vậy thì đừng rời khỏi tôi nữa

                                    
                                              

“Tên gì?”

“Dung Tự”

Bạn đang xem: vậy thì đừng rời khỏi tôi nữa

“Tuổi?”

“Mười tám”

“Tới trung tâm thương mại thực hiện cái gì?”

“Chỉ ngang qua chuyện thôi”

“Cậu cút ngang qua?” Người công an đối lập đùng một phát rộng lớn giờ, đem cái bàn đập xuống một giờ rất lớn “Cậu đem nom qua chuyện thông tin những loại máy cất cánh an toàn và đáng tin cậy ko hả? Có biết là ở TP. Hồ Chí Minh Bắc Kinh cấm máy cất cánh ko người lái không?”

…………..

“Cậu trên đây hẳn cũng ko cần là phen trước tiên cần không? Trước bại liệt máy cất cánh cũng trở thành tiến công hạ xuống?”

……….

Nói chuyện!

Ánh nắng và nóng chiều tối chiếu thẳng qua hành lang cửa số, trở thành một chùm khả năng chiếu sáng, soi rõ rệt đi ra từng phân tử lớp bụi cất cánh lên rồi an tĩnh phía trên sàn mái ấm.

Không khí vắng lặng nửa ngày, chàng trai khá nheo hai con mắt lại. Nhìn rõ rệt hâu phương bản thân là bóng hình một người trầm khoác khẽ lập cập. Mái tóc bên trên đầu cũng theo dõi này mà rung lắc lư.

Xem thêm: xin chào kiểm sát viên

Xùy.

Anh ở trong trái tim mỉm cười nhẹ nhõm.

Dừng lại một khi, mới mẻ liếm liếm khóe môi. Lộ đi ra một chút ít thái chừng nhận sai, thở lâu năm nói:

“Anh bảo nhỏ một chút ít. Đừng đem nhưng mà hù nạt nộ cô ấy”

Thanh âm nhập trẻo trầm thấp, lại đem theo dõi một chút ít vô lại. Giống như chỉ là sự việc thay cho thay đổi tiếng nói của thời kỳ nam nhi. Nhưng thực tế phía bên trong lại lòi ra một chút ít cẩn trọng nằm trong xa xăm cơ hội.

Nghê Ca đang được thay cho địa hình ngồi phía trên kinh sofa nhằm gửi tin nhắn nhắn cho tới anh trai. Đột nhiên bị điểm danh. Có chút u ám và mờ mịt ngấc đầu “Gì cơ?”

Ánh đôi mắt trời theo dõi sườn đôi mắt hấp thụ vào sườn mặt mũi cô, lòi ra gò má white nõn nằm trong cái cằm tinh nghịch xảo. Mái tóc đen sì lâu năm buông phía trên vai. Lộ đi ra một khuôn mặt mũi thiếu hụt nữ giới thật sạch vô sợ hãi.

Người công an nom qua chuyện cô, nhanh gọn an ủi

“Không đem việc gì.  Cô gái nhỏ. Chú không tồn tại nạt con cháu. Chú là thay cho con cháu dạy dỗ thương hiệu đái tử này. Cháu ngồi thêm 1 khi. Lát nữa người nhập mái ấm sẽ tới đón cháu”

Xem thêm: đọc truyện ân tầm

Nghê Ca trước đó chưa từng bắt gặp qua chuyện chuyện này. Không biết nên thưa đồ vật gi. Nhẫn nhịn nửa ngày mới mẻ nhỏ tiếng nói được một câu “….Cảm ơn chú”

“Không rất cần phải sợ” Người công an lại yên ủi cô thêm 1 câu. Đến Khi trở lại lại là 1 trong những sắc mặt mũi nghiêm cẩn nghị. Vẻ mặt mũi trang nghiêm gõ gõ mặt mũi bàn giáo huấn Dung Tự.

“Hôm ni là phen loại bao nhiêu cậu ngồi ở điểm này bị giáo huấn hả? Cười? Nhóc con cái cậu còn xuất hiện mũi cười?”