ngay tức khắc lấy bánh pudding anh khoan mua sắm về. Chúng tớ đợi lát nữa ăn loại bại liệt cút, đã có được không?"

Bạn đang xem: vậy không cần rời khỏi anh

"Không được!" Cậu nhóc bại liệt thét chói tai "Tôi mong muốn ăn thong manh tạc! Tôi mong muốn ăn thong manh tạc!"

Nhạc Đồng không tồn tại giải pháp. Chỉ hoàn toàn có thể lấy cậu nhóc này uỷ thác rời khỏi.

Vì thế khi Dương Ni nạm bánh pudding anh khoan về bên, ngay tắp lự phát hiện ra đái bá vương vãi bại liệt ngồi phía trên ghế tựa. Nước đôi mắt nước mũi rơi ào ào. Một mặt mày khóc, một phía hít nhập, càng hít lại càng cay, càng cay lại càng khóc được càng lợi kinh hồn. Khóc thút thít ngay tắp lự cho tới lời nói hoàn hảo đều thưa tránh việc câu nói..

"Chuyện này là thế nào?" Dương Ni nhanh gọn lẹ chạy cho tới ngay gần canh ty cậu tớ vệ sinh nước đôi mắt, lại ngửi được vị thong manh tạc nồng đậm, nhướn mày

"Cậu ra sao lại mang lại nó ăn thong manh tạc?"

"Mình ko có" Nhạc Đồng thủ công luýnh quýnh "Chính là thằng nhóc mong muốn ăn. Mình ngăn chặn đều ko được"

Việc đang đi vào nước này nhiều câu nói. cũng ăn hại. Dương Ni vứt bánh pudding anh khoan xuống, ôn tồn tuy nhiên gạ cậu tớ.

Nghê Ca lặng ko giờ đồng hồ động nhặt lên loại muôi, nốc canh quá sót lại.

Cô ăn cực kỳ kể từ tốn, một ngụm nhỏ lại một ngụm nhỏ. Khiến mang lại Dung Tự lưu giữ cho tới một con cái động vật hoang dã nhỏ mềm mịn và mượt mà nào là bại liệt.

Anh đùng một phát đem chút khôi hài.

Nghê Ca nốc đoạn một mồm ở đầu cuối, vứt thìa xuống, dư quang quẻ phía bên ngoài phát hiện ra một miếng giấy má nhỏ ở mặt mày môi tạm dừng.

Cô tương đối giật thột, đem chút teo quắp tiêu thụ "Để em đi"

Xem thêm: bất khả kháng lực truyện

Cho cho dù là trong thời gian còn là một thiếu hụt niên, chúng ta cũng trước đó chưa từng đem động tác thân thiết vì vậy.

Dương Ni thiệt vất vả mới mẻ lấy đái tía vương vãi gạ ngừng khóc. Nghe thấy tiếng nói mới mẻ vạc hiện tại, Nghê Ca mặc dù vậy cũng ở vị trí này.

"A. Nghê Nghê?" Sau bại liệt cô tớ nằm trong thể hiện nghi vấn vấn ko không giống với Nhạc Đồng "Vị này là?"

"Là anh trai mình" Hơi ngừng, Nghê Ca rõ rệt lấy chuyện những cô mong muốn biết tuy nhiên thổ lộ cho tới "Năm ni nhì mươi tư tuổi tác, là phi công tiêm kích máy cất cánh ko quân. Bình thông thường ko ở Bắc Kinh. Không đem ham miệt mài vô lương, đơn thân ----"

Cô đùng một phát giới hạn lại:

"Hiện bên trên anh đang được đơn thân đi?"

Dung Tự mỉm cười "Ừm"

Ánh đôi mắt Nhạc Đồng rõ rệt sáng sủa lên.

Dương Ni vẫn đem các bạn trai. Nghê Ca cũng đều có Chu Tiến bám theo xua.

Vậy....

Giây tiếp sau, Dung Tự chống đầu, lơ là biếng tuy nhiên cường điệu:

Xem thêm: đọc truyện chiến thần sở bắc

"Nhưng tôi ko cần là anh trai ruột của cô ý ấy"

Ánh sáng sủa nhập hai con mắt nhì cô nàng rõ rệt tối cút.

Nhìn Nghê Ca góc nhìn ngược lại trở thành đem chút rất khác.